Chương 455: Nàng là người của tôi


"Là bạn làm ăn của ba em." Dương Lệ ngượng ngùng nói, đã biết bối cảnh không thể nào so sánh với Tôn Khiết, mặc dù nhà mình có quan hệ với hắc đạo Tùng Giang cũng không tệ, nhưng Tôn gia của người ta là ở Đông Hải chứ không phải Tùng Giang.
"Dương Lệ, cha của chị muốn tiếp xúc với Bạo Tam Lập, em có thể giúp chị được không?
Tôn Khiết do dự một chút rối nói, đối với Dương Minh, Tôn Khiết cũng không muốn giấu cái gì. Nàng và Dương Minh có chút kỳ quái, không thể nói là người một nhà, nhưng nhất định là thân hơn bạn bè bình thường.
"
Em. không được đâu, hay là, chị hỏi ba em một chút đi." Dương Lệ có chút xấu hổ nói: "Kỳ thật em không biết Bạo Tam Lập."
"
Chị quen biết Bạo Tam Lập sao?" Dương Minh đột nhiên xen vào.
"
Dương Minh, em không biết nhà của chị Tôn Khiết là hắc đạo sao?" Dương Lệ kỳ quái hỏi.
"
Ồ!" Dương Minh cũng thật không biết, hắn tuy rằng âm thầm khống chế thế lực ngầm của Tùng Giang, nhưng đối với thế cục Đông Hải cũng biết ít nhiều. Hơn nữa, cho dù có biết chuyện đó, hắn cũng sẽ không nhờ vả Tôn Khiết, Dương Minh khống chế hắc đạo Tùng Giang, nhưng không muốn phát triển thực lực ở phương diện này, đây chỉ là một bàn đạp trên con đường của hắn thôi.
Cho nên, khi Dương Minh nghe được nhà Tôn Khiết cũng làm hắc đạo, không khỏi kinh ngạc: "
Không phải chứ? Lợi hại vậy sao?"
"
Đừng nghe Dương Lệ nói bậy, ba của tôi chỉ có chút ảnh hưởng ở Đông Hải mà thôi, mấy tháng nay, thế lực mới của Tùng Giang xuất hiện, Bạo Tam Lập phát triển quy mô rất nhanh, nghe nói còn đuổi lui Tứ Xà bang của Đông Hải, ba tôi rất ngạc nhiên, cho nên muốn gặp mặt Bạo Tam Lập một chút." Tôn Khiết giải thích.
"
Để em nói với ba em cho, hẳn là sẽ giúp được cho chị!"
"
Sao thế? Ba của cô muốn nuốt rụng hắc đạo Tùng Giang?" Dương Minh làm bộ lơ đãng hỏi.
"
Không biết, chuyện này tôi không có tiếp xúc nhiều!" Tôn Khiết lắc đầu, thoạt nhìn không giống như đang gạt người.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, Dương Minh mới là ông chủ khống chế phía sau hắc đạo Tùng Giang, cho nên không thể không cảnh giác. Hắn chuẩn bị trở về thông báo cho Hầu Chấn Hám biết chút chuyện của Tôn gia Đông Hải.
"
Dương Minh, em hỏi nhiều như vậy làm gì, không phải bây giờ em đã chăm lo học tập rồi sao? Còn muốn ra làm lưu manh nữa à?" Dương Lệ chặn lời Dương Minh: "Được rồi được rồi, chúng ta ăn cơm, không nói chuyện này nữa!"
"
Cũng được!" Dương Minh cũng cười nói: "Tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi!"
Ba người cùng lải nhải một số ít vấn đề khác, rất nhiều cái Dương Minh nghe không hiểu, cũng không nói gì.
Lâu lâu chen vào một câu nói của mình, chẳng qua Dương Minh cũng thấy được ánh mắt cảnh cáo của Tôn Khiết, hơn nữa nếu mình và Tôn Khiết quá mức thân mật, tất nhiên sẽ bị Dương Lệ hoài nghi.
