Chương 463: Tiếng gõ cửa kinh khủng


Dương Minh vào toilet thực ra là vì điện thoại di động của hắn rung lên
Dương Minh rút điện thoại ra, nhìn thoáng qua thì thấy Trần Mộng Nghiên nhắn tin tới: "Dương Minh, anh đang ở đâu? Sao không thấy anh?"
Dương Minh vội vàng gọi điện cho Trần Mộng Nghiên. Chuông kêu hai tiếng, Trần Mộng Nghiên liền nghe điện.
"Dương Minh? Anh đang ở đâu thế?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Anh ở bên ngoài, làm chút chuyện" Dương Minh nói: "Anh bây giờ đang ở Đông Hải"
"Ồ? Sao anh lại đến Đông Hải? Bao giờ thì về?" Trần Mộng Nghiên có chút khó hiểu, sáng lúc ở phòng ăn còn thấy Dương Minh, sao chiều hắn đã đến Đông Hải.
"Một người bạn của anh xảy ra chuyện" Dương Minh nói: "Có thể phải ở đây vài ngày, em đừng lo lắng"
"Vâng" Trần Mộng Nghiên nói: "Anh cẩn thận đó, có chuyện gì phải gọi điện cho em"
"Anh biết" Dương Minh không khỏi cảm động.
Dập máy, Dương Minh rửa mặt, sau đó ra toilet. Lâm Chỉ Vận đang đỏ tía tai nhìn biểu diễn quá đáng trong Tv. Khách sạn này đúng là sang trọng, không ngờ có kênh như thế này?
Lâm Chỉ Vận mặc dù đang thầm mắng trong lòng, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào màn hình Tv. Lòng hiếu kỳ đôi khi hại chết con mèo, thậm chí một con voi. Lâm Chỉ Vận nhìn người trong Tv, trong lòng lại không khỏi nghĩ đến lần trước của mình. Lần đó mình chỉ thấy đau, đâu sướng như người phụ nữ trên Tv?
Lâm Chỉ Vận lắc đầu, nhìn người phụ nữ trong Tv, lại nhìn mình. Chẳng lẽ do người Châu Á khác Châu Âu? Dáng người không giống nhau, người phụ nữ trên Tv đầy đặn hơn mình nhiều. Không chỉ đầy đặn, mà là to. mông. ngực. Lâm Chỉ Vận toát mồ hôi. Dương Minh từ toilet đi ra, không khỏi ngạc nhiên. Nghe thấy âm thanh đó trên Tv, hắn nhìn thoáng qua hình ảnh, lại nhìn Lâm Chỉ Vận đang đỏ mặt xem Tv, Dương Minh thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Không phải chứ? Lâm Chỉ Vận xem cái này?
Dương Minh trợn mắt há mồm, ngơ ngác nhìn Lâm Chỉ Vận.
Cứ như vậy, Lâm Chỉ Vận nhìn Tv, Dương Minh nhìn Lâm Chỉ Vận. Tv nhìn. nhìn ai không biết. Một lúc sau, Lâm Chỉ Vận mới tỉnh táo lại. Nàng đột nhiên nghĩ đến Dương Minh sẽ ra khỏi toilet, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía đó. Nhưng nàng lại thấy Dương Minh đang trợn mắt há mồm." A" Lâm Chỉ Vận càng thêm hoảng sợ, vội vàng lấy tay đổi kênh, không ngờ lần này càng ác hơn. Lần trước là nước Mỹ, lần này là Nhật Bản.
Mặc dù không khoa trương như nước Mỹ, nhưng càng thêm sát với cuộc sống. Tiếng y y, a a, không ngừng truyền ra. Dương Minh nhìn mà trợn mắt há mồm.
Chẳng lẽ Lâm Chỉ Vận thích xem loại này. Dương Minh lắc đầu nói: "Chỉ Vận, em thích xem cái này? "
"A. không phải" Lâm Chỉ Vận vội vàng ấn điều khiển, nhưng ai ngờ lại ấn nhầm phím, sang thành phím tiếng, tiếng càng to hơn.
"Cốc cốc cốc" một lúc sau cửa phòng có ai đó gõ.
"Dương Minh, Chỉ Vận, ngủ rồi à?" Là giọng của Lâm Trường Thanh.
May mắn thế nào mà lúc đó người nam trong Tv lại tăng tốc độ, người phụ nữ càng kêu to hơn." Ách." Lâm Trường Thanh lập tức ngậm miệng lại, hiển nhiên lão nghe thấy tiếng ở trong phòng: "Hai đứa cứ. cứ chơi. bố về trước"
Lâm Trường Thanh rất xấu hổ. Thấy con gái và con rể ***, không khỏi đầu đầy mồ hôi. Về đến phòng, mặt lão vẫn còn nóng ran. Lâm Chỉ Vận đổi kênh không có kết quả, đành phải tắt Tv đi.
Vừa nãy. chính là bố. Lâm Chỉ Vận nghĩ đến đây, rất xấu hổ, vội vàng lấy chăn chùm kín đầu." Chỉ Vận, em đang làm gì thế?" Dương Minh cũng không xấu hổ như Lâm Chỉ Vận.
"A. em không muốn sống" Lâm Chỉ Vận thét to: "Em sao dám gặp người."
