Chương 452: Gặp gỡ trong quán ăn


"Cho chúng tôi thuê một phòng!" Vừa vào của, thủ hạ của Tôn Chí Vĩ đã lên tiếng nói với phục vụ của Lâm ký.
"Xin lỗi, tiên sinh, bây giờ đã không còn phòng, ngồi bàn trên lầu được không?" Phục vụ nói.
"Không có? Không có mày không biết tìm sao? Mày có biết tao là ai
không?"
Tên thủ hạ vừa nói xong, lập tức nhớ ra còn có Tôn Chí Vĩ bên
cạnh, vì thế vội vàng sửa lời: "Mày có biết thiếu gia nhà tao là ai
không? Tìm một cái phòng nhanh lên!"

"Tiên sinh, thật sự không còn phòng." Người phục vụ cũng nhận ra Tôn Chí Vĩ là ai, nên cũng rất khó xử.
"Mẹ nó, cái quán này không muốn mở cửa nữa hả?" Tên thủ hạ thấy người
phục vụ không nể mặt, vô cùng mất hứng nói: "Bọn tao là người của Tôn
gia, mày có biết không?"

"Tôn gia? Tôn gia gì?" Ở Đông Hải, khi nhắc đến Tôn gia hoặc Điền gia,
trên cơ bản những chổ ăn chơi đều nể mặt, nhưng nơi này là Tùng Giang,
căn bản là không ai biết Tôn giả, chứ đừng nói là nể mặt mũi.
"Mẹ mày có phải muốn chết không?" Tên thủ hạ túm lấy cổ người phục vụ.
"Sao vậy?" Quản lý chạy ra, thấy có xung đột, vội vàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
"Quản lý, bọn họ muốn có phòng, em nói là không có, bọn họ đánh người." Cô phục vụ ủy khuất nói.
"Các vị, chúng thật thật sự đã hết phòng." Quản lý nói: "Các người có
thể lên bàn lầu hai người được không? Có thể giảm giá cho 10%."

"Mẹ nó, mày thấy tao giống thiếu tiền lắm à?" Thủ hạ hùng hổ quát:
"Nhanh chóng kiếm bạn đi, hôm nay thiếu gia của tao đến ăn cơm là nể mặt
mày lắm rồi, mày mà còn nói nhảm với tao, coi chừng tao dẹp luôn cái
quán này"

Quản lý cười khổ, sao hôm nay toàn thứ dữ đến ăn không vậy? Vừa rồi có
một người là người quen của Bạo Tam Lập, bây giờ những người này tuy
rằng không nói là quen ai, nhưng vừa nhìn là biết không phải thứ tốt
lành.
Kinh doanh thì cần có hòa khí làm đầu, quản lý cũng không muốn phát sinh
xung đột quá lớn, dù sao bây giờ quán ăn cũng rất nhiều khách. Nếu vì
chuyện này mà để ảnh hưởng đến khách thì không tốt, vì thế bất đắc dĩ
nói: "Được rồi, nếu các vị đã nói vậy, tôi cũng không thể không nể
tình, bên trong quán chúng tôi còn chừa một phòng cho các vị, trên lầu
phòng 209, Tiểu Cao, em dẫn bọn họ lên lầu đi"