Bữa cơm này, Tôn Khiết và Dương Lệ cũng không nói gì nhiều, nhưng hai người đều rất vui, còn phần Dương Minh cũng làm gười tiếp khách luôn, sau khi tính tiền, Tôn Khiết muốn đi về nhà Dương Lệ chơi, Dương Minh cũng không muốn đi theo, chỉ nhìn vào mắt Tôn Khiết, nói nhỏ bên tai nàng: "
Lần sau anh hẹn một mình em đi ăn!"
"
Để xem tôi có tâm tình không!" Tôn Khiết liếc mắt nhìn Dương Minh một cái.
Về đến nhà.
Dương Minh liền gọi cho Hầu Chấn Hám, nói cho hắn biết chuyện của Tôn gia: "
Đại Hầu, anh có biết chuyện của Tôn gia Đông Hải không?"
"
Dương ca, ngài hỏi Tôn gia? Là Tôn Hồng Quân sao?" Hầu Chấn Hám hỏi.
"
Đúng vậy, là Tôn gia lợi hại nhất Đông Hải." Dương Minh đương nhiên không biết Tôn Hồng Quân là ai.
"
Chính là Tôn Hồng Quân, Tôn Hồng Quân ở Đông Hải có địa vị rất đặc biệt."
Hầu Chấn Hám nghĩ cái gì nên nói cái đó.
"
Đặc biệt? Có ý gì? Đầu mục hắc đạo sao?" Dương Minh hỏi.
"
Có thể nói như vậy, nhưng kỳ thật không phải, Tôn Hồng Quân ngoài mặt là một người kinh doanh, hơn nữa còn là một nhà từ thiện" Hầu Chấn Hám nói: "Lão đại chân chính của Đông Hải, là Điền gia, nhưng Điền gia và Tôn gia lại có quan hệ dựa vào."
"
Có ý gì? Tôn gia và Điền gia có quan hệ rất thân? Tôn gia dựa vào Điền gia để kinh doanh?"
Dương Minh hỏi, điều này làm hắn không khỏi nhớ đến ông bác Dương Đại Sơn của mình.
"
Không phải, là Điền gia dựa vào Tôn gia, Điền gia làm việc cho Tôn gia!" Hầu Chấn Hám nói.
"
Cái gì?" Dương Minh sửng sốt: "Tôn gia lợi hại vậy sao? Làm ông chủ phía sau?"
"
Có thể nói như vậy, đại vị của Tôn Hồng Quân ở Đông Hải cũng giống như của Dương ca ở Tùng Giang, đều là ông chủ phía sau" Hầu Chấn Hám giải thích: "Chẳng qua ở Đông Hải mọi người đều biết Tôn gia và Điền gia, ở Tùng Giang, thân phận của ngài có điều giữ bí mật"
"
Thì ra là vậy, nói cách khác, Tôn Hồng Quân là nhân vật một tay che trời ở Đông Hải? Không đúng, vậy còn Tứ Xà bang thì sao?" Dương Minh hỏi.
"
Đông Hải không giống với Tùng Giang chúng ta, Đông Hải là thành phố lớn, thế lực ngầm rất phức tạp, không chí có một bang phái như Điền gia, còn có rất nhiều bang phái dựa vào Điền gia để sinh tồn, đương nhiên, bang phái của Tôn Hồng Quân cũng rất có địa vì, bởi vì Tôn Hồng Quan có mới có thể quyết định vận mệnh của bọn họ! Cũng có thể nói Tôn Hồng Quân là lão đại Đông Hải!" Hầu Chấn Hám phân tích.
"
Tôi hiểu rồi" Dương Minh gật đầu: "Đúng rồi, Tôn Hồng Quân muốn tiếp xúc với chúng ta, đã để con gái hắn thông qua chị của tôi là Dương Lệ liên hệ với Bạo Tam Lập"
"
Ồ? Có chuyện gì? Tôn Hồng Quân có ý đồ với hắc đạo Tùng Giang?" Hầu Chấn Hám nhíu mày hỏi.
"
Cái này tôi không rõ, cái này anh và Bạo Tam Lập đi tìm hiểu đi" Dương Minh nói.
