Chương 438: Bà già thần bí


Bây giờ, Dương Minh cũng không vội vã chạy lại chổ đập nước, mà đứng đây lẳng lặng quan sát động tĩnh bốn phía, dù sao vẫn còn hơn bốn mươi phút, chỉ 1km thì Dương Minh đi bộ cũng rất nhanh.
Xung quanh đập nước vô cùng đơn giản, trừ cái hồ nước mênh mông ra, là một rừng cây, cũng không có kiến trúc gì đặc thù. Ngẫu nhiên chỉ có vài chổ bán tạp hóa đã đóng cửa.
Hoàn cảnh như vậy, vô cùng tiện lợi để Dương Minh tra xét, hắn đánh giá khắp nơi, không phát hiện ra dị trạng gì, mà tấm bia bên cạnh đập nước thì vắng hoe, không phải là đối phương chưa tới, chắc là đã đến sớm và ẩn thân ở đâu đó rồi.
Chẳng qua, muốn tránh được ánh mắt của Dương Minh, cũng không dễ dàng, hắn đã xem xét các cửa hàng gần đó, còn có một cây đại thụ lớn, thậm chí trên cây cũng nhìn một lần, không người, Dương Minh có thể khẳng định.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chậm rãi đến mười một giờ bốn mươi.
Dương Minh thở dài, đi đến tấm bia đá gần đập nước, ngẫm lại lời của người thần bí kia nói, trong lòng Dương Minh cũng trở nên bình thường, người ta không đối phó hắn, vậy thì để ý nhiều làm gì
Dương Minh đi đến trước bia đá, đánh giá chung quanh, không có người khác ở đây. Không phải bị đùa chứ?
Dương Minh nhìn đồng hồ, mười một giờ năm mươi tám phút, đối phương vẫn chưa xuất hiện, Dương Minh tìm một chổ sạch sẽ ở bia đá, đặt mông ngồi xuống, lẳng lặng chờ đối phương xuất hiện.
Bây giờ cũng nhàn rỗi, Dương Minh cũng xem xét cái bia đá giới thiệu về núi Tây Tinh.
Đập chứa nước núi Tây Tinh xây dựng năm 198x. một thương nhân từ Vân Nam, tên là Lam Hải, đầu tư thành lập.
Lam Hải? Dương Minh đột nhiên giật mình, nếu đổi lại bình thường mà thấy cái tên này, thì Dương Minh cũng sẽ không kinh dị quá mức, tuy rằng người họ Lam không nhiều. Cả nước nhiều người như vậy, có mấy người thì cũng không có gì ngạc nhiên.
Chẳng qua, bây giờ, Dương Minh vì Lam Lăng mà đến đây, người trong này cũng họ Lam, nên không thể không cảm thấy quỷ dị! Hơn nữa, trên tấm bia còn ghi rõ là, thương nhân đến từ Vân Nam.
Thương nhân Vân Nam. người đầu tư phương Bắc vốn không có nhiều, hơn nữa còn mang họ này thì.
Đang lúc Dương Minh nhập thần, thì đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai hắn: "Nhìn cái gì đấy?"
"Ai?" Dương Minh né thân, nhìn thấy một người đeo mặt nạ! Trên mặt nạ, là một vẻ mặt khác, cũng không dọa người lám! Cho nên Dương Minh phán đoán, người này chỉ muốn che đi gương mặt thật.
Chẳng qua, cái này không làm khó được Dương Minh, trong lòng hắn thầm cười, trực tiếp dùng dị năng nhìn qua lớp mặt nạ! Đó là gương mặt của một bà già, một bà già vô cùng xa lạ! Dương Minh xác định là chưa từng gặp qua!
Dương Minh không khẳng định là trí nhớ của mình tốt, nhưng tối thiểu cũng không quên mặt những người đã gặp qua. Cho nên Dương Minh vô cùng xác định, sau lớp mặt nạ kia là một gương mặt của một người xa lạ.
Nếu đã là người lạ, vậy vì sao còn muốn che mặt của bản thân đi? Chẳng lẽ sợ Dương Minh về sau sẽ nhận ra bà à? Xem ra, chỉ có thể phỏng đoán như vậy.
