Chương 462: Xem TV


Xem hết bản hợp đồng, Dương Minh toát mồ hôi lạnh: "Chú, hợp đồng này sao lại là chú ký? Không phải công ty sao?"
"Không phải, những nhân viên nghiệp vụ như chú đều dùng tên mình để ký" Lâm Trường Thanh thấy không có gì không ổn: "Ông chủ nói như vậy dễ phân biệt ai làm nhiều làm ít, dễ tính toán hoa hồng"
Lý do gì thế này? Xác định ai làm đâu có gì khó, đăng ký cái là được, cần gì phải nhân viên đứng ra ký hợp đồng. Dương Minh bây giờ đang thầm nghĩ khó trách hai công ty đó không tìm cty Nhân Nghĩa, mà lại tìm Lâm Trường Thanh.
"Chú, tình hình bây giờ rất không tốt. Bản hợp đồng này rõ ràng là cái bẫy với các chú. Nếu ông chủ công ty bỏ chạy, tất cả trách nhiệm đều đổ lên người nhân viên" Dương Minh lắc đầu nói.
"Sao có thể chứ?" Lâm Trường Thanh ngẩn ra: "Chú đại biểu công ty ký hợp đồng mà?"
"." Dương Minh không biết nói gì. Xem ra Lâm Trường Thanh hiểu biết rất ít về pháp luật, thủ đoạn đơn giản đó mà không hiểu: "Chú, từ đầu đến cuối bản hợp đồng, không hề nhắc đến công ty Nhân Nghĩa"
"Hả?" Lâm Trường Thanh nghe Dương Minh nói càng thêm hoảng sợ: "Thật hay giả? Vậy hai công ty đó sẽ đòi chú tiền sao?"
"Tình hình bây giờ không phải như thế sao?" Dương Minh cười khổ nói: "Chẳng qua chuyện này không đến mức vô vọng. Chú nói về giám đốc công ty với cháu. Chú có ảnh của giám đốc không?"
"Không có ảnh, chú chưa từng thấy giám đốc như thế nào. Các cuộc họp ở công ty đều là từ xa, mọi người ngồi trong phòng làm việc, nghe giám đốc chỉ thị" Lâm Trường Thanh nói: "Mọi người chỉ biết giám đốc họ Mai, gọi là Mai tổng"
"Mai tổng?" Dương Minh lắc đầu. Nhất định là tên giả, hơn nữa nghe chỉ thị qua điện thoại trông giống bán hàng đa cấp quá.
"Ừ, đám đồng nghiệp khác nói ông chủ tên Mai Nhân Nghĩa" Lâm Trường Thanh gật đầu.
Mai Nhân Nghĩa? Tên này quá ngưu, so với Ngô Trì Nhân thì chẳng kém gì. Một tên là bất nghĩa, một tên là vô sỉ.
"Tình huống bây giờ rất không tốt. Bỏ đi, các đồng nghiệp khác của chú ở đâu? Có hiểu hơn không?" Dương Minh hỏi.
"Không biết, đều trốn đi rồi. Bọn họ hầu hết là những người bị hại, không dám thò mặt ra. Bây giờ nên làm như thế nào?" Lâm Trường Thanh lắc đầu.
"Hợp đồng của chú, cháu đã xem, tổng là hai triệu tư, hai mươi phần trăm là bốn trăm tám mươi ngàn. Chú đừng lo lắng quá, cùng lắm chúng ta bồi thường cho họ từng đó là được mà" Dương Minh an ủi.
"Vậy sao được? Nhiều tiền như vậy, sao có thể bắt cháu trả?" Lâm Trường Thanh ngẩn ra, vội vàng từ chối.
Dương Minh nháy mắt với Lâm Chỉ Vận, bảo nàng nói. Lâm Chỉ Vận không có cách nào, nói: "Bố, Dương Minh không phải người ngoài, cũng lắm coi đó là tiền con bỏ ra là được mà"
"Được" Lâm Trường Thanh thở dài một hơi, nghĩ thầm cứ coi là con gái cho mình vậy.
Mặc dù biết Dương Minh sẽ giải quyết vấn đề giúp mình, nhưng Lâm Trường Thanh không vui cho lắm.
Lâm Chỉ Vận lại không lo lắng nhiều đến chuyện này. Nàng đang lo chuyện ở cùng một phòng với Dương Minh. Lâm Trường Thanh lại không quan tâm đến.
Nhưng Lâm Chỉ Vận lại không quá quen thuộc. Dù sao đây là lần đầu tiên hai người ở chung một phòng.
Về phòng, Lâm Chỉ Vận ngồi ở đầu giường.
"Đói không?" Dương Minh hỏi.
"A?" Lâm Chỉ Vận giật mình, có chút xấu hổ nói: "Không đói, không có gì"
Dương Minh lắc đầu. Hắn biết Lâm Chỉ Vận hơi xấu hổ. Dương Minh cười cười bật Tv lên, nói với Lâm Chỉ Vận: "Em xem Tv, anh ra ngoài tìm bạn nói chuyện"
"Vâng" Lâm Chỉ Vận gật đầu, thấy Dương Minh ra ngoài mới thở dài một tiếng. Dù sao đây là lần đầu hai người ngủ chung một phòng trong khách sạn.
Nàng hơi sợ. Phòng này có mỗi một chiếc giường. Tối nếu ngủ cùng Dương Minh trên giường thì sao? Vậy hắn có làm gì không?
