Chương 431: Thay đổi thái độ


"Thử xem, cùng lắm mày giết tao chứ gì" Lý Minh Nhật lớn tiếng nói.
"Ừ, vậy mày cứ chờ đi, món nợ này tao từ từ tính với mày. Chẳng qua đến lúc đó mày xin tao, vậy không phải là mười triệu đâu" Dương Minh thản nhiên nói.
"Hừ" Lý Minh Nhật hừ lạnh một tiếng, cùng lắm thì mình trốn, nó làm gì được mình chứ?
Vì vậy ra vẻ lợn chết không sợ bỏng.
"Mày thì sao? Mày muốn chết hay đưa tiền?" Dương Minh hỏi Vương Long.
"Tôi. tôi bỏ tiền" Vương Long vẻ mặt nhăn nhó nói. Hắn không to gan như Lý Minh Nhật. Mặc dù nói hai triệu không phải con số nhỏ, nhưng so sánh với mạng mình thì chẳng đáng gì. Bởi vì chuyện này mà đắc tội với một tên sát tinh vậy thì phiền phức.
Tiền không có thì còn kiếm được, mạng không còn thì chẳng có mẹ gì. Hơn nữa mình vừa nãy đã bắt cóc người. Nếu Dương Minh báo cảnh sát, vậy mình phải ngồi tù mấy năm. Tốt hơn hết là cho hắn tiền, hai triệu coi như đánh rơi là được mà.
Nghĩ được như vậy, Vương Long lập tức nói: "Đảm bảo sáng mai tôi sẽ chuyển khoản"
"Ừ, được đó, có tiền đó" Dương Minh gật đầu nói với Vương Long: "Tốt lắm, mày sau này không có gì phải lo lắng. Tao không gây phiền phức cho mày"
"Cảm ơn, cảm ơn" Vương Long vội vàng gật đầu nói.
"Cút đi. mày cũng cút" Dương Minh đá Lý Minh Nhật một cái: "Nhớ lời tao nói đó"
"Mày chờ chút" Dương Minh chỉ vào Trần Lục đang muốn trốn: "Hai ta chưa nói chuyện xong mà"
"Hả? Anh, vừa nãy không phải đã chơi trò chơi sao? Sao còn tính nữa" Trần Lục nhăn nhó nói.
"Đừng nó nhảm" Dương Minh trừng mắt nhìn Trần Lục: "Vừa nãy là trả nợ việc mày đánh tao. Món nợ lần trước chưa tính mà"
"Vậy. anh nói tính như thế nào?" Trần Lục không có cách nào, biết thực lực của mình không bằng Dương Minh, chỉ có thể bị hắn chém, giết.
"Đưa danh thiếp đây." Dương Minh nói.
"Danh thiếp. có có. danh thiếp" Trần Lục vội vàng móc danh thiếp ra, đưa tới: "Anh, anh nhìn xem, em chỉ là một giáo viên ở trung tâm thể hình, em không có nhiều tiền như vậy.
Trần Lục sợ Dương Minh mồm cá mập, đòi hắn mấy trăm ngàn, vậy thì xong.
"
Tao không định đòi tiền mày" Dương Minh lạnh nhạt nói: "Mày là một giáo viên, có thể mua được xe đạp không?"
"
Có thể. có thể." Trần Lục vội vàng nói.
"
Mày mua một chiếc xe đạp cho tao, ngày mai đưa đến chỗ tao. Không mua cũng được, tự gánh hậu quả" Dương Minh chỉ vào danh thiếp nói: "Bên trên là địa chỉ trung tâm mày làm việc hả? Tao sẽ đến đó tìm mày"
"
Mua, mua, nhất định là mua. Ngày mai mua ngay" Trần Lục cảm thấy một chiếc xe đạp so với mấy triệu, đó là con số nhỏ. Chẳng qua Trần Lục lại nghĩ một chút, vội vàng nói: "Anh, em đưa đến đâu? Em sao tìm được anh?"
"
Ừ. như vậy đi, mày biết nhà máy xe khách Tùng Giang không?" Dương Minh hỏi.
"
Biết, không biết thì hỏi thăm cũng sẽ biết" Trần Lục gật đầu nói.
"
Vậy là được. Mai mày đến gần đó thì gọi điện cho tao" Dương Minh nói.
"
Số điện thoại di động của tao là 159XXXX0809"
"
Được được, em nhớ rồi, vậy mai em đến tìm anh vào lúc nào?" Trần Lục hỏi.
"
Tối đi, ngày tao chưa chắc đã rảnh" Dương Minh nói.
"
Vâng vâng, vậy tối mai" Trần Lục lập tức nói.
"
Được rồi, mày đi đi, mang theo thằng đang nằm dưới đất đi theo" Dương Minh phất tay nói.
"
Em đi ạ. Anh, mai gọi cho anh" Trần Lục như trút được gánh nặng. Vụ làm ăn hôm nay đúng là lỗ nặng. Lý Minh Nhật còn khó giữ mình, xem ra không đòi được tiền công rồi.
Chẳng qua mình chỉ mất có một chiếc xe đạp. Lý Minh Nhật và Vương Long mới mất nhiều.
Dương Minh tìm được cửa xuống hầm rượu, từ từ đi vào. Dù sao người bị nhốt bên trong là Dương Lệ, Dương Minh không vội gì. Đi đến trước cửa hầm, Dương Minh ngừng lại, dùng dị năng nhìn vào trong.
Chỉ thấy Dương Lệ đang ngây ngốc ngồi trên ghế, nhìn về phía cửa, không biết đang nghĩ gì. Dương Minh định đùa cô ta một phen, đập đập vào cửa tạo tiếng động."