"
Tôi biết rồi, chẳng qua, trải qua một tháng chỉnh đống, căn cơ của chúng ta tại Tùng Giang đã vững vàng, cũng không sợ Tôn Hồng Quân gây bất lợi, cường long không áp được đầu xà!" Hầu Chấn Hám không khách khí nói.
"
Haha, khẩu khí của anh bây giờ cũng không nhỏ!" Dương Minh cười nói.
"
Thân ở vị trí này, không còn cách nào!" Hầu Chấn Hám cũng cười: "Đúng rồi, nếu Tôn Hồng Quân có ý đồ, chú ta phải làm sao? Có cần bắt giữ con gái ông ta?"
"
Không được?" Dương Minh nghe Hầu Chấn Hám nói muốn bắt Tôn Khiết, không cần nghĩ nhiều, hét lên.
"
Sao thế?" Hầu Chấn Hám có chút buồn bực.
"
Tôn Khiết không thể đụng vào, các người không được làm khó nàng" Dương Minh do dự một chút, sợ không đủ độ mạnh, bồi thêm một câu: "Nàng là người của tôi"
"
Hả?" Hầu Chấn Hám lúc này cũng giống như tên của hắn, hoàn toàn rung động, con gái của Tôn Hồng Quân là người phụ nữ của lão đại? Trời ơi, điều này cũng có thể sao?
Chẳng qua Hầu Chấn Hám cũng không hỏi nhiều, những chuyện hắn không nên biết hắn chưa bao giờ đi hỏi. Trong trong lòng hắn, đã làm một siêu nhân, cho nên bây giờ dù có chút không tưởng, nhưng cũng không có gì không thể.
"
Tôi biết rồi" Hầu Chấn Hám vội nói.
"
Chuyện này đừng nói tôi nói ra" Dương Minh nhắc nhở.
"
Tôi hiểu rồi" Hầu Chấn Hám gật đầu.
. Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của tết nguyên đán, Dương Minh nhớ lại chuyện mấy bữa nay, không khỏi cười khổ, vội vội vàng vàng, chỉ có mấy ngày nghỉ, mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Buổi tối, Dương Minh ngồi ở nhà lên mạng, hắn tìm một chút tư liệu về dị năng 360 độ của mình. thật ra hắn muốn được một công đôi việc.
Trên mạng cũng có những giới thiệu tương quan, chẳng qua có rất nhiều thứ vô dụng, chẳng hạn như trong một tiểu thuyết, gọi năng lực này là"
vô hạn cảm giác" , ý chính là, có thể cảm giác vô hạn chế mọi vật xung quang. Nói là một người mù luyện thành công phu này. Những thứ khác đều là một ít ngôn luận nhảm nhí, cái gì mà Thiên Nhãn, Quỷ Đồng, dù sao gọi là cái gì cũng có, vừa thấy là chán rồi, thậm chí còn có người gọi là" Cỗn Nhãn". làm cho Dương Minh buồn bực không thôi.
Đương nhiên, những chuyện này khá khôi hài, mà năng lực của Dương Minh cũng xuất hiện thật trên người của hắn! Hắn thí nghiệm nhiều lần, năng lực này cũng không có gì khó khăn đáng nói.
Chỉ cần nhắm mắt, muốn nhìn cái gì, Dương Minh đều có thể thấy rõ xung quang, loại cảm giác này rất kì quái, giống như là con mắt thứ ba vậy, bản thân như tồn tại trong một không gian khác, mà trong không gian này có thể quan sát tất cả mọi vật.
Dương Minh thậm chí còn có thể thấy rõ mình đang nhắm chặt hai mắt!
Hưng phấn rất nhiều, nhưng Dương Minh rất kỳ quái, vì sao có cái thì nắm giữ phương pháp sử dụng thành thục và dễ dàng, nhưng có cách lại vẫn không hiểu được phương pháp!
Hơn nữa, năng lực này sau khi bị phát hiện, Dương Minh vô cùng chắc chắn, cặp mắt kính này, khẳng định vẫn còn có năng lực khác tồn tại mà chưa bị phát hiện!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #455


Báo Lỗi Truyện
Chương 455/2205