Quản lý dặn dò phục vụ trước mặt, người phục vụ gật đầu.
"Không tồi, coi như mày thức thời!" Thủ hạ gật đầu, nói với Tôn Chí Vĩ: "Tôn thiếu gia, mời."
Tôn Chí Vĩ vừa lòng gật đầu, hắn rất vừa lòng với hành động vừa rồi của thủ hạ, cảm thấy vô cùng có mặt mũi.
Lên lầu, phòng 209, Tôn Chí Vĩ cần lấy thực đơn gọi món, cũng không hỏi
hai tên thủ hạ ăn cái gì. Mà hai tên này cùng ăn cơm với Tôn thiếu gia
đã là vinh hạnh rồi, làm sao mà đi so đo chuyện này chứ!
Khi Tôn Chí Vĩ gọi món xong, trả thực đơn cho phục vụ, nói: "Được rồi,
như vậy thôi! Mỗi loại ba phần!"
Tôn Chí Vĩ cũng không quản cảm xúc của
hai tên kia, ngược lại chỉ quan tâm đến thứ mình thích, rồi trực tiếp
gọi ba phần.
Hai tên thủ hạ cũng cảm thấy vinh hạnh vô cùng, Tôn Chí Vĩ không xem
mình là người ngoài, ăn giống với mình, xem ra, nếu làm việc cho thiếu
gia mà tốt, về sau khẳng định sẽ thăng chức rất nhanh!
Trong phòng 208!
Xuyến cá nhanh chóng được đưa lên, ăn được một lúc, Dương Minh đứng dậy
đi toilet, toilet ở đây cũng không lớn lắm, nơi này không có được từng
buồng, mà chỉ làm vách ngăn ra mà thôi. Dương Minh đứng đợi cả nửa ngày
mới đến lượt, vừa cởi quần ra đã nghe có người gõ cửa: "Người bên trong
nhanh một chút đi, p làm gì mà chậm quá vậy?"

"Gõ cái con mẹ gì, tao vừa mới vào!" Dương Minh bị hù cho hết hồn, tay cầm run run xém tí đã tè lên quần, tức giận quát trả.
"Nhanh lên, tao sắp nghẹn chết rồi!" Tôn Chí Vĩ vội la lên, vừa rồi ở nhà
uống nước lại không đi wc, bây giờ gọi đồ ăn xong thì cảm thấy mắc, cần
phải đi tè, Tôn Chí Vĩ nhanh chân chạy lại hướng toilet, không ngờ bên
trong đã có người!
Vì thế, Tôn Chí Vĩ vội vàng đập cửa đùng đùng, bằng không sẽ tè trong quần!
Dương Minh hết kiên nhẫn dùng thấu thị nhìn ra ngoài cửa, vừa thấy người
không khỏi sửng sốt, tự nhiên lại là tên Tôn Chí Vĩ đáng ghét này? Hắn
cũng đi đến đây ăn cơm? Thật là trùng hợp!
Dương Minh kéo quần lên, suy nghĩ về cách dạy dỗ tên này, vừa rồi dám hù
dọa mình, Dương Minh sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn.
Nhìn Tôn Chí Vĩ đứng cạnh cửa, Dương Minh nhẹ nhàng mở chốt cửa ra, sau
đó đẩy cửa thật mạnh ra ngoài." Bốp" một cái, cánh cửa lập tức đập vào
mặt của Tôn Chí Vĩ, trực tiếp làm cho hắn xịt máu mũi ra.
"Hả? Không phải là lớp trưởng sao?" Dương Minh ra vẻ nghi hoặc nói: "Sao bạn lại ở đây?"
"Dương. Minh." Tôn Chí Vĩ tức giận đến hai mắt phát hỏa, vừa rồi bị
cánh cửa tông vào, Tôn Chí Vĩ đã không nhịn được, nước tiểu vãi ra quần!
"Không phải bạn cần đi toilet sao?" Dương Minh làm bộ như không biết gì, nói: "Vậy bạn đi nhanh đi, tôi đi trước"
Nói xong, Dương Minh liền xoay người rời toilet, làm Tôn Chí Vĩ tức giận
đến điên máu, vọt ra ngoài cửa toilet, nhìn thấy Dương Minh đi vào
phòng 208, Tôn Chí Vĩ nổi gân xanh lên, hung hăng nói: "Dương Minh à,
chúng ta thật sự là oan gia ngõ hẹp! Hôm nay tao sẽ khiến cho mày không
bước ra khỏi cửa quán này!"

Vì Tôn Chí Vĩ đã vãi toàn bộ nước tiểu lên quần, nên cũng không cần phải
đi toilet nữa, cũng may là mùa lạnh, nên Tôn Chí Vĩ mặc cái quần cũng
dày, nhìn từ bên ngoài không phát hiện ra chuyện này, nhưng quần lót bên
trong thì ẩm ướt, hết sức khó chịu.
Tôn Chí Vĩ hung dữ bước về phòng, hai tên thủ hạ nhìn thấy hắn như vậy,
lập tức cả kinh, vội vàng hỏi: "Tôn thiếu gia, ngài làm sao vậy? Ai làm
ngài không vui?"

