Chương 443: Say như chết


"Em gọi món đi, lady fisrt" Tôn Côn giao thực đơn qua cho Chu Giai Giai.
"Em chưa từng đến đây mà, Tôn đại ca, hay là anh gọi đi" Chu Giai Giai cũng không biết ở đây món nào ăn được luôn.
"Được rồi, vậy anh không khách khí" Tôn Côn nói: "Cho một giò heo, một phần bắp bò, một phần đậu hủ nguyên nước, một dĩa thịt kho tàu, một dĩa thịt bò trộn xà lách."
"Được rồi, Tôn đại ca, chúng ta ba ngườ, gọi nhiêu đó đủ ăn rồi" Dương Minh thấy Tôn Côn còn muốn gọi thêm, vội vàng cản lại, ba người ăn món, có thể hết sao! Hơn nữa Chu Giai Giai vốn là con gái, ăn có được bao nhiêu. Cho nên thành phần chủ lực chỉ có Dương Minh và Tôn Côn.
"Đủ? Hai ta đều miệng rộng, ăn có một chút mà không đủ?" Tôn Côn nói.
"Không phải, nếu ăn thiếu thì hãy gọi tiếp" Dương Minh nói.
"Vậy cũng được, nhiêu đây thôi, phục vụ, cho chúng tôi mười chai bia!" Tôn Côn lên tiếng.
"Xin hỏi ông uống gì?" Phục vụ hỏi.
"Chu Giai Giai, em uống gì?" Tôn Côn hỏi.
"Tuyết Bích đi" Chu Giai Giai nói.
"Vâng, xin chờ một chút" Phục vụ ghi lại những thứ bọn họ dặn rồi lui đi.
"Cái quán này nhìn có vẻ khá đông!" Dương Minh nhìn vào đống khách, nói.
"Đúng vậy, đồ ăn ở đây rất ngon, nên người đến khẳng định là nhiều!" Tôn Côn nói: "Trước kia anh cũng thường xuyên đến đây."
"Trước kia? Có ý gì? Vậy sau đó không tới?" Chu Giai Giai tò mò.
"Anh và vợ trước của anh hay đến." Tôn Côn thở dài: "Sau đó hai người ly hôn."
Không thể không nói, có đôi khi, mọi chuyện thường trùng hợp như vậy mà, ngay lúc Tôn Côn vừa nhắc đến vợ trước, thì một phụ nữ bước nhanh lại phía bàn của Dương Minh.
"Tôn Côn! Khi nào anh mới chịu đưa tiền?" Người phụ nữ này vừa đến, liền quát hỏi một cách không khách khí.
"Lưu Bình?" Tôn Côn ngạc nhiên: "Sao cô lại ở đây?"
"Hừ, nếu anh biết tôi ở đây, có phải mà sẽ không có ý định đến đây không? Nhanh lên, tiền trợ cấp cho đứa nhỏ đâu, khi nào thì đưa cho tôi?" Lưu Bình hừ một tiếng, hỏi.
"Tôi sẽ không đưa cho cô, cô đi đi!" Sắc mặt Tôn Côn lập tức thay đổi: "Trước đó tôi cho cô, coi như là bố thí cho chó!"
"Anh dám nói vậy sao? Tòa án đã bắ anh phải trợ cấp cho đứa nhỏ đến khi nó trưởng thành, anh không chịu chấp hành?" Lưu Bình vội la lên.
"Đây không phải là con tôi, tại sao tôi phải nuôi nó?" Tôn Côn cười lạnh.
"Anh." Lưu Bình nghẹn lời, chẳng qua lập tức cắn trả: "Làm sao anh biết đó không phải con anh? Trong giấy khai sinh ghi nó họ Tôn!"
"Xét nghiệm ADN? Tôi ra tiền! Dám đi làm hay không?" Tôn Côn không quan tâm, nói: "Tại sao không nói chuyện? Không dám?"
"Không cần thiết, đừng nói nhảm, đưa tiền trợ cấp đây, nhanh lên, bằng không tôi sẽ ra tòa kiện anh!" Lưu Bình uy hiếp.
