Chương 432: Điểm giống nhau


"Cái gì. Em mới có bệnh" Dương Lệ bị Dương Minh nói như vậy, lập tức hiện nguyên hình: "Người ta thật tình xin lỗi em, em còn không nhận. Đã thế còn mắng người ta?"
"Được rồi, em không cần chị xin lỗi. Chị sau này ít gây phiền phức, em sẽ thoải mái hơn. Mà bố chị cũng biết em rất ngưu X, sau này gặp gì đó không may đừng tìm em suốt" Dương Minh xua tay nói.
Dương Lệ mấp máy môn nhưng không nói. Chẳng qua trong lòng đã có cái nhìn hơi khác về Dương Minh. Nàng vốn cho rằng Dương Minh – em họ nghèo sẽ chiếm tiện nghi của nhà nàng, vì thế mới hay châm chọc Dương Minh. Nhưng bây giờ xem ra hình như Dương Minh không có suy nghĩ đó. Hơn nữa ở tình huống này, Dương Minh có thể đứng ra cứu mình, Dương Lệ rất cảm kích.
Tâm trạng Dương Lệ lúc này rất phức tạp. Khó khăn lắm mới nói ra câu cảm ơn, Dương Minh lại không thèm quan tâm. Dương Lệ đúng là có chút đau lòng,
Nếu Dương Minh không nói chuyện nữa, Dương Lệ cũng không tiện nói gì hơn. Chẳng qua Dương Lệ đã thầm quyết định, sau này không được xem thường Dương Minh nữa.
Hai mươi phút sau, Dương Minh nhận được điện của Dương Đại Sơn. Dương Minh ngảng đầu nhìn ra bên ngoài thấy xe Dương Đại Sơn đã đến cửa quán. Nhưng vẫn hỏi lấy lệ một câu: "Bác, bác đến rồi sao?"
"Bác đến rồi, ngay ở cửa, cháu và Lệ Lệ đi ra đi" Dương Đại Sơn nói.
"Vâng, cháu ra bây giờ đây. Bác có nói chuyện với Dương Lệ không?" Dương Minh hỏi.
"Không cần, gặp nhau ngay bây giờ mà" Dương Đại Sơn đáp.
Dập máy, Dương Minh nói với Dương Lệ: "Đi, bố chị đang chờ chúng ta ở cửa"
"Ồ, được" Dương Lệ gật đầu, ngoan ngoãn đi theo phía sau Dương Minh.
Dương Minh cũng cảm thấy biến hóa của Dương Lệ, nhưng trong lòng cũng không cao hứng lắm. Nếu như trước khi xảy ra chuyện này mà Dương Lệ có thể hiểu chuyện như vậy, không kiêu ngạo như trước thì mới đúng.
Cùng nhau đi lên thì thấy Dương Đại Sơn đang lo lắng đợi bọn họ. Thấy Dương Minh và Dương Lệ đi ra, Dương Đại Sơn vội vàng đi tới: "Dương Minh, Lệ Lệ, hai đứa không sao chứ?"
"Bố" Dương Lệ không nhịn được cơn sợ hãi và áp lực trong lòng, nhào vào lòng Dương Đại Sơn mà khóc lớn.
"Được rồi, ngoan, Lệ Lệ, bây giờ đã không sao rồi" Dương Đại Sơn nhìn con gái, an ủi: "Tất cả đã là quá khứ. Con phải cảm ơn Dương Minh, nếu không có Dương Minh, bố đúng là không biết làm gì"
"Con." Dương Lệ thầm nghĩ con đã cảm ơn rồi, nhưng Dương Minh người ta không thèm để ý. Dương Lệ càng thêm ủy khuất, khóc càng lớn hơn.
"Được rồi, đừng khóc" Dương Minh không nhịn được mắng: "Chị sau này đừng ra vẻ ông trời là nhất, đất là nhì, mình là thứ ba; như vậy sẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra"
"Người ta đã nói sau này sẽ không như vậy mà, là em không nghe thấy" Dương Lệ nghe Dương Minh nói, tức giận hét lên.
Dương Minh cười cười, có lẽ sau này Dương Lệ sẽ thay đổi một chút.
Về đến nhà đã là hơn mười hai giờ. Đây là do tốn thời gian ở công viên Hương Sơn, nếu không đã sớm về rồi.
Dương Minh đang mệt mỏi lại bị hành hạ như vậy thì càng mệt hơn. Hắn nằm trên giường phân tích dị năng của mình.
Dị năng của mình hoàn toàn đến từ cặp kính áp tròng đó. Trên lý thuyết mà nói, tính năng của nó chỉ là nhìn. Nhưng về phần nhìn thấy suy nghĩ của người khác, Dương Minh còn không thể xác định rốt cuộc có phải là tính năng của cặp kính áp tròng không?
Bởi vì ở rất nhiều tình huống, suy nghĩ của người khác trực tiếp vang lên trong đầu Dương Minh. Cho nên Dương Minh không biết đây có phải do mình nhìn thấy không. Cũng có thể nói là nghe thấy.
Chẳng qua có thể xác định một điểm, năng lực này tuyệt đối đến từ cặp kính áp tròng. Khi chưa có kính áp tròng, Dương Minh sống mười mấy năm mà chưa từng xuất hiện tình huống đó.
Dương Minh nhìn tờ giấy, bắt đầu phân tích quy luật của dị năng. Dương Minh cảm thấy mình cần phải cẩn thận tìm hiểu được phương pháp sử dụng dị năng này.
