Chương 415: Trong lòng còn có Tô Nhã


"Thì ra là như vậy, chẳng qua Oánh tỷ đối với anh rất tốt" Trần Mộng Nghiên bây giờ đã gọi Triệu Oánh là Oánh tỷ.
"Đúng thế, nếu như không có em và Oánh tỷ, anh cũng chưa chắc có thể đỗ vào đại học" Dương Minh hiển nhiên không thể nói vì mình có dị năng. Đối với Trần Mộng Nghiên, Dương Minh mặc dù không thể nói là không tin nàng, nhưng không thể như Tiếu Tình.
"Em còn tưởng rằng anh mượn cơ hội theo đuổi em" Trần Mộng Nghiên cười cười.
"Trên thực tế là như vậy" Dương Minh gật đầu.
Đến cửa nhà Dương Minh, Trần Mộng Nghiên lại sợ: "Dương Minh, em lo lắng"
"Không sao đâu, em vừa nãy không phải còn nói còn cười sao. Hơn nữa, mẹ em cũng thích em, không ăn thịt em đâu" Dương Minh an ủi.
"Em vẫn sợ mà." Trần Mộng Nghiên hơi lùi về sau hai bước.
"Không sao đâu, em lâm trận bỏ chạy à" Dương Minh cười nói.
"Nhưng mà" Trần Mộng Nghiên còn chưa nói xong thì nghe thấy tiếng" cạch" cửa bảo vệ trong nhà Dương Minh đã được mở ra.
"Mộng Nghiên, cháu đã đến, sao không gõ cửa?" Dương mẫu cười cười ra đón.
"Cháu. cháu chào bác" Trần Mộng Nghiên thấy không thể trốn được, chỉ có thể đi tới cùng: "Đây là áo mà cháu mua biếu hai bác" Trần Mộng Nghiên là lần đầu đến nhà, không biết nên làm như thế nào. Nàng cũng không có kinh nghiệm, cũng không biết nói gì, đành phải lấy quà ra làm bia đỡ.
"Ha ha" Dương mẫu cười cười cầm lấy: "Được, bác nhận, mau vào đi"
Trần Mộng Nghiên lúc này mới xấu hổ cúi đầu vào nhà Dương Minh. Dương Phụ ngồi trên ghế, cũng đã đứng lên: "Chào mừng, Trần Mộng Nghiên, cháu ngồi đi"
"Cảm ơn bác" Trần Mộng Nghiên gật đầu, nhưng không ngồi xuống.
"Lão Dương, đây là áo mà Mộng Nghiên mua cho hai chúng ta" Dương mẫu đặt quà mà Trần Mộng Nghiên mua lên bàn.
"Tốt quá, tôi đang cần một cái" Dương Phụ vui vẻ cười cầm lấy.
Trần Mộng Nghiên thấy thái độ của bố mẹ Dương Minh với mình rất tốt, yên tâm hơn.
"Đại Minh, đi rửa hoa quả cho Mộng Nghiên" Dương mẫu thấy Dương Minh đứng ngơ ngác ở một bên, vội vàng phân phó.
"Vâng" Dương Minh gật đầu.
"Bác, không cần đâu ạ." Trần Mộng Nghiên vội vàng nói.
"Không phiền gì đâu, bảo nó đi, chúng ta nói chuyện" Dương mẫu nhiệt tình cầm tay Trần Mộng Nghiên.
Dương Minh xuống bếp rửa hoa quả, Dương mẫu và Trần Mộng Nghiên nói chuyện: "Mộng Nghiên, hồi cấp ba cháu và Đại Minh rất tốt hả?"
"Vâng." Trần Mộng Nghiên xấu hổ gật đầu: "Tốt ạ."
"Vậy cũng có thể coi hai đứa là thanh mai trúc mã" Dương mẫu cười nói: "Bố mẹ cháu biết chuyện hai đứa chưa?"
