Chương 416: Chấp nhận Tô Nhã


Nghe Trần Mộng Nghiên nói, trong lòng Dương Minh run lên. Trần Mộng Nghiên quả nhiên vẫn phát hiện điểm gì đó. Dương Minh trầm ngâm không nói, không biết nên trả lời như thế nào.
"Thôi, anh không nói em cũng biết" Trần Mộng Nghiên lắc đầu: "Không có gì, em không giận đâu"
Trần Mộng Nghiên nghĩ chính là dù sao Tô Nhã cũng không có khả năng trở về, nàng sẽ phóng khoáng một chút, nếu không Dương Minh lại nói nàng ghen.
"Hả?" Dương Minh kinh ngạc nói: "Có ý gì? Em tiếp nhận Tô Nhã?"
Trần Mộng Nghiên toát mồ hôi, thầm nghĩ mình nói tiếp nhận cô ta lúc nào? Mình chỉ nói là không giận, chứ không nói như vậy à nghe? Chẳng qua Trần Mộng Nghiên thấy vẻ hưng phấn của Dương Minh, mắt Trần Mộng Nghiên đảo đảo, thầm cân nhắc lợi, hại. Mình lần trước tiếp nhận Lam Lăng như vậy, Dương Minh rõ ràng không thích kiểu đó.
Lúc này nếu mình nói không tiếp nhận, Dương Minh nhất định sẽ mất hứng, phá vỡ mối quan hệ đang tốt đẹp của hai người. Hơn nữa Tô Nhã đã là quá khứ, đã đi ra bên ngoài, đã biến mất nhiều năm, không thể nào xuất hiện quan hệ gì với Dương Minh. Cho nên dù mình nói tiếp nhận cũng không sao. Nghĩ đến đây Trần Mộng Nghiên ra vẻ hào phóng nói: "Đúng, em tiếp nhận cô ấy"
"Thật sao?" Dương Minh nhíu mày, trước mặt mình là Trần Mộng Nghiên sao? Sao lại không giống bình thường? Trần Mộng Nghiên đâu có hào phóng như vậy?
"Thật" Trần Mộng Nghiên gật đầu nói: "Cao hứng không? Chẳng qua chỉ lần này mà thôi"
"Ha ha" Dương Minh vừa nghe câu nói bổ sung của Trần Mộng Nghiên, sao còn không hiểu ý của nàng. Thầm nghĩ Trần Mộng Nghiên cho rằng Tô Nhã không thể xuất hiện trong cuộc sống của mình nên mới nói vậy.
Chẳng qua Dương Minh không định cứ như vậy mà buông tha. Hừ hừ, Trần Mộng Nghiên, em cũng có lúc thông minh bị thông minh hại. Sau này em không được đổi ý đó. Vì thế Dương Minh nói: "Một lời đã định?"
"Một lời đã định" Trần Mộng Nghiên gật đầu.
"Ôm một cái thưởng nào" Dương Minh giang tay ra.
"Cái gì mà thưởng, rõ ràng anh chiếm tiện nghi" Ngoài miệng thì nàng nói như vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy vào lòng Dương Minh.
Triền miên trên giường một lát, Dương Minh không dám có động tác mạnh, nhiều nhất chỉ ôm hôn một chút, sờ sờ qua quần áo. Bố mẹ Dương Minh đang ở ngoài, lúc nào cũng có thể vào.
Chỉ trong nháy mắt đã đến lúc ăn cơm, mặc dù chỉ có bốn người nhưng bữa cơm hôm nay rất thịnh soạn.
"Nào, Mộng Nghiên, ăn thôi" Dương mẫu gắp thức ăn cho Trần Mộng Nghiên, làm Trần Mộng Nghiên xấu hổ.
"Bác, bác ăn đi ạ, không cần phải gắp cho cháu" Trần Mộng Nghiên cảm thấy mình nên gắp thức ăn cho Dương mẫu mới đúng.