Nếu không như hiện nay toàn là bị động xuất hiện, như vậy gần như không có lợi gì. Dương Minh đầu tiên nhớ lại những thời gian và không gian dị năng xuất hiện, sau đó viết ra giấy.
Lần đầu tiên khi mình học lớp mười hai, giữa trưa về nhà thì nghe thấy tiếng của hai tên trộm đang định ăn cắp vé số của bố. Sau đó lúc tên trộm vào nhà, cũng nghe thấy suy nghĩ của chúng.
Lần thứ hai là trên xe bus, hắn và Trần Mộng Nghiên gặp một tên trộm cầm dao. Dương Minh trong lúc vô tình cũng nghe được suy nghĩ của người này.
Lần thứ ba là lúc ở Đằng Trùng, nghe thấy suy nghĩ trong lòng cô gái mại dâm kia, Dương Minh mới xác định cô ta không trộm viên phỉ thúy của mình.
Lần thứ tư là khi Hầu Chấn Hám cướp Lâm Chỉ Vận. cũng bởi vì Dương Minh nghe được suy nghĩ của Hầu Chấn Hám nên mới có thể cho hắn một khoản tiền, qua đó thu phục được Hầu Chấn Hám.
Lần thứ năm là khi Dương Đại Sơn bị bắt. Dương Minh nghe thấy suy nghĩ của tên bắt cóc, biết nguyên nhân là Hùng ca bắt cóc Dương Đại Sơn.
Lần thứ sáu chính là hôm nay.
Nhìn qua sáu lần dị năng xuất hiện, giống như không có liên hệ gì với nhau. Nhưng chỉ khi gặp phải nguy cơ, dị năng của mình mới bắt đầu xuất hiện.
Nhưng nhìn kỹ một chút, ngoại trừ lần đầu tiên, lần thứ tư, lần thứ năm còn có chút tác dụng, còn hai lần kia chẳng tác dụng mấy. Tình huống cũng không quá khẩn cấp, dị năng có xuất hiện hay không cũng không quan trọng.
Cho nên Dương Minh liền phủ định khả năng khi có nguy hiểm là dị năng sẽ tự động xuất hiện. Còn có mấy lần nguy hiểm hơn như lúc bị hai tên sát thủ quấn lấy, lần đó còn nguy hiểm hơn. Mình cũng không thể nghe được suy nghĩ của chúng.
Nếu không phải là như vậy thì sao chứ? Dương Minh nhíu mày, hắn muốn tìm ra điểm giống nhau giữa các lần đó.
Dương Minh đã thử nhiều phương pháp mà không có kết quả. Chẳng lẽ quyền chủ động để dị năng xuất hiện không phải nằm trong tay mình, mà là trên đối tượng? Quyền quyết định nằm trên người đối tượng bị thi triển dị năng?
Rất có thể thể, chẳng qua có một điểm làm Dương Minh khó hiểu đó là tại sao cùng một đối tượng mà kết quả lại khác nhau. Ví dụ như Trần Lục hôm nay vậy, Dương Minh không nghe được bất cứ suy nghĩ nào của hắn.
Còn có Hầu Chấn Hám. Dương Minh cũng đã thử dò xét suy nghĩ của hắn nhưng không có kết quả. Chẳng qua Dương Minh rõ ràng đã thấy suy nghĩ của hai người này mà.
Dương Minh cẩn thận suy nghĩ về sự khác nhau giữa Hầu Chấn Hám lúc trước và bây giờ, cùng với sự khác nhau của Trần Lục lúc trước và sau này.
Đúng, sóng não. Dương Minh đột nhiên có một ý tưởng. Mình vừa nãy ở trong quán rượu đã nghĩ đến vấn đề này. Nếu như lúc ấy sóng não của này khá mạnh thì sao? Mình có phải là sẽ dò xét được suy nghĩ của bọn họ?
Vậy tại sao lúc đó sóng não của họ lại mạnh? Dương Minh vỗ đùi. Đúng, là sợ hãi. Mắt Dương Minh sáng lên, nhìn sáu sự kiện trên tờ giấy.
Tâm trạng sáu người lúc đó đều rất sợ hãi. Có lẽ chỉ có lúc người ta sợ hãi, sóng não mới trở nên đặc biệt, mình mới có thể nghe thấy.
Nghĩ đến đây, Dương Minh rất hưng phấn, hơn nữa hình như cũng tìm được nguyên nhân mà về sau không thể thấy được suy nghĩ của Trần Lục. Rất đơn giản, lúc mình phối hợp chơi trò chơi với hắn, mình an ủi hắn, làm hắn buông lỏng bản thân. Hắn đã không còn sợ nữa.
Nhất định là như vậy, nghĩ được điểm này, Dương Minh thật muốn lập tức tìm người thí nghiệm. Nhưng bây giờ quá muộn, không thể nào tìm được người nữa. Không thể nào gọi bố mẹ dậy để mình thí nghiệm, phải không?
Huống hồ dù cho gọi bố mẹ dậy, bảo phối hợp với mình, bọn họ có sợ mình không?
Không có cách nào khác, Dương Minh cũng đành phải kiềm chế tâm trạng đang hưng phấn mà ngủ. Mai tiếp tục tìm Trần Lục thử nghiệm. Mình phải dọa hắn. Dương Minh tà ác nghĩ.
Trần Lục đáng thương còn không biết mình đang là vật thí nghiệm. Lúc này Trần Lục đang cùng Vu Ngũ nghiên cứu suốt đêm nên mua xe đạp gì cho Dương Minh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #432


Báo Lỗi Truyện
Chương 432/2205