"Biết rồi ạ" Trần Mộng Nghiên đáp.
"Bọn họ nói như thế nào với chuyện của hai đứa?" Dương mẫu hỏi.
"Bố mẹ cháu cảm thấy tốt ạ. Mai cháu và Dương Minh sẽ gặp bố mẹ cháu" Trần Mộng Nghiên nói.
"Ồ? Ngày mai?" Dương Minh cười nói: "Ha ha, vậy càng tốt. Nếu không hay là hôm nào bác và bố Đại Minh đến gặp bố mẹ cháu, xác định chuyện hai đứa"
"A." Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, có nhanh quá không? Đã xác định rồi?
"Mẹ, mẹ nói gì thế. Bọn con mới năm thứ nhất mà" Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, vội vàng giải thích. Hắn mặc dù đang ở trong bếp, nhưng mắt vẫn nhìn ra phòng khác," nhìn thấy" mẹ nói gì.
"Năm thứ nhất thì sao, mẹ chỉ nói bố mẹ hai bên gặp nhau, không có ý gì khác" Dương mẫu nói.
"Được rồi, trước không nói cái này" Dương Phụ cũng thấy Trần Mộng Nghiên và Dương Minh đang xấu hổ, vì thế xua tay nói: "Đi, chúng ta xuống bếp, lưu lại không gian riêng tư cho hai đứa"
"Cũng đúng, gần mười giờ rồi, đi nấu cơm thôi" Dương mẫu cũng đứng lên.
"Bác, cháu xuống giúp bác" Trần Mộng Nghiên cũng vội vàng đứng lên. Bởi vì nàng cảm thấy con dâu đủ tư cách ít nhất phải biết xuống bếp. Trong các truyện không phải đều viết như vậy sao?
"Không cần, cháu mặc đẹp như vậy, đừng để bị nhiễm mỡ và khói" Dương mẫu xua tay cười nói: "Cháu và Đại Minh vào phòng chơi đi"
"Cháu xuống giúp hai bác một chút, làm người sai vặt ạ" Trần Mộng Nghiên nói thêm.
"Được, vậy cháu giúp bác rửa rau, cái khác thì không cần" Dương mẫu thấy Trần Mộng Nghiên nói thế, liền gật đầu đáp ứng. Chẳng qua trong lòng cũng rất cao hứng. Mặc dù bây giờ trong lòng bà đã rất hài lòng với cô con dâu này, người vừa đẹp, học lại giỏi, lại biết nấu ăn, như vậy không phải rất tốt sao.
Dương Minh một mình nhàm chán, hắn đành về phòng dọn dẹp một chút. Sáng nay dậy khá vội vàng nên không kịp gấp chăn màn.
Dương Minh gấp chăn màn xong, mở cửa sổ ra lấy không khí, thì thấy Trần Mộng Nghiên đi đến.
"Sao, không giúp nữa à?" Dương Minh hỏi.
"Em cũng muốn, nhưng phòng bếp quá nhỏ, chỉ có thể đứng được hai người, ba người đứng khá chật nên bác bảo em lên" Trần Mộng Nghiên bất đắc dĩ nói.
Dương Minh gật đầu, nhà mình đã cũ, phòng bếp rất nhỏ, không giống như các phòng bếp lớn bây giờ. Dương Minh định hết tết sẽ mua một nhà khác cho bố mẹ ở, nhưng bố mẹ không đồng ý. Bởi vì Dương Phụ làm ngay gần đây, chuyển đi xa sẽ không tiện. Mà ở gần đây không có nhà chung cư nào mới xây để bán, Dương Minh đành thôi.
"Em có thể nhìn quanh chút không?" Trần Mộng Nghiên đi vào phòng Dương Minh, hỏi. Bởi vì nàng xem trên phim thì thấy trong phòng nam sinh đều có những thứ không muốn người ta thấy, ví dụ như truyện ***, đĩa ***.
