Chương 440: Nhiệm vụ


"Trung học Hồng Kỳ?" Dương Minh tự lập lại: "Bà ngoại, con tốt nghiệp ở đó, có chuyện gì sao?"
"Ừ, tôi nhớ Lam Lăng đã từng nói với tôi rằng cậu tốt nghiệp ở trung học Hồng Kỳ" Bà ngoại gật đầu, sau đó chỉ vào cái bàn và hai cái ghế dựa nói: "Ngồi xuống nói chuyện, tôi có chuyện muốn hỏi cậu"
"Dạ" Dương Minh gật đầu, cung kính ngồi xuống một cái ghế, từ sau khi biết được thân phận của đối phương là bà ngoại của Lam Lăng, thái độ của Dương Minh trở nên rất khiêm tốn!
Hắn không thể không khiếm tốn sao, vì người trước mặt chính là trưởng bối đó!
"NGhe nói ở trung học Hồng Kỳ có một người giữ cửa họ Mã, gọi là Mã Tiêu Dao đúng không?" Bà ngoài hỏi.
"Ngài nói Mã đại gia sao?" Dương Minh gật đầu: "Nhưng mà, bà ngoại hỏi người này làm gì?"
"Cậu quen biết hắn? Vậy thì tốt quá" Bà ngoại Lam Lăng gật đầu: "Cậu có biết hắn làm ở đó từ khi nào không?"
"Cái này con cũng không rõ nữa, lúc con đến trường, ông ta đã ở đó rồi!" Dương Minh nói: "Mấy hôm trước con đến Hồng Kỳ, Mã đại gia vẫn ở đó! Hẳn là đã ở rất nhiều năm rồi!"
"Người Miêu Cương chúng tôi, trên người có cổ thuật, đều có một hơi thở đặc biệt. Kỳ thật là khí vị của côn trùng. Tả lão đầu lần trước đến Tùng Giang tìm cậu, trong lúc vô tình phát hiện ra một chuyện vô cùng đặc biệt, trên người của Mã Tiêu Dao, tự nhiên cũng có loại hơi thở này!" Bà ngoại nghiêm túc nói.
"Cái gì? Ngài nói Mã đại gia?" Dương Minh kinh ngạc: "Ông ta không phải là một ông già bình thường sao? Không có gì đặc biệt cả. Tả gia gia có phải là cảm nhận sai hay không?"
"Không thể! Tả lão đầu cũng là người Miêu Cương, trình độ nghiên cứu cổ thuật không dưới tôi, hơn nữa, Mã Tiêu Dao tựa hồ cũng phát hiện ra hành tung của Tả lão đầu, nếu Tả lão đầu chạy không kịp, có lẽ đã không còn mạng về! Mã Tiêu Dao là một cao thủ, tuyệt đối là một cao thủ!" Bà ngoại nói: "Cho nên, Tả lão đầu nói không sai, Mã Tiêu Dao tuyệt đối có vấn đề!"
"Bà ngoại, cho dù Mã Tiêu Dao là người Miêu Cương luôn, thì có vấn đề gì?" Dương Minh vẫn không hiểu được ý của bà ngoại này muốn nói gì.
"Năm đó, kẻ hại ta và ông của Lam Lăng cũng là một cao thủ!" Nói đến đây, trên mặt của bà ngoại lộ ra một vẻ bi phẫn: "Tôi bị đánh thành trọng thương, ông của Lam Lăng thì không thấy bóng dáng, qua nhiều năm như vậy rồi, hiển nhiên là lành ít dữ nhiều!"
"Bà ngoại, ngài đừng đau buồn nữa, ông ngoại hẳn là cát nhân thiên tướng." Dương Minh khuyên giải.
"Ừ, tôi biết, nhiều năm rồi, tôi cũng không còn quá nhiều suy nghĩ." Bà ngoại đột nhiên nói: "Bất quá tôi tuyệt đối không tha cho cừu nhân đã hại cả nhà tôi năm đó!"
"Bà ngoại, ngài hoài nghi, Mã đại gia có liên quan đến chuyện năm đó?" Dương Minh lập tức nghi." Ừ, cho dù không phải hắn, thì cũng có một chút liên quan!" Bà ngoại gật đầu: "Cổ thuật sư của người Miêu Cương, không thể nào chịu đi làm một lão già gác cửa! Thân phận của lão ta đã làm cho tôi hoài nghi! Trừ phi hắn có cái gì đó mà không thể cho ai biết!"
"Nghe ngài nói vậy, quả thật cũng rất khả nghi!" Dương Minh gật đầu: "Vậy ý của ngài là?"
"Cậu và hắn có thay thân thuộc không? Nếu không giao tiếp, có thể tiếp cận hắn không?" Bà ngoại hỏi.
"Quen biết thì quen biết, mấy hôm trước còn nói vài câu, chẳng qua không thể nói là thân thuộc" Dương Minh nói: "Dù sao nhiều năm như vậy vẫn chưa gặp ông ta!"
"Được, như vậy đủ rồi! Tôi muốn nhờ cậu môt việc, không biết cậu có làm được hay không?" Bà ngoại hỏi.
"Chuyện gì?" Dương Minh hỏi: "Chẳng lẽ. ngài muốn con âm thầm quan sát Mã đại gia?"