Ai đó, thả tôi ra" Dương Lệ giật mình, nhìn cửa, hét lớn: "Mở cửa ra, ai đó?"
Vừa gọi, Dương Lệ đứng dậy chạy đến cửa, lấy tay đập mạnh vào cửa.
Dương Minh có chút buồn cười, Dương Lệ đúng là quá sợ rồi. Chẳng qua hắn cố ý không lên tiếng, đứng im ở một bên.
Dương Lệ đập cửa, gọi một lúc mà không thấy ai trả lời, lúc này mới mệt mỏi ngồi xuống đất, khóc không ra nước mắt.
"
Dương Lệ?" Dương Minh chờ Dương Lệ im đi mới khẽ gọi.
"
Hả? Ai thế" Dương Lệ bật dậy, ngừng thở, nghiêng đầu cẩn thận lắng nghe: "Dương Minh? Là em sao?"
"
Là em, chị, chị ở bên trong sao?" Dương Minh ra vẻ không biết.
"
Chị ở bên trong. Dương Minh, chị ở bên trong, mau tới cứu chị" Dương Lệ lớn tiếng gọi.
"
Chị, chị đừng sợ, em đến đây" Dương Minh lớn tiếng nói: "Em đang tìm cách mở cửa"
"
Đúng, Dương Minh, đám người xấu đâu? Em báo cảnh sát đi, đừng để chúng phát hiện ra" Dương Lệ cũng không ngu. Cô ta sợ mình và Dương Minh gây ồn ào, đám Lý Minh Nhật sẽ nghe thấy.
"
Chị nói Lý Minh Nhật và Vương Long hả? Bị em đánh chạy rồi" Dương Minh nói: "Đừng lo, chị tránh xa chút, em thử xem có đá được cửa này không"
"
Đá?" Dương Lệ sửng sốt. Chẳng qua nghĩ đến Dương Minh vốn là lưu manh, hơn nữa hôm đó cũng ra tay rất mạnh, cho nên không nghi ngờ, vội vàng nói: "Được, chị tránh rồi, em đá đi"
Cánh cửa trước mặt chỉ nhốt được Dương Lệ yếu ớt mà thôi. Đối với Dương Minh mà nói thì chẳng đáng gì. Đừng nói là Dương Minh, chỉ một thằng con trai trưởng thành hơi khỏe một chút là có thể đá bung cánh cửa này.
Dương Minh không dùng sức, một cước đã làm bay cửa. Bịch một tiếng rơi xuống mặt đất, vỡ thành mấy mảnh.
Dương Lệ rất kích động, thét lên chói tai nhào đến ôm lấy Dương Minh: "
Chị sợ muốn chết. rốt cuộc cũng được cứu"
Dương Minh lắc đầu cười khổ: "
Chị gây phiền phức mà lại bắt em lau *** của chị" Mặc dù là họ hàng, nhưng bảo Dương Minh nói ra từ" mông đít" đúng là hơi khó nghe.
Dương Lệ cắn môi, cúi đầu.
Dương Minh cũng biết để bà chị họ kiêu ngạo nói câu cảm kích là không có khả năng. Mình bây giờ coi như đã làm xong việc mà Dương Đại Sơn nhờ. Vì thế rút điện thoại di động ra, gọi cho Dương Đại Sơn.
"
Bác, cháu là Dương Minh. Cháu cứu được chị Dương Lệ rồi, bác lái xe đến quán rượu Hảo Vận đón cháu và chị Dương Lệ" Dương Minh nói.
"
Cái gì? Cứu được Dương Lệ rồi? Tốt quá? Cháu không bị thương chứ?" Dương Đại Sơn vội vàng nói.
"
Không" Dù Dương Đại Sơn là thật tâm hay là lấy lệ cũng được, giọng nói của lão làm Dương Minh rất thoải mái. Dù sao lão cũng đã hỏi đến mình có an toàn không.
"
Không sao là tốt, bác lập tức tới, quán rượu Hảo Vận gần sa trường hả?" Dương Đại Sơn hỏi.
"
Đúng rồi, cháu đang ở đây. Chị Dương Lệ rất tốt, không bị thương" Dương Minh nói.
"
Vậy là tốt" Dương Đại Sơn yên tâm nói.
Dập máy, Dương Lệ đột nhiên nhỏ giọng nói: "
Là bố chị?"
"
Ừ, bác ấy lập tức đến đón chúng ta, nghỉ lát đi" Dương Minh vẫn tỏ ra lạnh nhạt với Dương Lệ.
"
Bố bảo em đến cứu chị?" Dương Lệ không để ý đến điều này, hỏi tiếp.
"
Đúng, là do thằng Lý Minh Nhật chỉ đích danh em" Dương Minh nói: "Bởi vì chị gây chuyện, lại đổ hết lên đầu em. Sớm biết như vậy, hôm qua không xen vào việc đó"
"
Dương Minh. cảm ơn em." Dương Lệ cắn môi, ngẩng đầu lên, nhìn Dương Minh, nói một câu.
"
Không cần khách khí. Hả?" Dương Minh sửng sốt: "Chị nói gì? Cảm ơn em?"
"
Ừ. cảm ơn em" Dương Lệ thở dài một tiếng, nói: "Chuyện trước kia. xin lỗi"
"
Chị không bị bệnh chứ? Dương Lệ? Chị không phải sợ quá nên có vấn đề?" Dương Lệ như vậy, Dương Minh không quen, trợn mắt há mồm nhìn Dương Lệ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #431


Báo Lỗi Truyện
Chương 431/2205