"Đây là miếng ngọc bội tổ truyền nhà bác, hôm nay bác giao nó lại cho cháu" Dương mẫu tháo miếng ngọc bội trên cổ mình xuống, sau đó giao cho Trần Mộng Nghiên: "Đây là lần đầu tiên bác đến nhà bà nội Đại Minh, bà nội Đại Minh cho bác"
"Cái này. quá quý giá" Trần Mộng Nghiên kinh ngạc nói, điều này đại biểu cái gì? Đại biểu cho Dương mẫu đã tiếp nhận mình?
"Cái gì mà quý trọng, chỉ là một miếng ngọc bội bình thường, chỉ là một quy củ, muốn làm nó tiếp tục được truyền xuống" Dương mẫu cười nói.
"Cảm ơn bác" Trần Mộng Nghiên run run cầm lấy, rất kích động cầm miếng ngọc bội trên tay, sau đó đeo lên cổ mình.
Trong lòng Trần Mộng Nghiên lúc này rất vui vẻ và yên tâm. Gì mà Tô Nhã, gì mà Tô Nhã, còn có Lâm Chỉ Vận kia, vĩnh viễn không thể so sánh với mình. Mình mới là con dâu chính thức của Dương gia.
Trần Mộng Nghiên rất cao hứng, có chút đắc ý nhìn Dương Minh, nhưng lại thấy Dương Minh đang cười cười với mình, Trần Mộng Nghiên rất xấu hổ, cúi đầu xuống.
Bữa cơm hôm nay rất vui, buổi chiều, Trần Mộng Nghiên đứng dậy cáo từ, Dương Phụ và Dương mẫu cũng không cố giữ lại, dù sao cũng là tết dương lịch, Trần Mộng Nghiên cũng phải về sớm một chút.
Hẹn ngày mai đến nhà Trần Mộng Nghiên chơi, Dương Minh đưa Trần Mộng Nghiên ra xe taxi, về nhà.
"Đại Minh, Trần Mộng Nghiên là cô bé tốt, con phải nắm chặt" Vừa vào cửa, Dương mẫu đã vội vàng nói: "Mấy cậu bé theo đuổi Mộng Nghiên chắc không ít nhỉ? Con đừng để mất nó đó"
"Mẹ, con của mua cũng rất được các cô gái thích đó, mẹ sợ con không tìm được ai khác sao?" Dương Minh dở khóc dở cười. Không nói Trần Mộng Nghiên không phải là cô gái đứng núi này trông núi nọ, mà mình hình như rất có duyên với phụ nữ mà.
"Con dám" Dương mẫu trừng mắt nhìn hắn: "Mẹ đã quyết định, Trần Mộng Nghiên là con dâu của Dương gia chúng ta, con đổi người, mẹ không nhận"
"Được rồi ạ, con biết, mẹ yên tâm đi. Tình cảm của con và Trần Mộng Nghiên rất tốt" Dương Minh đành phải gật đầu nói.
"Ừ, mai con đến nhà Trần Mộng Nghiên cũng không thể đi tay không chứ? Người ta cũng mua quà, con chuẩn bị mang gì đến?" Dương mẫu nói.
"Ồ, lần trước con cầm thuốc từ chỗ bố nuôi về vẫn còn, con cầm đi là được ạ" Dương Minh đã sớm có ý định, Trần Phi là cảnh sát hình sự, thường xuyên phải phá án, thuốc nhất định sẽ không rời tay, biếu Trần Phi là thích hợp nhất.
"Vậy còn mẹ Trần Mộng Nghiên?" Dương mẫu hỏi.
"Ha ha, con đã sớm chuẩn bị rồi, con lấy một chiếc châm cài áo bạch kim ở công ty Trương thúc" Dương Minh cười nói.
"Được, con chuẩn bị tốt là được" Dương Minh gật đầu.
Hôm sau mới sáng sớm Dương Minh đã dậy. Tối qua Dương Minh không dám chơi địa chủ nữa, sớm đã đi ngủ.
Chẳng qua Dương Minh đang chuẩn bị đi ra ngoài thì nhận được điện của Trần Mộng Nghiên.
