Chương 444: Phản xạ có điều kiện


"Không được nói anh ấy như thế!" Chu Giai Giai nghe thằng kia mắng Dương Minh là heo chết, khuôn mặt trở nên lạnh lùng
"Haha, không được nói? Vậy làm đâu cái mặt này!" Thằng này đi tới, muốn dùng tay chụp vào mặt Dương Minh.
Dương Minh tuy say, thậm chí không thấy đường về, nhưng là một sát thủ đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, ở tận sâu trong nội tâm của Dương Minh vẫn còn sự cảnh giác, nếu có người nào đó muốn gây bất lợi với bản thân, Dương Minh vẫn có thể nhanh chóng phản ứng.
Tuy rằng bây giờ Dương Minh say như chết, nhưng bản năng của hắn nhận thấy nguy hiểm, làm cho vùng mặt của của mình có tiếng gió, bỗng nhiên vung tay lên, đấm vào mặt tên kia.
Một tiếng" bốp" vang lên ngọt ngào, cái má bên trái của thằng kia sưng to thiệt to! Dương Minh cũng đã tỉnh tỉnh một chút, tiềm lực của con người là vô hạn, trong nháy mắt, lý trí đã chiến thắng chất cồn trong cơ thể.
Dương Minh muốn mở to mắt, nhưng phát hiện ra không thể, Dương Minh vẫn có thể cử động được, nhưng mí mắt giống như không chịu sự khống chế của bản thân.
Chẳng qua, làm cho Dương Minh kì quái nhất là, tuy rằng nhắm hai mắt, nhưng cảnh tượng trước mặt lại thấy rõ ràng! Giống như là vừa được khai nhãn vậy!
Đúng rồi, Dương Minh đột nhiên nhớ ra, mắt của mình có khả năng nhìn thấu mà, nói cách khác, có thể nhìn xuyên qua được mí mắt mà, như vậy cũng là một loại vận dụng của dị năng!
Có thể thấy rõ thằng ku trước mắt, Dương Minh cũng đã có thể dữ xử lý rồi, muốn thừa dịp lão tử say mà đánh lén hả? Lão tử đập chết mẹ mày luôn!
Thằng kia không ngờ Dương Minh giống như con heo chết lại có thể đánh trả, hơn nữa dưới tình huống bản thân không đề phòng, đánh cho mình không kịp trở tay, chật vật không chịu nổi.
Không đợi hắn suy nghĩ để hiểu được, đã bị Dương Minh đánh cho một đấm vào mặt, ngã xuống đất, không dậy nổi.
Thằng còn lại thấy bạn bị đánh, nhất thời nóng nảy, tùy tay chụp một khúc cây ven đường đập vào đầu Dương Minh, tuy rằng Dương Minh nhắm mắt và đánh như túy quyền, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng! Hơn nữa, là cho Dương Minh kinh dị hơn là, lúc nhắm mắt lại, chẳng những có thể nhìn rõ sự vật trước mắt, mà ở phía sau lưng cũng có thể nhìn rõ ràng!
Nói cách khác, ánh mắt của Dương Minh đã biến thành một góc nhìn 360 độ, có thể nhìn thấy được trước sau trái phải!
Tình huống này chưa từng phát sinh trước kia. hoặc là, có thể mình chưa từng thử nghiệm, cũng phải thôi, vì Dương Minh không có khả năng nhắm mắt lại, trừ khi đi ngủ thôi. Chẳng qua, lúc ngủ thì Dương Minh cũng chẳng dùng dị năng làm gì!
Phát hiện này làm cho Dương Minh mừng rỡ không thôi, xem ra, quả thật giống như mình đoán, cặp kính này không chỉ nhìn thấu, nhìn xa và nhìn ban đêm, nó còn có nhiều công năng khác, chỉ là bản thân chưa phát hiện thôi!
Ví dụ như có thể nhìn thấy được suy nghĩ của người khác, nhưng bản thân vẫn chưa hiểu được, chỉ là hôm nay bởi vì sai sót ngẫu nhiên, làm cho Dương Minhphát hiện ra một công năng khác còn siêu hơn! Góc nhìn 360 độ!
Cái này rất là hữu dụng nha, nhất là lúc mình đi làm sát thủ, có ánh mắt này, không sợ bị người khác đánh lén! Hoặc nói khác, lúc đi thi ở trường đại học cũng không lo bị xếp ngồi bàn đầu nữa, sớm biết cặp kính này có công năng như vậy, đã phóng ánh mắt ra, bốn phía đều có thể nhìn thấy hết!
Chẳng qua, đôi khi, vui quá hóa buồn. Đạo lý này không sai. Bởi vì Dương Minh phát hiện ra dị năng mới nên trong lòng khiếp sợ, vì thế làm cho động tác dừng lại.
Cái dừng này không tốt cho lắm, bởi vì cái ót của hắn nhất thời bị thằng kia dùng khúc cây đập vào! Trước kia lúc còn làm lưu manh, Dương Minh cũng đã từng bị người ta dùng cây đập vào đầu, nhưng hắn vẫn cố gắng đứng vững. Chẳng qua, bữa nay uống rượu, trong đầu lại không tỉnh táo, nên bị đập cú này, liễn ngã xuống đất.
Nhưng ý chí của hắn vẫn cứng cỏi hơn người bình thường, lúc ngã xuống, vẫn ra sức phản kháng, đá một cước lại vào giữa bụng tên kia, làm cho đối phương bị đá bay gần năm mét, đập vào một chiếc xe đậu ven đường. Cái đầu thằng đó đập vào cái kính chắn gió, làm cho cái kính bị vỡ nát.
Mà Dương Minh, sau khi đá một cái, liền ngã nằm một đống xuống đất.
