Chương 418: Chạm trán ở KTV


Hiển nhiên đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Ba đến chỗ này, nên giống hệt lần đầu Dương Minh đến đây, rất tò mò với nơi xa hoa này.
"Đại ca, nơi này đắt lắm nhỉ?" Dương Tiểu Ba nhỏ giọng nói với Dương Minh.
"Ừ, hôm nào anh cho mày một vé, mày đưa Trầm Hoa đến đây chơi" Dương Minh nói: "Ở đây nếu chơi cả đêm chắc mấy ngàn"
"Đắt như vậy?" Dương Tiểu Ba không khỏi chậc lưỡi.
Ngày đó khi Dương Minh trêu chọc Quách Kiện Siêu thì Dương Lệ và Tôn Khiết đã đi, cho nên Dương Lệ cũng không biết Dương Minh quen biết Bạo Tam Lập. Chẳng qua Dương Minh cũng không muốn khoe khoang.
Nếu Dương Đại Sơn thích ra vẻ ngưu trước mặt người nhà, Dương Minh liền thỏa mãn lão. Bố mẹ mình không nói gì, hắn việc gì phải nói.
Dương Lệ rất thành thạo cầm menu gọi đĩa hoa quả, đồ uống, sau đó giao menu cho Dương Đại Sơn.
"Mọi người chọn đi" Dương Đại Sơn đưa menu cho Dương Tiểu Ba.
Bên trong KTV vốn cũng không có nhiều đồ ăn, Dương Lệ cơ bản đã chọn một lần. Dương Tiểu Ba cầm menu không biết gọi gì, không khỏi xấu hổ.
Dương Minh nhìn ra tâm tư của Dương Tiểu Ba, cầm menu, gọi vài chai bia, sau đó đưa cho nhân viên phục vụ.
Đến lúc hát, hầu hết là Dương Lệ hát, Dương Minh không có hứng thú với cái này, bố mẹ Dương Minh cũng là lần đầu tiên đến đây nên cũng không hát hò gì. Nhưng Dương Tiểu Ba bởi vì còn nhỏ, lại chưa được chơi mấy lần cho nên rất hứng thú, muốn được hát.
"Con đi toilet" Dương Lệ hát một hơi dài mới bỏ micro xuống, Dương Tiểu Ba lúc này mới có thể chọn bài.
Nhưng đợi một lúc không thấy Dương Lệ về. Vợ Dương Đại Sơn sốt ruột: "Đại Sơn, Lệ Lệ sao còn không về? Đi WC cũng không lâu như vậy chứ?"
"Đúng thế, sắp hai mươi phút rồi. Hay là bà đi xem chút?" Dương Đại Sơn nhìn đồng hồ trong phòng, sau đó nói.
"Được" Bà vợ vừa nói liền đứng dậy.
"Đại Minh, con và Tiểu Ba đi tìm Lệ Lệ đi" Dương Phụ sao có thể để chị dâu phải đi, vì thế nói với Dương Minh một câu.
"Vâng ạ" Dương Minh mặc dù không có hứng thú gì mấy với việc đi tìm Dương Lệ, nhưng Dương Phụ phân phó, Dương Minh cũng không nói gì.
Dương Minh và Dương Tiểu Ba ra khỏi phòng, đi về phía toilet.
"Đại ca, anh hình như thường xuyên đến đây?" Dương Tiểu Ba thấy Dương Minh rất quen thuộc đường đi ở đây, liền hỏi.
"Ừ, đến mấy lần" Dương Minh gật đầu.
Đang lúc nói chuyện, hai người đi đến gần toilet liền nghe thấy tiếng của Dương Lệ.
"Các người biết tôi là ai không?" Dương Lệ lớn tiếng quát.
"Tôi không cần biết cô là ai, con điếm, giẫm lên giày da của tao, mày bồi thường đi" Giọng mội người đàn ông truyền tới.
"Cái giày bẩn này mà bắt tôi đền năm ngàn sao? Tôi thấy anh muốn tiền đến điên rồi?" Dương Lệ châm chọc.
"Mẹ kiếp, giày này của ông là làm bằng da cá mập, bắt mày đền năm ngàn đã là ít rồi đó" Thằng đàn ông hùng hổ nói: "Mau đi, ông còn phải đi *** gái. Mày đưa tiền thì tao không nói gì, nếu không, hừ hừ"
"Sao, anh còn dám uy hiếp tôi? Trong Bất Dạ Thiên này còn có người dám gây phiền phức cho Dương gia tôi sao? Tôi thấy anh ngứa người rồi đó?" Dương Lệ không thèm coi người này vào đâu.
"Ồ, ngưu à nghe? Còn là Dương gia? Tao hình như chưa nghe nói ở Tùng Giang này có Dương gia đó? Có lẽ Dương gia nhà bọn mày đều là ngu" Thằng này châm chọc.
Dương Minh vốn định đứng xem náo nhiệt, không định đến hỗ trợ. Dù sao hắn biết Dương Đại Sơn có quan hệ với Bạo Tam Lập, nên ở trong Bất Dạ Thiên không có khả năng xảy ra chuyện gì. Nhưng thằng này dám nói Dương gia là ngu, Dương Minh sao có thể nhịn được.
Bước tới, tát vào mặt thằng này: "Mày vừa nói cái gì?"
"Gì?" Thằng này sửng sốt ôm mặt, bị Dương Minh tát cho ngây người. Rốt cuộc có chuyện gì? Mình lừa con bé này, sao đột nhiên có một thằng thanh niên cao to lao tới tát mình?
"Tao hỏi mày vừa nói gì?" Dương Minh trừng mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói.
"Tao chưa nói gì mà?" Thằng này hơi sợ, nhìn Dương Minh cao hơn mình một cái đầu, vội vàng lui ra sau hai bước: "Mày là. là ai?"