"Là bà?" Dương Minh mặc dù biết, công phu của đối phương không lường được, nhưng hắn cũng không sợ,
"Tốt lắm, cậu quả nhiên dám đến" Người kia nhìn Dương Minh, nhàn nhạt nói: "Cậu đang nhìn cái gì?"
"Không có gì, Lam Lăng đâu?" Dương Minh hỏi.
"Có phải cậu đang nhìn tấm bia đá và dòng chữ viết trên đó không?" Người kia không trả lời câu hỏi của Dương Minh, vẫn tiếp tục nói: "Có thấy một người tên là Lam Hải hay không?"
"Thì sao?" Dương Minh không nhịn được nhíu mày, hay là, người này và Lam Lăng thật sự có quan hệ?
"Người đó chính là ông của Lam Lăng ?" Đối phương trả lời.
"Cái gì? Ông của Lam Lăng?" Dương Minh mở to mắt nhìn, cái gì thế này, là thật sao?
"Được rồi, tôi nói cho cậu cái cậu muốn biết" Người kia đã hết kiên nhẫn, chặn lời Dương Minh, nói: "Cậu chết, Lam Lăng sống, hoặc là Lam Lăng chết, cậu sống, chọn một đi!"
"Bà nói cái gì?" Dương Minh nghe xong ngơ ngác luôn, cái gì mà có liên quan đến sống chết vậy hả?
"Tôi không có kiên nhẫn đâu, một câu, nếu cậu không chết, thì Lam Lăng chết" Người kia giải thích: "Đúng rồi, nghe nói cậu bị trúng một tâm cổ phải không, cậu yên tâm, chỉ cần Lam Lăng chết, vậy tâm cổ sẽ được giải khai"
"Làm sao bà biết chuyện của cổ độc? Còn nữa, tôi làm sao biết bà nói thật hay nói giả?" Dương Minh nhíu mày hỏi.
"Tôi cũng là người Miêu Cương, tôi đương nhiên biết" Đối phương trả lời một cách rất bình tĩnh: "Muốn thoát khỏi sự trói buộc của tâm cổ thì đó là một cơ hội tốt, không nên bỏ lỡ!"
"Bà có bệnh thần kinh không?" Dương Minh không chút sợ hãi, mắng lớn: "Nếu tôi muốn Lam Lăng chết thì tôi đến gặp bà làm cái chó gì? Tôi sẽ không cần đến đây!"
"Đó là bởi vì cậu chưa biết chuyện" Đối phương trả lời.
"Cút con mẹ bà đi, tôi biết bà lợi hại rồi!" Dương Minh khinh thường nói: "Bà để tôi gặp Lam Lăng, rồi thả nàng ra, hơn nữa về sau không làm phiền nàng, bà muốn tôi làm gì cũng được!"
Ngay lúc này, trong lòng Dương Minh cảm thấy quái dị đến cực điểm, người này không phải bệnh thần kinh chứ? Tìm mình nói nhiều chuyện khó hiểu như vậy để làm gì? Chẳng qua thân thủ của người này Dương Minh vô cùng khẳng định, cho nên hắn tính toán nếu Lam Lăng thật sự thoát khỏi tay bà điên này, bản thân mình lo cho nàng cẩn thận rồi cùng lắm thì quay lại kẻ sống người chết với bà điên này.
Cho nên Dương Minh nhanh chóng có quyết định, bắt Lam Lăng chết là điều Dương Minh căn bản không thể làm được, cái này không cần do dự, cho nên Dương Minh nói rất vui vẻ.
"Thật không? Cậu nói vui vẻ như vậy, không phải là muốn gạt tôi chứ?" Thấy Dương Minh vui vẻ, làm cho đối phương có chút hoài nghi.
"Mẹ kiếp! Tôi lừa bà thì có cái chó gì?" Dương Minh dở khóc dở cười nói: "Bà cũng nói, bà bắt tôi dễ như trở bàn tay, tôi lừa bà thì có lợi chổ nào? Chẳng qua, dù thế nào bả vẫn phải cho tôi nhìn Lam Lăng một chút!"