Thật ra, cú đập của thằng kia không phải quá nặng, Dương Minh ngã xuống là do cồn trong cơ thể phát tác thôi.
Nhưng Chu Giai Giai thì không biết, còn tưởng rằng Dương Minh bị người kia đánh đến ngã, lập tức sợ hết đến hồn, theo bản năng ôm lấy Dương Minh: "Dương Minh, anh sao vậy? Tinh lại đi."
Dương Minh lần này đã không còn tỉnh, có lẽ, tận sâu trong nội tâm của Dương Minh¸đã không còn ý đối địch với Chu Giai Giai, chỉ là hắn không biết, tối thiểu là, hắn không có phản xạ muốn đập Chu Giai Giai một trận!
Nhìn thấy mặt của Dương Minh không thay đổi, Chu Giai Giai không biết nên làm thế nào, cũng không biết sức mạnh từ đâu có, cắn răng một cái, liền cõng Dương Minh từ trên mặt đất lên, vội vàng chạy đến ven đường, đưa tay đón một chiếc xe taxi.
Thấy một cố gái đang cõng một đứa con trai, tài xế vội vàng xuống xe giúp đỡ nàng mở cửa sau, lên xe rồi mới hỏi: "Uống nhiều quá hả?"
"Không phải. là bị hai người kia đánh ngã, anh ơi, nhanh đến bệnh viện gần nhất đi." Chu Giai Giai lo lắng, lắc đầu nói.
"A? Bị người ta đánh? Vậy có báo cảnh sát không?" Tài xế hỏi theo bản năng.
"Báo cảnh sát cái gì, đi bệnh viện trước rồi nói, nhanh lên." Chu Giai Giai vội la lên.
"Được, được." Tài xế nhìn bộ dáng đáng thương của Chu Giai Giai, cũng đồng tình, vội vàng nổ máy xe: "Đến bệnh viện nhân dân?"
"Dạ, càng nhanh càng tốt." Chu Giai Giai nói.
"Được, biết rồi, lập tức đến ngay, ngồi đi, anh chạy xe." Tài xế nói xong, liền phóng xe như tên lửa.
Cũng may buổi tối xe không nhiều lắm, dọc đường cũng không có gì cản trở, nên không lâu sau đã đến bệnh viện nhân dân thứ nhất.
Chu Giai Giai sau khi trả tiền xe xong, liền cõng Dương Minh chạy vào trong phòng cấp cứu, vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Dương Minh ơi. anh đừng có việc gì nha." Âm thanh kia mang theo sự nức nở.
Tài xế nhìn Chu Giai Giai đi xa, không khỏi lắc đầu, cô bé này nhìn nhỏ bé yếu đuối, thế mà cõng một đứa con trai, hơn nữa còn chạy nhanh như vậy! Thật sự không thể tưởng được!
Chu Giai Giai căn bản không lo lắn vấn đề bản thân có cõng nổi Dương Minh hay không, cõng không nổi là thế nào? Bây giờ chẳng phải đang nằm trên lưng sao? Cái mà Chu Giai Giai nghĩ bây giờ cính là, nhanh chóng tìm một người chữa bệnh cho Dương Minh.
"Bác sĩ, bác sĩ, xin bác sĩ xem giúp con một chút, anh ấy thế nào?" Vào bệnh viện, Chu Giai Giai nhìn thấy một người mặc áo khoác màu trắng dài, vội vàng cản lại.
"Cô bé, đừng có gấp, anh không phải bác sĩ. anh là dược sĩ, em muốn xem bệnh, thì qua đó đăng ký trước đi." Người này tốt bụng giải thích.
"A? Đăng ký. đúng, phải đăng ký, con đi trước, cảm ơn!" Chu Giai Giai lúc này mới nhớ ra, đến bệnh viện khám chữa bệnh đều phải đăng ký, vội vàng nói cảm ơn, cõng Dương Minh chạy đi đăng ký.
"Cô bé, em có mệt không vậy? Em để hắn ngồi xuống ghế trước, rồi em đi đăng ký không được sao.? Người kia dở khóc dở cười nói.
"
Không được, em lúc nào cũn muốn nhìn thấy hắn." Chu Giai Giai ki6n định lắc đầu.
"
Em đối với bạn trai của em thật tốt." Người kia cũng không miễn cưỡng, thở dài nói.
"
A." Khuôn mặt Chu Giai Giai đỏ lên, chẳng qua vốn đang lo lắng trong lòng, nếu bình thường có người nói Dương Minh là bạn trai, thì có lẽ sẽ rất vui sướng, nhưng bây giờ tâm tình không được cao hứng cho lắm.
Cũng may buổi tối ít người đăng ký, Chu Giai Giai trực tiếp đóng tiền rồi được lấy số ngay, rồi liền cõng Dương Minh đi đến phòng cấp cứu.
"
Bác sĩ. xin hãy cứu anh ấy." " Chạy vào torng phòng cấp cứu, Chu Giai Giai liền nói với bác sĩ.
"Đừng khẩn trương, trước tiên là nói xem người bệnh bị làm sao?" Bác sĩ trong phòng cấp cứu liền đứng dậy đón, bắt đầu đánh giá Dương Minh.
"Anh ấy ngất xỉu." Chu Giai Giai nói.
"Mùi rượu nặng như vậy, là uống quá nhiều sao? Bác sĩ nhíu mày, nói: "Cô bé, có phải em quá khẩn trương hay không? Người bệnh uống quá nhiều chăng?"
"
Không phải, không phải, anh ấy bị người ta đánh vào đầu!" Chu Giai Giai vội la lên: "Bác sĩ, ngài xem kỹ một chút đi."
"
Cái gì? Bị đánh vào đầu? Đánh vào chổ nào?" Bác sĩ vội vàng hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #444


Báo Lỗi Truyện
Chương 444/2205