"Tùy cô!" Tôn Côn nói.
"Vậy anh chờ đi!" Lưu Bình xoay người rời đi.
Bầu không khí nơi này trở nên trầm mạc, Dương Minh và Chu Giai Giai mở to mắt ra, không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Sao thế, Tôn ca, bà ta là ai?" Một lát sau, Dương Minh mới mở miệng hỏi.
"Vợ trước của anh." Tôn Côn thở dài, cười chua xót, không còn một chút khí thế như vừa rồi.
"Xảy ra chuyện gì? Bà ta muốn tiền trợ cấp gì vậy?" Dương Minh hỏi.
"Tiền trợ cấp cho con nhỏ." Tôn Côn giận dữ nói: "Nàng ta chạy theo người khác, hơn nữa trước kia còn cùng kẻ đó cấu kết. đứa nhỏ này căn bản không phải của anh, là của nàng ta với thằng chó kia sinh ra. Bây giờ, thằng kia chơi xong dong, không cần nàng, nàng bắt đầu quay sang đòi tiền anh, tiền trợ cấp. Trước kia làm gì có"
"Người như vậy thật đáng giận" Chu Giai Giai nghe xong, nói: "Tôn đại ca, anh không cần đưa tiền cho bà ta"
"A!" Tôn Côn lắc đầu: "Lần nào anh cũng nghĩ như vậy, nhưng không chịu được sự cầu xin của nàng, nên vài lần đầu đã đưa tiền cho nàng"
"Bỏ đi, Chu Giai Giai, đây là việc nhà của Tôn đại ca, chúng ta chen miệng vào không tiện" Dương Minh lắc đầu: "Nhưng mà, Tôn ca, em đề nghị anh nên khởi tố lại, làm sáng tỏ thân phận của đứa nhỏ kia, như vậy lòng anh cũng an tâm hơn"
"Có đạo lý, anh sẽ suy nghĩ" Tôn Côn lắc đầu nói: "Đến, cạn ly."
Vừa rồi lúc Lưu Bình và Tôn Côn cãi nhau, phục vụ đã mang bia và thức ăn lên, chẳng qua thấy hai người cãi nhau dữ quá, cho nên không dám nhiều lời, đưa đồ ăn và bia lên rồi rời đi ngay.
"Được rồi, Tôn đại ca, em đến với anh." Dương Minh thở dài, buổi tối vui vẻ, đã bị phá hỏng rồi.
Chu Giai Giai thì không sao cả, chỉ cần có thể ngồi bên cạnh Dương Minh, cũng đã thỏa mãn rồi.
Bởi vì Tôn Côn không còn vui, cho nên không khí cũng hết vui. Chẳng qua, bia uống cũng không ít, cứ một ly rồi lại một ly, và trong nháy mắt một đống vỏ chai dưới đất, Dương Minh cũng không quan tâm, lại gọi phục vụ thêm mười chai.
Chu Giai Giai tuy rằng muốn khuyên Dương Minh uống ít một chút, nhưng cũng biết Dương Minh uống cùng Tôn Côn, nên không nói được gì, chỉ im lặng ăn, lẳng lặng nhìn Dương Minh.
Mười chai bia khác được đưa lên, và không bao lâu, dưới chân hai người đã đầy vỏ chai.
Cho đến khi quán ăn sắp đóng cửa, Tôn Côn uống đến nổi mặt đỏ ke, nói chuyện không lưu loát, thì cuộc chiến của hai người mới chấm dứt. Dương Minh cũng đã đến mức rồi, tuy rằng tửu lượng của hắn có thể, nhưng không chịu nổi lượng bia nhiều như vậy!
Mấy chục chai vào liên tục, cho dù là tửu tiên cũng phải gục! Cuối cùng còn tranh nhau wc nữa chứ! Kết quả, tiền cơm vẫn là Chu Giai Giai trả, bởi vì Tôn Côn và Dương Minh đã xỉn mẹ rồi, làm gì còn nhớ đến vụ án trả tiền.