"Sao thế?" Dương Minh lắc đầu cười khổ nói: "Không phải chỉ là xem Tv sao, có gì đâu, anh cũng xem mà"
"Em biết em nói gì anh cũng không tin" Lâm Chỉ Vận vội vàng nói: "Nhưng em không cố ý mà"
"Anh biết, anh biết." Nhưng trong lòng Dương Minh lại nói: "Không cú ý, sao chăm chú như vậy"
"Anh tin em?" Lâm Chỉ Vận hỏi.
"Tin mà. Em nhất định không phải là cô gái ***" Dương Minh nói.
"." Lâm Chỉ Vận cười khổ trong lòng. Biểu hiện của mình vừa rồi đúng là ***." Được rồi, Chỉ Vận, đừng nghĩ nhiều, xem thì xem, cũng không có gì lớn. Chúng ta đều đã trưởng thành. hiểu cái đó cũng không có gì sai"
Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận xấu hổ, vì thế khuyên nàng.
"Nhưng bố em vừa nãy." Lâm Chỉ Vận nghĩ đến đây lại cảm thấy bất đắc dĩ: "Bố nhất định cho rằng chúng ta."
"Vậy thì sao chứ? Dù sao chú cũng biết quan hệ giữa hai chúng ta mà?" Dương Minh nói.
"Nhưng mà. em vẫn cảm thấy xấu hổ. Dương Minh, anh không cười em chứ?" Lâm Chỉ Vận có chút lo lắng hỏi.
"Anh cười em làm gì. Em có nhiều chuyện hơn trước mặt anh mà" Dương Minh cười nói: "Ví dụ không mặc quần áo chạy vào toilet"
"Đáng ghét" Lâm Chỉ Vận cười mắng, lúc này nàng mới kéo chăn khỏi đầu: "Anh thực sự không cảm thấy gì chứ? "
"Cái gì chứ? Em nói chuyện bố em hả?" Dương Minh hỏi: "Đương nhiên không có gì. Bố em không phải sớm biết chúng ta đã ***"
"Không phải. em nói là em vừa mới. xem chuyện trên Tv" Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói: "Anh có cảm thấy em quá ***"
"Không có, anh cảm thấy rất bình thường" Dương Minh cười nói: "Thực ra thi thoảng anh cũng xem"
"Thật chứ?" Lâm Chỉ Vận hỏi.
"Thật" Dương Minh gật đầu: "Nếu không hai chúng ta cùng xem?"
"Đi chết đi" Lâm Chỉ Vận xấu hổ nói: "Ai thèm xem với anh?"
"Vừa nãy coi như chúng ta cùng xem mà" Dương Minh cười cười, lắc đầu.
"." Lâm Chỉ Vận trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.
Nàng vẫn xấu hổ, mặt đỏ ửng, cái liếc mắt này càng thêm quyến rũ. Dương Minh không khỏi si mê.
"Nhìn gì thế?" Lâm Chỉ Vận đột nhiên phát hiện Dương Minh đang nhìn mình, có chút xấu hổ.
"Không có gì, chỉ là nhìn em thôi" Dương Minh nói: "So với cô gái trong Tv, em đẹp hơn nhiều"
"Cái gì?" Lâm Chỉ Vận có chút tức giận: "Anh so sánh em với người phụ nữ trong Tv?"
"Anh không phải nói em tốt hơn cô ta sao? " Dương Minh cười khổ nói.
"Vậy cũng không được" Lâm Chỉ Vận nói: "Em không giống người trong Tv. không đứng đắn"
"Ha ha" Dương Minh cười một tiếng. Hai người đã bớt xấu hổ hơn.
"Đi, hai ta đến phòng bố em xem. Vừa nãy hình như chú có chuyện muốn tìm chúng ta"
"A? Đến phòng bố" Lâm Chỉ Vận do dự một chút.
"Không sao, giả vờ tự nhiên chút là được, coi như không có chuyện gì" Dương Minh nói: "Chúng ta không nhắc đến, bố em hiển nhiên sẽ không đến"
"Vâng. được." Lâm Chỉ Vận gật đầu, đứng dậy cùng Dương Minh đi đến phòng Lâm Trường Thanh.
Gõ cửa, Lâm Trường Thanh mở cửa phòng ra, thấy Dương Minh và Lâm Chỉ Vận đang mặc quần áo chỉnh tề đứng trước mặt, lão không khỏi có chút kỳ quái. Hai người này sao nhanh thế?
"Hai đứa." Lâm Trường Thanh hỏi.
Lâm Chỉ Vận thấy ánh mắt này của bố, cả người nóng lên, vội vàng giải thích: "Bố. bọn con vừa xem Tv, không làm gì hết."
"Xem Tv?" Lâm Trường Thanh ngẩn ra. Lão ở trong nhà nghỉ này được hai ngày, hiển nhiên biết tiết mục này trong Tv. Chẳng qua hai người trẻ tuổi xem loại phim này ở trong phòng, điều diễn ra tiếp theo không cần phải nói. Lâm Trường Thanh không muốn con gái xấu hổ hơn, liền gật đầu nói: "Ồ, xem Tv hả, không có gì, coi như bố không nghe thấy gì cả"
Lâm Trường Thanh nói như vậy càng làm Lâm Chỉ Vận thêm xấu hổ, vội la lên: "Bố, bọn con đúng là chưa làm gì, chỉ xem Tv."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #463


Báo Lỗi Truyện
Chương 463/2205