Chương 420: Bi kịch


Mới nghe điện chưa được bao lâu, Dương Minh nhận được một cuộc điện làm hắn kinh ngạc. Bởi vì số điện thoại này là của Tôn Hạo Minh.
Trong buổi họp lớp, Dương Minh và Tôn Hạo Minh đã cho số của nhau, nhưng từ đó không có liên lạc gì. Lúc này lại nhận được điện của Tôn Hạo Minh, Dương Minh sao không ngạc nhiên chứ.
"Alo" Dương Minh nghe điện.
"Dương Minh à?" Tôn Hạo Minh hỏi một câu.
"Là tao, Tôn Hạo Minh à?" Dương Minh đáp.
"Là tao" Tôn Hạo Minh nói: "Dương Minh, ở Tùng Giang không?"
"Tao đương nhiên ở Tùng Giang, sao thế?" Dương Minh có chút kỳ quái hỏi.
"Mai có rảnh không, mang mày đi kiến thức một chút" Tôn Hạo Minh nói: "Lão Đại tao mời khách, cùng đi chứ?"
"Lão Đại của mày? Chính là Lão Đại mà mày nói?" Dương Minh hỏi: "Tao đi làm gì?"
"Coi như đi cùng tao, tao đã nói mày rất thần dũng, vô địch. Lão Đại của tao muốn gặp mày" Tôn Hạo Minh nói.
Mẹ nó, Dương Minh thầm nghĩ mày bốc phét ác quá? Lão Đại của mày muốn gặp tao? Gặp tao làm gì? Dương Minh lắc đầu: "Bỏ đi, tao không muốn lăn lộn nữa"
"Dương Minh, tao đã đáp ứng với Lão Đại. Mày coi như giúp tao đi" Tôn Hạo Minh nhăn nhó nói: "Lão Đại tao vừa coi trọng tao một chút, tao không muốn hắn thất vọng" " Ừ, được rồi" Dương Minh bất đắc dĩ nói. Dương Minh là một người có ơn là báo. Hồi cấp hai, ai tốt với hắn, Dương Minh đều hiểu rõ. Cho nên yêu cầu này của Tôn Hạo Minh mặc dù có chút cưỡng ép, nhưng Dương Minh đi một chuyến cũng không mất gì. Dương Minh còn không tin ở Tùng Giang này còn có ai ép được hắn làm cái gì.
Cho nên chỉ cần Dương Minh giải thích rõ ràng là không thích lăn lộn trên đường, có lẽ Lão Đại Tôn Hạo Minh không có ý kiến gì.
"Tốt quá" Tôn Hạo Minh cao hứng nói: "Vậy tám giờ sáng mai tao đến tìm mày. Đúng, nhà mày vẫn ở gần trường Hồng Kỳ hả?"
"Ừ, ở đó" Dương Minh nói: "Mày biết rồi đó, nhà tập thể công ty xe khác Tùng Giang"
"Được, tám giờ sáng tao chờ mày ở dưới lầu" Tôn Hạo Minh nói.
"Được" Dương Minh đáp ứng.
Một đêm không có gì, sáng hôm sau Dương Minh dậy sớm. Vốn định nhân đợt tết dương lịch được nghỉ, kết quả ba ngày đều phải dậy sớm.
Vừa xuống lầu đã thấy Tôn Hạo Minh. Thằng này đang đi chiếc xe máy 125 phân khối. Trên người vẫn mặc bộ đồ da bó sát người, rất bắt mắt.
Xe máy đã bị sơn xanh sơn đỏ, bên trên còn dán mấy thứ linh tinh.
"Lên xe" Tôn Hạo Minh vỗ vỗ yên phía sau mình.
"Mẹ nó. Mày làm cái gì thế này. Có thể đi sao?" Dương Minh lắc đầu: "Không sợ cảnh sát bắt sao?"
