Chương 426: Rốt cuộc là ai?


"Dương Lệ xảy ra chuyện?" Dương Minh có chút khó hiểu nói: "Bác, chị Dương Lệ xảy ra chuyện gì?"
"Dương Lệ bị bắt cóc" Dương Đại Sơn nói.
"Cái gì? Bắt cóc?" Dương Minh vừa nghe, không khỏi nhíu mày, người nhà lão sao thích cho người ta bắt cóc như vậy? Lần trước là lão, bây giờ lại là Dương Lệ.
Dương Phụ dở khóc dở cười nói: "Bác, chị Dương Lệ bị bắt cóc, bác phải báo cảnh sát chứ, bác tìm cháu làm gì?"
"Nhưng đối phương chỉ đích danh nói cháu phải đi thì Dương Lệ mới không xảy ra chuyện, nếu không." Dương Đại Sơn không nói tiếp nữa, chẳng qua hiển nhiên không phải chuyện tốt.
"Tìm cháu?" Dương Minh càng thêm buồn bực: "Tại sao lại muốn tìm cháu?"
Theo lý thuyết bắt cóc Dương Lệ chỉ là vì muốn kiếm tiền từ Dương Đại Sơn, không có khả năng nào khác. Mà đối phương không ngờ lại dùng Dương Lệ để uy hiếp mình đi gặp. Như vậy kẻ đó phải biết mình.
Dương Lệ có thể uy hiếp mình sao? Đúng là nực cười. Thành kiến của Dương Minh đối với cô ả còn lớn hơn Dương Đại Sơn. Chẳng qua đây là điểm mà Dương Minh nghi hoặc nhất.
Nếu như nói người có thù oán với mình, hoàn toàn có thể bắt cóc bố mẹ mình để uy hiếp. Hoặc là Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Tiếu Tình hoặc Triệu Oánh đều có thể đạt đến mục đích uy hiếp mình. Cũng có thể bắt cóc Trương Tân hoặc Điền Đông Hoa.
Thậm chí là Chu Giai Giai, Dương Minh cũng sẽ đi cứu. Ấn tượng của Dương Minh với Chu Giai Giai, tốt hơn nhiều so với Dương Lệ.
Bây giờ đối phương lại bắt cóc Dương Lệ, điều này làm cho Dương Minh chẳng biết nghĩ sao?
"Bác cũng không biết. nhưng đối phương nói cháu liên lạc với chúng" Dương Đại Sơn bất đắc dĩ nói: "Dương Minh, cháu chẳng lẽ không lo cho chị mình sao?"
"Bác có quan hệ rất tốt với Báo ca, có thể nhờ hắn giúp" Dương Minh không trực tiếp trả lời câu hỏi của lão.
"Nhưng đối phương nói bác chỉ được bảo cháu, không được báo với ai khác. Bác không dám mạo hiểm như vậy, dù sao Dương Lệ cũng là con gái bác" Dương Đại Sơn: "Bác không mong nó xảy ra chuyện. Dương Minh, cháu thực sự không quản nó thế nào sao?"
"Nói thật, cháu không muốn quản" Dương Minh thản nhiên nói.
"Nhơng mà. Dương Minh, Dương Lệ dù sao cũng là chị họ cháu. Cháu coi như nể mặt bố cháu là em ruột bác, giúp bác đi." Dương Đại Sơn vội vàng nói.
"Bác, bác đang uy hiếp cháu sao? Muốn nói chuyện này cho bố cháu?" Giọng Dương Minh trở nên lạnh lẽo, có hơi giận.
"Không phải. bác nào dám. Dương Minh, bác không có ý đó. Bác chỉ mong cháu biết chúng ta là họ hàng thân thích, cháu giúp Dương Lệ đi."
"Bác sao biết cháu có thể giúp bác? Bác không sợ cháu cũng bị bắt sao?" Dương Minh hỏi lại.