"Nói cũng đúng, chẳng qua muốn thấy Lam Lăng vẫn chưa được, cậu chết trước, tôi khẳng định sẽ thả Lam Lăng ra" Người kia kiên quyết nói.
"Bà nghĩ tôi là thằng ngu hả?" Dương Minh bĩu môi, nói: "Không thấy người mà bắt tôi đi chết? Tôi không có bị tâm thần đâu?"
"Vậy cậu muốn thế nào?" Đối phương tựa hồ hơi hơi gật đầu, tiếp tục hỏi.
"Không nhiều, chỉ cần cho tôi thấy Lam Lăng không có chuyện gì, sau đó thả nàng ra" Dương Minh nói: "Bà thề độc đi, về sau bà sẽ không gây phiền toái cho Lam Lăng! Nếu không con gái của bà. à không, con gái của bà khẳng định không còn nhỏ tuổi, vậy cháu gái đi, cháu gái của bà, tôn nữ của bà sẽ bị tôi thông ass. tôi thành quỷ cũng không bỏ qua cho nàng!"
"Khụ. khụ." Đối phương nghe Dương Minh nói xong, đột nhiên ho khan, hơn nữa vừa ho vừa cười đến ra nước mắt: "Cười chết mất, Dương Minh ơi, cậu thật đúng là cái gì cũng nói được."
"Có ý gì?" Dương Minh khó hiểu hỏi: "Chẳng lẽ bà bị khó thở hả? Tôi không may mắn như vậy chứ, hai ta còn chưa quyết đấu mà, chẳng lẽ bà vì khó thở mà lăn đùng ra nằm một đống? Yên tâm đi, tôi sẽ không đưa bà đi bệnh viện đâu, bà cứ từ từ mà ho cho đã!"
"Khụ. khụ. Thằng nhãi chết tiệt này, làm ta tức chết." Đối phương tức giận, nhưng vẫn tiếp tục ho.
"Đúng rồi, ê, khoan đã, trước khi bà ho lao sặc máu chết, phải nói cho tôi biết Lam Lăng đang ở đâu chứ?" Dương Minh đột nhiên hỏi.
"khụ.khụ." Bà ta tiếp tục ho, không để ý đến câu hỏi của Dương Minh.
Dương Minh bó tay, chỉ có thể tiếp tục ngồi đợi bên cạnh tấm bia đá, buồn bực chờ đợi bà già này ho xong, rồi nói tiếp. Về phần tại sao, không phải là do nói thông ass cháu gái bả, làm cho bả bị như vậy à?
Bệnh thần kinh hả? Có gì buồn cười dữ vậy? Cháu gái của bà bị tôi thông ass, bà còn vui như vậy sao? Dương Minh trực tiếp đem bà vào danh sách những người không bình thường nhất nhân loại.
Còn cười nữa à? Dương Minh nhìn đồng hồ trên điện thoại, cái bà già này đã ho gần mười phút rồi, mà vẫn tiếp tục vừa ho vừa cười.
Hơn nửa ngày trôi qua, đối phương mới ngừng ho và cười, nói: "Đã lâu rồi không được cười vui vẻ như vậy!"
"Có gì đáng cười hả?" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"Lời này người khác nói sẽ không buồn cười, nhưng từ trong miệng của cậu, là vô cùng buồn cười!" Bà ta cố nén cười, nói ra từng chữ từng câu.
"Vì sao?" Dương Minh gãi đầu, kỳ quái hỏi.
"Cậu có cảm thấy rằng, vừa rồi cậu nói thế, là chiếm đại tiện nghi của tôi không?" Đối phương cười hỏi.
"Chẳng lẽ không đúng? Đừng nói là bà không có cháu gái?" Dương Minh hỏi.
"Tôi có cháu gái, chẳng qua tôi cũng không cho rằng cậu lại chiếm tiện nghi lớn như vậy" Đối phương nói từng chữ rõ ràng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #438


Báo Lỗi Truyện
Chương 438/2205