Chẳng qua Lâm Chỉ Vận lại lắc đầu cười mình. Dương Minh không phải không có cơ hội ở bên mình, hơn nữa có lần mình đang ngủ. Nếu Dương Minh có ý đồ với mình, hắn đã không chờ đến bây giờ.
Hơn nữa cho dù Dương Minh xảy ra chuyện gì với mình thì sao chứ? Lâm Chỉ Vận cắn răng. Dương Minh ra khỏi phòng, đến phòng Hầu Chấn Hám.
Hầu Chấn Hám ở trong một phòng đơn, đám thủ hạ được hắn bố trí trong phòng khác. Mặc dù những người này là tâm phúc của hắn, nhưng Dương Minh không thể không cẩn thận. Quan hệ giữa mình và Hầu Chấn Hám không nên tiết lộ quá sớm.
"Dương ca." Hầu Chấn Hám đang nằm trên giường hút thuốc, nhìn thấy Dương Minh vào, liền đứng dậy.
"Cậu nằm đi, nghỉ đi" Dương Minh xua tay, ngồi xuống nói chuyện của Lâm Trường Thanh với Hầu Chấn Hám: "Chuyện chính là như vậy, cậu có ý kiến gì không?"
"Chắc không có biện pháp gì tốt" Hầu Chấn Hám lắc đầu: "Việc này không có chút đầu mối nên rất khó làm. Như vậy đi, tôi dẫn huynh đệ ra ngoài hỏi thăm tình hình. Mai Nhân Nghĩa này làm ăn ở Đông Hải, không thể không tiếp xúc mấy nhân vật địa đầu xà"
"Được, cậu đi đi" Dương Minh gật đầu: "Có tin tức thì gọi lại"
Hầu Chấn Hám rời đi, Dương Minh ngồi trong phòng Hầu Chấn Hám một lát rồi về phòng mình. Hắn sợ Lâm Chỉ Vận xấu hổ nên cho nàng thời gian điều chỉnh tâm trạng.
Nói thật lúc lấy phòng, Dương Minh chỉ lấy một cũng là vì hắn cố ý.
Dương Minh cảm thấy mình nên tiến thêm một bước với Lâm Chỉ Vận.
Thời cơ bây giờ không thể nói đã quá thành thục, nhưng dù sao cũng là kỳ ngộ. Dương Minh quyết định lợi dụng cơ hội này làm quan hệ giữa mình và Lâm Chỉ Vận tốt đẹp hơn.
Cứ như vậy, Dương Minh cũng càng thêm danh chính ngôn thuận chiếu cố nàng.
Mở cửa phòng ra, Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận đang ngồi trên giường xem Tv. Nàng đang cười.
Dương Minh nhìn thì thấy trên Tv là phim hoạt hình Sponge Baby của Mỹ. hắn ngồi xuống cạnh Lâm Chỉ Vận: "Hay không?"
"Hì hì, hay" Lâm Chỉ Vận không nhịn được cười nói: "Ốc sên ở trong đó thật đáng yêu"
"Ai? Là con ốc sên kia?" Dương Minh chỉ vào nhân vật hỏi.
"Đúng, chính là nó." Lâm Chỉ Vận gật đầu nói.
Dương Minh và Lâm Chỉ Vận xem Tv một lát, phim hoạt hình này đúng là rất buồn cười. Dương Minh không nhịn được cười. Sau khi hết phim lại là quảng cáo: "Đổi kênh khác chứ?" Dương Minh hỏi.
"Em không biết điều khiển ở đâu?" Lâm Chỉ Vận lắc đầu cười khổ: "Vừa nãy em tìm mãi. xem quảng cáo nửa tiếng trời mới có được một bộ phim hoạt hình"
"Cái gì?" Dương Minh ngạc nhiên, dở khóc dở cười, vội vàng đi tìm điều khiển Tv.
Cũng may không gian ở đây có hạn, Dương Minh tìm quanh một chút cũng thấy được điều khiển cũ kỹ.
Dương Minh tiện tay ấn ấn, cũng may không làm sao.
"Này" Dương Minh đưa điều khiển cho Lâm Chỉ Vận: "Anh vào toilet cái, vừa nãy uống nhiều nước quá"
"Vâng." Lâm Chỉ Vận cầm lấy điều khiển.
Nhà nghỉ có hệ thống bắt sóng vệ tinh, rất nhiều kênh Lâm Chỉ Vận chưa từng xem, còn có nhiều kênh nói tiếng nước ngoài, Lâm Chỉ Vận không hiểu.
"A. a." Trong Tv đột nhiên truyền đến tiếng tiêu hồn lạc phách, Lâm Chỉ Vận giật mình, thiếu chút nữa đánh rơi điều khiển xuống đất. Âm thanh đó làm nàng đỏ mặt.
Nhìn cảnh trong Tv, Lâm Chỉ Vận càng xấu hổ muốn độn thổ.
Một người phụ nữ ngoại quốc đang ngồi trên người đàn ông ngoại quốc, đang không ngừng di chuyển, miệng còn rên rất to. Lúc này Lâm Chỉ Vận đương nhiên cũng hiểu hai người đang làm gì. Lâm Chỉ Vận cũng không phải em bé, cũng hiểu chuyện nam xxx nữ.
Chẳng qua Lâm Chỉ Vận hơi tò mò, người phụ nữ trong phim hình như rất sướng?
Có thật như vậy không? Lâm Chỉ Vận nhíu mày, nghĩ đến lần đó của mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #462


Báo Lỗi Truyện
Chương 462/2205