"Đang kỳ nghỉ tết, trên đường không có bao nhiêu cảnh sát giao thông, không có gì" Tôn Hạo Minh cười đắc ý: "Bình thường thì tối tao mới ra ngoài, cho nên không sợ bị bắt"
"." Dương Minh không nói gì nữa, đúng là thằng cơ hội. Chẳng qua Dương Minh vẫn đi lên ngồi phía sau Tôn Hạo Minh.
"Ngồi, đi" Tôn Hạo Minh đạp ga, lao vút đi.
"Đi đâu?" Dương Minh hỏi.
"Đi đến chỗ Lão Đại tao" Tôn Hạo Minh nói: "Sau đó hắn dẫn chúng ta đi"
"Không phải Lão Đại mày mời khách sao?" Dương Minh khó hiểu hỏi: "Gì mà hắn mang chúng ta đi?"
Tôn Hạo Minh đỏ mặt nói: "Lão Đại của hắn mời khách, hắn mang chúng ta đi mở mắt"
"Ngất." Dương Minh toát mồ hôi: "Như vậy cũng được sao?"
"Ừ ừ." Tôn Hạo Minh cười hắc hắc nói.
Bỏ đi, Dương Minh bất đắc dĩ, chẳng qua nếu đã đi theo Tôn Hạo Minh, không cần biết ai mời khách.
"Chiếc xe máy phía trước mau dừng lại" Một giọng nói đột nhiên truyền đến, làm Dương Minh và Tôn Hạo Minh giật mình.
"Dát?" Dương Minh thiếu chút nữa ngã từ trên xe xuống: "Lại là Hạ Tuyết?"
Đương nhiên, giọng này tuyệt đối là Hạ Tuyết. Dương Minh thầm nghĩ, *** đen thế, sao lần nào ra khỏi cửa đều gặp Hạ Tuyết? Đúng là oan gia mà. Xem ra lần sau ra khỏi cửa phải xem lịch mới được. Hạ Tuyết mới từ bệnh viện nhân dân đi ra, mấy ngày chầu chực mà không có kết quả làm Hạ Tuyết rất tức giận." Quỷ" như là đã biến mất vậy, không xuất hiện nữa. Cả một đám khách sạn hôm nào cũng phải luân phiên thay nhau canh gác ở bệnh viện.
Cả tết dương lịch chẳng được chơi bời gì, vừa hết ca chuẩn bị về nhà nghỉ thì thấy một chiếc xe máy lao lướt qua xe mình, hơn nữa bên trên còn chở người.
Đi xe máy như vậy đã là vi phạm luật giao thông, hơn nữa còn chở người, vậy càng vi phạm nghiêm trọng hơn. Hạ Tuyết tức giận, cầm loa tức giận gọi.
"Làm sao bây giờ?" Tôn Hạo Minh hỏi Dương Minh.
"Làm thế nào bây giờ?" Dương Minh toát mồ hôi. Nếu bị Hạ Tuyết bắt được thì có lẽ trong chốc lát không thể thoát thân được, có thể còn bị hỏi đủ trò, vội vàng nói: "Xe mày tính năng thế nào?"
"Đã sửa chữa, không biết được" Tôn Hạo Minh lập tức hiểu ý Dương Minh: "Yên tâm, chạy thoát xe cảnh sát của cô ta thì thừa sức"
"Được, vậy chạy" Dương Minh gật đầu nói.
"Giữ chặt, tao muốn tăng tốc" Tôn Hạo Minh vừa nói bắt đầu tăng ga, tiếng động cơ rú lên, xe mắt bắt đầu tăng tốc.
Hạ Tuyết vừa nãy cảm thấy người ngồi phía sau xe máy rất quen thuộc, tập trung nhìn sao lại thấy giống Dương Minh thế? Áo khoác ngoài và thân hình Dương Minh, Hạ Tuyết rất rõ, cho nên rất nhanh xác định đó là Dương Minh: "Dương Minh, mau dừng xe lại, tôi đã nhận ra cậu" Hạ Tuyết hét lớn vào trong loa phóng thanh.