"Dương Minh, anh đi chưa?" Trần Mộng Nghiên vội vàng nói: "Chưa, chẳng qua anh đi luôn đây" Dương Minh nói.
"Vậy anh đừng đến vội." Trần Mộng Nghiên nói: "Xin lỗi, Dương Minh, bố em nhận được điện từ đội, nói có một vụ án, phải họp gấp"
"Như vậy à, không có gì" Dương Minh cười cười an ủi: "Công việc của Trần thúc chính là như vậy mà, không sao đâu, hôm khác anh đến"
"Ừm, em xin lỗi, bố em bảo em nói lại với anh" Trần Mộng Nghiên xin lỗi: "Dương Minh, anh không giận chứ?"
"Có gì mà phải giận?" Dương Minh lắc đầu: "Anh chẳng lẽ không biết phân biệt đúng sai sao?"
"Hì hì, vậy là được" Trần Mộng Nghiên nói: "Như vậy đi, em đi ngủ bù đây. Hôm qua biết anh muốn đến, tối mẹ bắt em quét dọn nhà cửa, đến tận nửa đêm"
"Dát. Vậy em mau đi nghỉ đi" Dương Minh cười nói: "Chào mẹ em thay anh"
Vừa dập máy, Dương mẫu lập tức khẩn trương hỏi: "Đại Minh, sao thế? Không muốn con đến?"
"Không có ạ, Trần thúc bởi vì có việc đột xuất nên phải đi họp, hôm khác con đến" Dương Minh không để ý gì, nói.
"Đại Minh, có phải nhà Trần Mộng Nghiên không thích con, có ý kiến với con, lại không tiện nói thẳng nên mới lấy cớ như vậy? Đang kỳ nghỉ mà, sao còn đi họp?" Dương mẫu nghi hoặc nói.
"Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều. Trần thúc là cảnh sát, có việc đột xuất là bình thường" Dương Minh cười khổ nói: "Mẹ không nên làm phức tạp vấn đề. Hơn nữa Trần thúc cũng thích con, con và chú ý sớm đã biết nhau, mẹ đừng suy nghĩ nhiều"
"Hả? Bố Trần Mộng Nghiên là cảnh sát?" Dương mẫu cũng ngẩn ra: "Thật chứ? Không lừa mẹ? Không phải không thích con nên mới lừa con chứ?" Dương mẫu vừa nghe bố Trần Mộng Nghiên là cảnh sát, nghi ngờ cũng giảm đi hơn phân nửa. Bà cũng biết cảnh sát có việc đột xuất là bình thường. Có đôi khi đang nửa đêm còn phải bật dậy chạy đến hiện trường.
"Lừa con làm gì. Mẹ, vụ án kia của con cũng là do Trần thúc phụ trách" Dương Minh dở khóc dở cười.
"Là chuyện con *** cô bé kia?" Dương Minh nghe xong Dương Minh nói, ngẩn ra: "Vậy Trần Mộng Nghiên thì sao? Vậy bố Mộng Nghiên còn có ấn tượng tốt với con sao?"
"Mẹ, con bị người hãm hại mà, đâu có cố ý" Dương Minh lắc đầu nói: "Mẹ yên tâm đi, đừng nghĩ nhiều như vậy"
"Ai, cũng không biết cô bé kia như thế nào nữa, con hại cả đời con nhà người ta" Dương mẫu thở dài một hơi: "Cô bé đó đúng là người tốt, nếu không phải nó đổi ý, con bây giờ vẫn đang ngồi tù"
"Mẹ, con biết, con sẽ bù đắp cho cô ấy" Dương Minh nghiêm giọng nói. Vừa dứt câu, điện thoại di động của Dương Minh vang lên. Dương Minh nhìn thoáng qua thì thấy là Trần Phi gọi tới.
"Alo, Trần thúc" Dương Minh nghe điện.
"Dương Minh à, chú có việc đột xuất, xin lỗi, chú đã bảo Mộng Nghiên gọi cho cháu, nó gọi cho cháu chưa?" Trần Phi vội vàng nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #416


Báo Lỗi Truyện
Chương 416/2205