"Đương nhiên là có thể" Dương Minh cười nói: "Em cứ xem đi" Dù sao trong phòng hắn cũng không có mấy thứ linh tinh đó.
"Tốt quá" Con gái luôn thích tìm ra nhược điểm gì đó của bạn trai, Trần Mộng Nghiên đương nhiên không ngoại lệ.
"Ồ? Ai vậy?" Trần Mộng Nghiên chỉ vào một bức ảnh nhỏ đặt trên giá sách, hỏi.
"Ồ" Dương Minh ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua bức ảnh mà Trần Mộng Nghiên chỉ: "Là Tô Nhã"
"Tô Nhã. thì ra cô ấy là Tô Nhã." Trần Mộng Nghiên nhìn cô bé đáng yêu trong bức ảnh, lẩm bẩm. Trần Mộng Nghiên từ nhỏ đã cho mình rất đẹp, nhưng thấy ảnh của Tô Nhã, không thể không thừa nhận cô gái này tương đương mình, thậm chí còn đáng yêu hơn mình một ít.
"Cô ấy rất đẹp" Trần Mộng Nghiên thở dài nói.
"Em không phải hỏi anh giữa em và Tô Nhã ai đẹp hơn sao, tự mình nhận xét" Dương Minh cười nói.
"Sao có thể chứ, ảnh này là hồi còn nhỏ, không thể so sánh. Về em sẽ tìm ảnh hồi cấp hai của mình, đưa cho anh xem" Trần Mộng Nghiên không chịu thua nói.
"Được" Dương Minh gật đầu.
"Vậy anh. cũng phải đặt ảnh của em ở trên giá sách, không được, phải ở đầu giường" Trần Mộng Nghiên biết nếu như bắt Dương Minh cất ảnh Tô Nhã đi là không thể, cho nên chỉ cố gắng muốn được đãi ngộ như Tô Nhã, thậm chí hơn Tô Nhã một chút.
"Được, không vấn đề gì. Em nếu muốn làm hình nền trên máy điện thoại di động của anh cũng được" Dương Minh cảm thấy hơi buồn cười nói.
"Quyết định như vậy" Trần Mộng Nghiên nghiêm nghị nói.
"Dương Minh, anh nói cho em nghe về Tô Nhã được không?" Trần Mộng Nghiên cầm bức ảnh của Tô Nhã lên, do dự một chút rồi nói.
"Nói em sẽ không ghen chứ?" Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên, trêu chọc.
"Người ta đâu nhỏ nhen như vậy. Em chỉ muốn biết chuyện của anh" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Tô Nhã, thực ra anh và cô ấy cũng không thể xem là bạn trai bạn gái, chỉ là hơi thích nhau một chút, nhưng vẫn không nói ra" Dương Minh nói chuyện của mình và Tô Nhã ra, Trần Mộng Nghiên nghe xong không khỏi rơi lệ.
Bản thân Trần Mộng Nghiên không thể nào tin mình sẽ rơi lệ vì tình địch. Nhưng chuyện xưa quá xúc động. Dương Minh và Tô Nhã lúc đó thực sự khiến người ta đồng tình. Ngô Trì Nhân kia chính là kẻ ác bá.
"Ngô Trì Nhân kia quá xấu xa, hắn lại còn giữ thư mà Tô Nhã gửi cho anh nữa" Trần Mộng Nghiên bất bình nói.
"Được rồi, chuyện em cũng đã biết, em cũng phải nói chuyện của mình cho anh nghe chứ?" Dương Minh hỏi.
"Em? Em nào có chuyện gì, anh là bạn trai đầu tiên của em" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh: "Biết rồi còn hỏi"
"Ha ha." Dương Minh cười cười.
"Dương Minh, trong lòng anh bây giờ còn có Tô Nhã, phải không?" Trần Mộng Nghiên đột nhiên hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #415


Báo Lỗi Truyện
Chương 415/2205