"Trời ạ?" Tôn Hạo Minh kinh ngạc nói: "Biết mày?"
Dương Minh vừa nghe thấy Hạ Tuyết không ngờ gọi tên mình, thầm nghĩ không hay: "Mau chạy đi, đừng làm cho cô ta bắt được, nếu không hai ta đều đi tong"
"Dương Minh, mày có phải làm chuyện gì có lỗi với người ta?" Tôn Hạo Minh cười nói.
"Tao trước kia đã bị cô ta bắt" Dương Minh không muốn giải thích nhiều, vì vậy lấy một lý do.
"Thì ra là như vậy" Tôn Hạo Minh tăng ga, xe máy lao vút đi.
Hạ Tuyết tức giận dừng xe lại ven đường. Muốn đuổi theo Dương Minh là không thể. Xe máy vốn nhẹ, trên đường này căn bản không thể nào đuổi theo được xe đó.
Rút điện thoại di động ra, tức giận gọi cho Dương Minh.
"Dương Minh, cậu tại sao không dừng xe lại" Hạ Tuyết tức giận hỏi.
"Cái gì mà không dừng xe?" Dương Minh ra vẻ không hiểu hỏi: "Ồ, là Hạ Tuyết?"
"Dm, cậu đừng giả bộ không hiểu, vừa nãy tại sao không dừng xe lại?" Hạ Tuyết hừ lạnh nói.
"Dừng xe? Hạ Tuyết, chị rốt cuộc đang nói gì? Tôi không đi xe mà?" Dương Minh ra vẻ khó hiểu hỏi: "Xe tôi mượn đã trả lại cho bạn. Chị cũng biết, xe đó hay hỏng, tôi không đi nữa"
"Dương Minh. Tôi không hỏi chuyện cậu mượn xe" Hạ Tuyết cắt ngang lời Dương Minh.
"Ồ? Không hỏi chuyện đó? Chị không phải nói sao tôi không dừng xe?" Dương Minh ra vẻ khó hiểu.
"Cậu vừa nãy không phải ngồi xe máy người khác sao?" Hạ Tuyết hỏi.
"Xe máy? Xe máy gì? Xe máy của tôi không phải đã bị chị tịch thu sao?" Dương Minh tiếp tục giả vờ không hiểu gì hết.
"." Hạ Tuyết không còn gì để nói. Chẳng lẽ vừa nãy mình nhìn nhầm? Không đúng, người đó hình như chính là Dương Minh: "Người khác đi xe máy đèo cậu, đúng không?"
"Đi xe người khác? Chuyện nguy hiểm như vậy tôi sẽ không làm, chết người thì sao?" Dương Minh cười nói: "Tôi nói với chị. Tôi có một thằng bạn hồi cấp ba, đi xe máy, chở một người bạn cùng lớp đi trên đường, đột nhiên xe máy đâm trúng hòn đá, kết quả lệch bánh, sau đó xe như tên lửa bắn, vù một cái bay ra ngoài, chị xem phim trên Tv chưa? Bắn lên như người ta bắn tên lửa đó"
". không có gì, tôi dập máy đây" Hạ Tuyết hoàn toàn bỏ đi suy nghĩ người vừa nãy là Dương Minh.
Dát dát. Mình đúng là thiên tài, Dương Minh đắc ý nhét điện thoại vào túi.
"Mẹ nó, mày đúng là giỏi bịa chuyện" Tôn Hạo Minh chờ Dương Minh dập máy, đột nhiên cười phá lên: "Ha ha ha, cười chết tao"
Đen đủi chính là không đợi hắn cười xong lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Chỉ nghe bên dưới xe máy vang lên một tiếng, cả xe lảo đảo. Bởi vì tốc độ quá nhanh, Tôn Hạo Minh không khống chế được, thoáng cái ngã xuống đường, bay thẳng ra ngoài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #420


Báo Lỗi Truyện
Chương 420/2205