Dương Minh nghĩ đến điều gì này, nhíu mày, nhiệm vụ này cũng đủ gian khổ đó. Nhưng. hắc hắc.
"Đúng vậy, chuyện này rất nguy hiểm, nhưng cậu là người thích hợp nhất, bởi vì cậu không phải là người Miêu Cương, Mã Tiêu Daod sẽ không nghi ngờ cậu" Bà ngoại nói: "Chẳng qua chuyện này vẫn phải có sự đồng ý của cậu, cậu yên tâm, quyết định của cậu cũng không làm ảnh hưởng đến chuyện của cậu và Lam Lăng!"
"Bà ngoại, ngài là bà ngoại của Lam Lăng, cũng chính là bà ngoại của con! Người một nhà không nói hai lời, thù của ngài và ông, cũng chính là thù của con! Cho nên, chuyện này con sẽ làm!"
Dương Minh dõng dạc nói, đúng vậy, chuyện này đối với người khác thì quả thật khó khăn, nhưng đối với Dương Minh thì. dễ dàng như trở bàn tay.
Vì sao? Bởi vì hắn không cần mạo hiểm mà theo dõi thực tế, quan sát Mã đại gia, hắn hoàn tòan có thể ở nhà, hoặc ở trường, dùng thấu thị để quan sát Mã đại gia!
Dương Minh không tin Mã đại gia kia lợi hại đến mức phát hiện ra được dị năng của mình! Cho nên Dương Minh căn bản là không lo lắng!
"Không tồi, tôi quả nhiên không nhìn lầm cậu!" Bà ngoại vui mừng gật đầu nói: "Chẳng qua cậu phải cẩn thận làm việc, đừng để bản thân bị dính vào, cậu không cần áp dụng hành động gì, chỉ cần quan sát hành tung của hắn, mỗi ngày làm cái gì, sau đó ghi chép lại, tôi sẽ liên hệ với cậu cách một đoạn thời gian ngắn, cậu giao mấy thứ đó cho tôi là được!"
"Không thành vấn đề!" Dương Minh vỗ ngực cam đoan: "Cam đoan cẩn thận giám sát!"
"Ừ, chuyện tôi muốn nói với cậu là chuyện này" Bà ngoại nói: "Chúng tôi mỗi ngày tu luyện, chính là vì sẽ có một ngày cùng kẻ định một trận tử chiến, nhưng công lực hiện tại của tôi bây giờ chưa đủ, phải một năm sau mới đại thành, cho nên bây giờ cũng không thể đả thảo kinh xà, nếu không thì bản thân tôi đã tự đi tìm hắn"
Dương Minh gật đầu, bà ngoại nói cũng đúng. Bà ta không đi được, vì nếu bà ta đi, Mã Tiêu Dao nhất định sẽ cảm nhận được hơi thở của bà, như vậy hai bên sẽ phải giao thủ!
"Con hiểu rồi, con sẽ làm tốt lời dặn" " Nửa đêm cậu cứ đến tấm bia đá, nhẹ nhàng gõ vài cái, Phúc bà sẽ biết là cậu đã đến. Đúng rồi, tôi gọi là Phúc bà, nhưng cậu thì gọi là gì?"
"Tiểu thư, để cho cậu ta gọi tôi là Tiểu Phúc Tử là được, đây chỉ là một cái tên thôi." Âm thanh của Phúc bà to như động đất vậy.
"Như vậy sao có thể, Dương Minh, cậu phải gọi là Phúc thái gia!" Bà ngoại dặn.
"Dạ, con biết, bà ngoại" Dương Minh gật đầu, sau đó xoay người đối mặt với Phúc bà: "Phúc thái gia, con gọi là Dương Minh!"
"Ừ, tôi biết, cậu là bạn trai của tiểu tiểu tiểu thư, cũng chính là tiểu tiểu tiểu cô gia." (choáng) Phúc bà thoạt nhìn tuy hơi già, nhưng suy nghĩ thì không hề hồ đồ.
Nhưng mà, cái cách xưng hô này làm cho Dương Minh buồn cười, có cần nhiều" tiểu" như vậy không, Phúc bà quả thật.
"Được rồi, Dương Minh, cậu về trước đi, tôi và Phúc bà còn có chuyện thương lượng" Bà ngoại nói.
"Dạ, vậy con đi trước! Bà ngoại, Phúc thái gia, xin chào!" Dương Minh lễ phép nói.
Lúc đi lên, Dương Minh không cần làm gì, tấm bia đá tự động mở ra, khi Dương Minh bước ra ngoài, tấm bia đá tự động khép lại. Dương Minh cũng không hiểu nguyên lý của món đồ chơi này, có lẽ là một số ít thủ thuật cơ quan bí thuật của người Miêu Cương chẳng?
Trễ thế này rồi, mà gần núi Tây Tinh không có xe gì cả, Dương Minh đành phải cuốc bộ về nhà, hôm nay tâm tình cực kỳ tốt, nên hắn đi bộ cũng nhanh. Có được sự tán thành từ bà ngoại của Lam Lăng, không có cái gì kích động hơn cái này cả.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #440


Báo Lỗi Truyện
Chương 440/2205