"Mày không phải nói Dương gia ngu sao?" Dương Minh không muốn ra mặt cho Dương Lệ, tuy nói thằng này đang lừa người, nhưng nhất định là Dương Lệ ra vẻ trước. cho nên Dương Minh chỉ đánh hắn vì hắn chửi người mà thôi.
"Tao." Thằng này khó hiểu: "Tao không nói mày mà?"
"Xin lỗi, tao vừa lúc họ Dương, bố tao họ Dương, cả nhà tao họ Dương" Dương Minh lạnh lùng nói.
"Hả?" Thằng này chịu thua, không phải trùng hợp như vậy chứ? Lưng mình đeo cái gì thế này? Vừa mắng một câu, bên cạnh lập tức xuất hiện thằng họ Dương? Hơn nữa còn là một thằng không dễ dây vào?
"Xin lỗi, tao không mắng mày, tao mắng con này." Thằng này hiểu rõ bản thân mình, Dương Minh rõ ràng là thức sức ăn hiếp hắn.
"Phải không? Không mắng tao?" Dương Minh hừ một tiếng: "Ý mày nói tai tao bị bệnh?"
"Không." Thằng này đang định tiếp tục nhận lỗi chẳng qua mắt sáng lên, thấy có người đi về phía này. Hắn không sợ nữa, bên mình có ba người, tại sao phải sợ nó?
"Vương Long, bên này, thằng ranh này gây sự" Hắn la lớn.
"A? Còn có người giúp à?" Dương Minh bị cử động của hắn làm tức cười.
"Mày đang làm gì? Mày là ai?" Thằng tên Vương Long mồm ngậm thuốc đi đến, vừa lên liền dùng tay kéo Dương Minh.
"Mày là ai? Có chuyện gì?" Dương Minh căn bản không để ý đến hắn, dùng tay đẩy, đẩy võ lâm lảo đảo ra sau.
"Mẹ kiếp, mày dám đẩy Vương tổng?" Vương Long còn chưa nói gì, thằng bên cạnh võ lâm đã nhảy ra, vung quyền đánh vào Dương Minh.
"Cút con mẹ mày đi" Dương Minh sao có thể để cho thằng ranh này đánh trúng mình, túm cổ áo hắn, ném ra ngoài." Bịch" một tiếng va vào tường, thằng này không nói lên lời.
"Được rồi, chúng ta nói chuyện, mày vừa nãy mắng tao, còn tìm hai thằng ngu muốn đánh tao, món nợ này tính như thế nào?" Dương Minh giải quyết xong thằng kia, quay đầu lại trừng mắt nhìn thằng lúc đầu.
Thằng này thấy Dương Minh ghê như vậy không khỏi sợ hãi. Má ơi, sao thằng này tàn nhẫn như vậy? Sớm biết như vậy đã xin xỏ vài câu cho xong.
"Chuyện gì thế? Ai gây sự trong Bất Dạ Thiên?"
Dương Minh đang định tiếp tục dọa thằng này, đột nhiên nghe thấy có một đám người đi đến. Chẳng qua những người này rõ ràng là của Bất Dạ Thiên, là thủ hạ của Bạo Tam Lập.
"A, đây không phải Lý tổng sao, có chuyện gì vậy?" Người cầm đầu biết thằng đàn ông kia, liền nói.
"Cát ca, anh đã đến. Vừa lúc, mấy người bọn chúng đánh người, chúng có hia nam, một nữ" Lý tổng mới vừa nãy rất sợ nhưng thấy người Bất Dạ Thiên tới, liền lấy lại tinh thần. Nhất là Cát ca kia, rất quen thuộc với hắn.
"Bắt mấy người bọn chúng lại" Cát ca đương nhiên nể mặt Lý tổng, Lý tổng là khách quen ở đây, đương nhiên là thiên vị hắn.
"Ai dám bắt con gái tôi?" Một giọng nói vang lên.
Dương Minh có chút buồn cười, giọng này rõ ràng là của Dương Đại Sơn. Thật giống là ở giây phút cuối cùng anh hùng ra mặt.
"A? Dương ca?" Cát ca quay đầu lại thấy Dương Đại Sơn không khỏi sửng sốt. Hắn gọi Dương Đại Sơn khác hẳn Lý tổng.
Vừa nãy chỉ khách khí gọi là Lý tổng, nhưng Dương Đại Sơn lại gọi là Dương ca. Dương ca là bạn của Bạo Tam Lập, địa vị phải khác chứ.
Cho nên so sánh với Lý tổng, Cát ca càng không dám chọc vào Dương Đại Sơn. Đối với Lý tổng chỉ là tôn trọng, nhưng đối với Dương Đại Sơn chính là kính sợ. Nếu không Dương Đại Sơn nói bậy về mình mấy câu với Bạo Tam Lập, như vậy Cát ca thảm rồi.
"Dương ca? Ai là Dương ca của mày? Con gái và cháu Dương ca của mày sắp bị mày bắt đi đó" Dương Đại Sơn rất ngưu, cười lạnh nói. Trông thế thật giống Lão Đại hắc đạo.
"Cái gì? Đây là con gái và cháu của Dương ca?" Cát ca sửng sốt, thầm nghĩ không hay, mình thiếu chút nữa gây họa. Chẳng qua cũng may mình còn chưa ra tay, bây giờ rút lui vẫn còn kịp.
"Lý Minh Nhật, anh biết đây là ai không? Đây là Dương ca, bạn thân của Báo ca, mau nhận sai với Dương ca" Đối với Lý tổng, Cát ca cũng không muốn đắc tội quá nhiều, dù sao đây cũng là khách đưa tiền đến cho mình xài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #418


Báo Lỗi Truyện
Chương 418/2205