"Con mẹ nó, Dương Minh, lão tử giết chết mày!" Tôn Chí Vĩ nhe răng nói:
"Tao không phải đã giao cho bọn mày một chuyện sao, bây giờ cơ hội biểu
hiện đã đến! Đi giúp tao đánh một người, đánh hắn đến nổi má hắn nhìn
không ra!"

"Đánh người nào?" Tên thủ hạ có chút khó hiểu, tại sao thiếu gia vừa ra ngoài đi toilet trở về là muốn đánh người?
"Bên cạnh, phòng 208!" Tôn Chí Vĩ nói: "Đi theo tao, đánh chết mẹ nó cho tao!"
"Đúng, đánh chết mẹ nó! Tôn thiếu gia, ngài chỉ chờ xem!" Hai tên thủ hạ vội vàng nói.
Có hai tên thủ hạ bên cạnh, Tôn Chí Vĩ cũng không sợ Dương Minh nữa, vừa
rồi trong toilet Tôn Chí Vĩ đã nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn sợ mình
không phải là đối thủ của Dương Minh, cho nên mới trở về gọi viện binh.
Ba người bước lại, đứng trước cửa phòng 208.
"Gõ cửa sao?" Một tên hỏi.
"Gõ con mẹ mày!" Tôn Chí Vĩ trừng mắt: "Đá văng cánh cửa cho tao!"
"Được!" Tên thủ hạ nghe xong, lập tức đạp một cái làm văng cánh cửa phòng 208 ra.
"Đánh nó cho tao! Chính là nó!" Tôn Chí Vĩ vào phòng, tỏ vẻ nguy hiểm chỉ vào Dương Minh nói.
Dương Minh đang gặm xương cá, trong miệng là nguyên cái đầu cá luôn, rồi
đột nhiên nghe thấy cửa phòng vang lên một tiếng thật lớn, tiếp theo là
Tôn Chí Vĩ vọt vào!
Có bệnh sao? Dương Minh tức giận trừng mắt nhìn Tôn Chí Vĩ nói: "Tránh
xa tôi ra một chút, tè ra quần còn đứng gần tôi nữa, tôi đang ăn cơm
đó!"

"Ăn cái con mẹ mày!" Tôn Chí Vĩ nghe Dương Minh nói xong, tức giận đến
tím mặt, dùng sức đập một cái, làm cho đồ ăn trên bàn đều văng lung
tung.
Tôn Chí Vĩ vừa rồi chỉ chú ý vào Dương Minh, căn bản là không thấy Tôn Khiết và Dương Lệ.
"Bốp!" Dương Minh đứng dậy, trực tiếp tát Tôn Chí Vĩ một cái: "Mày muốn chết hả?"
"Mày dám đánh tao? Tao nói cho mày biết, tao chính là người của Tôn gia
Đông Hải!"
Tôn Chí Vĩ không ngờ Dương Minh lại trực tiếp ra thay, nhất
thời tức giận uy hiếp: "Có tin tao đánh chết mày không?"
"Mày nói cái chó gì với tao vậy?" Dương Minh trừng mắt nói: "Đây là Tùng
Giang chứ không phải Đông Hải! Cho dù mày là cái chó gì tao cũng đập
chết mẹ mày được!"

Dương Minh bây giờ đã không còn là Dương Minh trước kia, không quản là
ai, ở Tùng Giang là địa bàn của hắn, mày ở Đông Hải làm trùm, chứ không
phải ở đây.
"Hai đứa mày, nhìn cái gì, đánh chết mẹ nó đi!" Tôn Chí Vĩ thấy hai tên
thủ hạ đứng ngơ ra, không có ý giúp mình, lập tức sốt ruột.
"Tôn Chí Vĩ, em ầm ĩ có đủ chưa?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #452


Báo Lỗi Truyện
Chương 452/2205