"Em gái, bọn anh phải đóng cửa rồi, em dẫn bạn của em đi nhanh nha" Sau khi kết sổ, ông chủ quán nói.
"Anh ơi, anh có thể nhờ phục vụ giúp em được không? Hai người bọn họ, ai cũng bất động hết rồi!" Chu Giai Giai khó xử nói.
"À, được, Tôn Côn đó à, anh quen, trước kia cũng hay đến ăn, nhà hắn ở ngay trên lầu, để anh đựa hắn về cho!" Ông chủ quán cười nói: "Em chờ chút, để anh tìm người giúp em! Tiểu Tỉnh, cậu tới đây một chút!"
"Ông chủ, có chuyện gì?" Một tiểu tử cỡ mười bảy mười tám tuổi nghe ông chủ gọi, vội vàng chạy đến.
"Nhà của Tôn Côn cậu biết không?" Ông chủ hỏi.
"Em biết, lúc trước toàn em đưa về đó, sao vậy?" Tiểu Tỉnh hỏi
"Em giúp em gái này đưa Tôn Côn về giùm!" Ông chủ nói.
"Tốt, không thành vấn đề!" Tiểu Tỉnh gật đầu, đưa tay dìu Tôn Côn, mà Chu Giai Giai cũng vác Dương Minh lên, bốn người đi ra khỏi quá.
"Chị, chị không cần đi theo, em đưa Tôn ca về nhà là được rồi, chị về trước đi!" Tiểu Tỉnh nói.
"Vậy làm phiền em!" Chu Giai Giai nói, tuy rằng Dương Minh không quá nặng, nhưng nàng là con gái, dìu Dương Minh cũng phải cố hết sức.
"Không có gì đâu, chuyện nhỏ mà" TIểu Tình gật đầu, liền cõng Tôn Côn lên lầu.
"Dương Minh, tỉnh lại đi, mình đưa bạn về nha?" Chu Giai Giai hỏi Dương Minh.
"." Dương Minh hoàn toàn mơ hồ, bây giờ không biết đường về luôn, chứ đừng nói là nghe được Chu Giai Giai nói cái gì
"Nhà của bạn ở đâu, mình đưa bạn về?" Chu Giai Giai sốt ruột hỏi.
"." Dương Minh vẫn không có phản ứng.
"Ai!" Chu Giai Giai thở dài, đưa Dương Minh ngồi xuống một cái ghế dài ven đường, chỉ có thể để hắn nghỉ ngơi một chút, nhìn xem có tỉnh hay không.
Thật ra, Chu Giai Giai hoàn toàn có thể gọi về nhà Dương Minh để hỏi, nhưng nàng không dám! Nàng không biết ăn nói với cha mẹ của Dương Minh thế nào, đã trễ thế này, mình là con gái, lại đi cùng Dương Minh. Hơn nữa Dương Minh còn uống say như chết, nếu để cha mẹ Dương Minh nghi ngờ, thì Chu Giai Giai không biết nên làm thế nào luôn.
Nàng không muốn để cha mẹ Dương Minh có thành kiến gì với mình, nếu như mình gọi điện, vậy cha mẹ Dương Minh có thể nghĩ bản thân là một đứa con gái tốt hay không?
Chu Giai Giai rất để ý đến Dương Minh, cho nên cũng nghĩ rất nhiều.
"Em gái, ở đây làm gì đó?" Đang lúc Chu Giai Giai trầm tư, một giọng nói chán ghét truyền tới, Chu Giai Giai ngẩng đầu, là hai thằng thanh niên khoảng hai mươi tuổi, đang đưa mắt đánh giá mình.
"Đi với bạn trai của tôi, các người không thấy sao?" Chu Giai Giai cũng biết hai tên này không phải thứ tốt, cho nên nàng lấy Dương Minh ra làm lá chắn, để bọn họ biết khó mà lui.
"Bạn trai? Là con heo chết này hả?" Một thằng híp mắt nhìn, thấy Dương Minh say không còn biết gì, khinh thường nói. Trong mắt hắn, loại này không đáng là gì, không có chút uy hiếp!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #443


Báo Lỗi Truyện
Chương 443/2205