"Cái này." Dương Đại Sơn lập tức á khẩu: "Nhưng bọn bắt cóc chỉ đích danh cháu, bác không có cách nào khác"
"Vậy bác muốn cháu mạo hiểm?" Dương Minh châm chọc.
"Ai, bỏ đi, bác cũng biết yêu cầu này là quá đáng. Bác đi báo cảnh sát vậy. Dương Minh, cháu nghỉ ngơi đi"
Vừa nói, Dương Đại Sơn chuẩn bị dập máy.
Dương Minh nghe xong giọng buồn bã của Dương Đại Sơn, hắn thở dài nói: "Chờ chút, liên lạc với bọn bắt cóc như thế nào?"
"Hả? Dương Minh, cháu đồng ý?" Dương Đại Sơn.
"Phải xem tình hình trước đã. Nếu đám bắt cóc đòi cháu tự tử, cháu đành chịu thua" Dương Minh lạnh nhạt nói.
"Được được, nếu như bọn chúng yêu cầu quá đáng như vậy, cháu không cần lo cho Dương Lệ" Dương Đại Sơn cắn răng nói.
"Ha ha, có những lời này của bác, coi như có chút tình người" Dương Minh nói: "Cho cháu phương pháp liên lạc với bọn cướp"
"Được, được" Dương Đại Sơn nghe xong rất vui: "Bọn chúng bảo cháu gọi điện thoại, số máy là 136xxxx5438, đúng rồi đó, số mày là ***"
"Phì." Dương Minh thiếu chút nữa cười đến độ đánh rơi điện thoại trong tay. Lúc này Dương Đại Sơn không ngờ còn có tâm tư nghiên cứu cái này. có nhịn cười: "Cháu biết rồi, đúng, có tin tức sẽ gọi cho bác"
Dập máy, Dương Minh gọi cho số điện thoại này, hầu hết các số máy kiểu này đều là không đăng ký, cho nên không thể nào tìm được tin tức của chủ nhân. Dương Minh đành bỏ qua ý tưởng gọi điện hỏi Trần Phi.
"Alo?" Đối phương nghe điện, chỉ là một câu" Alo"
"Tôi là Dương Minh, tìm tôi có chuyện gì?" Dương Minh trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
"Mày là Dương Minh? Sao có thể chứng minh?" Đối phương hỏi ngược lại.
"Dựa vào việc tao biết mày đang tìm Dương Minh" Dương Minh cố nhẫn nại.
"Tao đang tìm Dương Minh, đúng, nhưng nếu mày là cảnh sát thì sao? Mày phải có thứ làm bọn tao tin tưởng chứ?" Đối phương cẩn thận hỏi.
"Mẹ X mày, mày rốt cuộc có chuyện gì? Mày nếu không nói, tao dập mày" Dương Minh tức giận.
"Mày không sợ bọn tao làm gì Dương Lệ sao? Hừ hừ, to gan nhỉ?" Đối phương cũng đang giận.
"Tùy" Dương Minh dập máy.
Uy hiếp tao? Bị bệnh à? Dương Minh tức giận thầm nghĩ.
Đối phương bị hành động này của Dương Minh làm cho ngây ngốc. Chuyện gì thế này? Sao đối phương lại không thèm để ý đến chuyện sống chết của Dương Lệ.
"Vương Long, anh nói sao thằng ranh đó lại dập máy?" Lý Minh Nhật khó hiểu hỏi.
"Tôi làm sao biết được?" Vương Long trắng mắt nói, đó là do mày không nuốt trôi cơn tức, làm ra chuyện này. Bây giờ khó rồi, cũng tự trách mình, vừa nãy uống hơi nhiều rượu nên mới phối hợp với Lý Minh Nhật, bắt Dương Lệ về. Bây giờ tỉnh rượu, không to gan như vừa rồi.
Nói thật người sau lưng Dương Lệ, bọn họ không dám trêu vào. Dương Đại Sơn, đó là bạn của Bạo Tam Lập. Vương Long tự hỏi mình và Lý Minh Nhật không có thực lực gây sự.
Vì vậy liền nghĩ một biện pháp, gọi thằng Dương Minh hôm qua đã sỉ nhục mình đến đây, đánh cho một trận, sau đó thả Dương Lệ ra. Nhưng bây giờ Dương Minh hình như không để ý đến cô ta, trực tiếp dập máy.
Bọn họ đúng là không dám làm gì Dương Lệ, chỉ có thể ngồi đây mà bực mình.
"Được rồi, ít nhất biết hắn không phải cảnh sát, cảnh sát không thể nói như vậy" Lý Minh Nhật tự an ủi mình: "Bây giờ gọi cho hắn, bảo hắn đến đây"
Vương Long gật đầu, phân phó thằng tiểu đệ của mình gọi điện.
"Alo, là Dương Minh hả?"
Dương Minh thấy đối phương tự gọi điện đến, nực cười. Xem ra cũng là bọn mày không chờ được. Điều này gián tiếp cho thấy đối phương vô tình bắt Dương Lệ, nhằm vào mình.
"Là tao, mày không sợ tao là cảnh sát sao?" Dương Minh cười lạnh nói.
"Ha ha, anh Dương, chúng tôi đã xác định được thân phận của anh" Đối phương cố ra vẻ thần bí nói: "Bây giờ anh có thể ra ngoài, bắt taxi đến công viên Hương Sơn, sau đó gọi cho chúng tôi. Nhớ, không được báo cảnh sát, nếu không tự chuốc lấy hậu quả"
"Đừng nhiều lời, muốn báo cảnh sát thì tao đã sớm báo rồi. Được rồi tao dập máy đây, đến lúc đó gọi cho mày" Dương Minh không để đối phương nói gì, trực tiếp dập máy: "Mẹ nó, đã dập máy rồi?" Nhìn máy bị dập, Lý Minh Nhật, Vương Long và tên tiểu đệ nhìn nhau.
"Vương tổng, Lý tổng, tôi nhớ ngày hôm qua thằng Dương Minh kia hình như không nói với Dương Lệ một câu, chẳng lẽ quan hệ giữa bọn chúng không tốt?" Tên tiểu đệ đột nhiên nhắc nhở.
"Ừ, có lý" Lý Minh Nhật đột nhiên nghĩ đến điểm này: "Hình như thằng Dương Minh không thích con Dương Lệ này lắm"
"Mẹ nó, làm thế nào bây giờ? Dương Minh nếu không đến thì sao?" Vương Long lo lắng hỏi.
"Chắc là không đâu? Bọn chúng dù sao cũng là chị em mà" Lý Minh Nhật an ủi mình.
"Ai, xem tình hình rồi nói, chuyện đã xảy ra rồi mà" Vương Long bây giờ chỉ muốn khóc, chỉ muốn thả Dương Lệ ra. Xem ra rượu hại người.
Dương Minh nhớ đến những người có thù oán với mình trong thời gian này, sau đó mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài. Người có thù oán với mình, lại biết Dương Lệ, hình như không có ai?
Tên Vân Nghiễm Đô theo đuổi Tôn Khiết? Hắn hình như cũng biết Dương Lệ. Không đúng, hắn không biết thì phải. Như vậy chỉ còn lại Quách Kiện Siêu. Chẳng qua cho Quách Kiện Siêu mười lá gan, hắn cũng không dám dây vào Dương Minh.
Dương Minh đau đầu, ra khỏi phòng: "Bố, mẹ, bác tìm con có chuyện, con ra ngoài lát"
"Bác tìm con?" Dương Phụ sửng sốt: "Vậy mau đi đi"
"Vâng" Dương Minh gật đầu, tin rằng cho dù bố mẹ có gọi điện cho Dương Đại Sơn, lão cũng nói như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #426


Báo Lỗi Truyện
Chương 426/2205