Chương 414: Kỷ niệm cấp ba


"Lần đầu em mặc áo này, anh đã nhớ rõ" Dương Minh cười nói: "Hôm đó là giờ thể dục, lớp chúng ta học trượt băng, có một thằng còn cố ý làm em ngã"
"Ồ?" Trần Mộng Nghiên bị Dương Minh nhắc cũng có chút ấn tượng, hình như đúng là vậy. Tên đó là một học sinh cá biệt trong trường, năm đó cứ quấn lấy mình, lần đó va vào nàng chính là muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của nàng. Cũng may Dương Minh kịp thời chạy đến, đỡ nàng dậy. Như vậy mới khiến tên nam sinh kia không thực hiện được âm mưu.
Chẳng qua khi đó Trần Mộng Nghiên không có cảm giác gì đặc biệt cả, chỉ coi hắn là bạn học cùng lớp, không nhớ mấy. Lúc này Dương Minh nhắc đến, nàng mới nhớ.
"Lần đó là anh đỡ em dậy? Thật khéo" Trần Mộng Nghiên cười cười, nhìn Dương Minh, nói: "Thật không ngờ, hai chúng ta cuối cùng lại yêu nhau"
"Gì mà khéo? Anh vẫn để ý đến em. Chiếc áo lông màu vàng của em không ngừng nhảy lên trong tim anh" Dương Minh dở khóc dở cười: "Bây giờ cũng không sợ nói với em, anh lúc đó gần như ngày nào cũng chú ý đến em"
"A." Trần Mộng Nghiên giật mình, dừng lại, ngẩng đầu nhìn Dương Minh, trên miệng không nhịn được nở nụ cười: "Thật chứ?"
"Đương nhiên là thật" Dương Minh cũng dừng lại: "Anh thầm mến em suốt ba năm, không ngờ anh rốt cuộc đã yêu được người tình trong mộng của mình, dát dát"
"Gì mà đã yêu được, khó nghe quá, không đứng đắn gì hết" Trần Mộng Nghiên hơi hối hận, nếu như mình sớm phát hiện Dương Minh có tình cảm với mình, sớm yêu hắn, như vậy hắn còn thích ai khác nữa sao? Có lẽ là không. Hơn nữa ở bên hắn thật thích, thật vui vẻ, thật hạnh phúc. Trần Mộng Nghiên rất thích cảm giác này. Nàng lại thầm hâm mộ mấy đôi yêu sớm mà lúc trước nàng rất ghét.
Trần Mộng Nghiên bây giờ nghĩ như vậy, nhưng lúc đó thì không, đây là suy nghĩ ở từng gian đoạn.
"Lúc ấy, anh thấy Vương Chí Đào dạy em trượt băng, anh thiết chút nữa dùng băng đao ném hắn" Dương Minh nhớ đến kỷ niệm năm đó.
"Lúc ấy hắn dạy em sao?" Trần Mộng Nghiên lắc đầu, hiển nhiên không thể nhớ: "Vậy sao anh không đến dạy em?"
"Anh lúc đó là vua sức khỏe, học sinh giỏi như em tránh anh còn không kịp" Dương Minh cười khổ nói.
"." Trần Mộng Nghiên trầm ngâm nói: "Học kém. thực ra bây giờ sau khi lên đại học, thấy quan niệm đó đúng là lạc hậu"
"Có thể do lúc đó anh tự ti, cũng có thể là đang chán nản" Dương Minh thở dài nói: "Anh từng gặp một chuyện khiến không dám tiếp cận em"
"Anh nói chính là Tô Nhã?" Trần Mộng Nghiên cắn môi nói.
Dương Minh không trả lời, khẽ gật đầu.
"Anh nói. anh thích em nhất, hay là thích Tô Nhã hơn?" Trần Mộng Nghiên biết hỏi như vậy không ổn, nhưng vẫn không nhịn được hỏi một câu. Nàng chính là người như vậy. Dương Minh hiểu rõ tính cách của nàng.
Mặc dù hay ghen, nhưng cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
"Không thể so sánh, cảm giác khác nhau" Dương Minh thành thật nói: "Mộng Nghiên, vấn đề này của em hỏi không có câu trả lời. Ít nhất em chính là bạn gái đầu tiên anh đưa về nhà"
"Hì hì." Trần Mộng Nghiên nghe xong Dương Minh giải thích, trên mặt cười tươi như hoa, vô cùng ngọt ngào, chút ghen tuông nho nhỏ với Tô Nhã đã bay lên chín tầng mây. Đúng, Tô Nhã đã là quá khứ, mình bây giờ mới là bạn gái Dương Minh. Nghĩ đến đây, Dương Minh chủ động đưa tay ra khoác tay Dương Minh.
"Sao, thân mật như vậy, không sợ người nhà em thấy sao?" Dương Minh cười trêu. Trước kia mỗi lần đưa Trần Mộng Nghiên về, nàng không dám quá thân mật với mình.
"Đáng ghét, biết rõ bố mẹ người ta biết anh rồi còn gì" Trần Mộng Nghiên oán trách.
"Chúng ta thêm bước nữa nhé, hôn kích tình nào" Dương Minh quay đầu lại, cười cười nhìn Trần Mộng Nghiên.
"Được, em đang dùng son, không sợ thì hôn" Trần Mộng Nghiên cũng không chịu yếu thế, dù sao lần trước hôn đã bị bố gặp, nàng không sợ nữa.
Dương Minh không để ý, không cần biết nàng đánh son hay không, hôn chụt vào mặt Trần Mộng Nghiên.
"Anh xấu lắm, hôn mặt người ta" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Không có, anh nói hôn chứ không nói sẽ hôn môi. Em nghĩ quá phức tạp mà thôi" Dương Minh nói.
"Đi chết đi, không để ý đến anh" Trần Mộng Nghiên tức giận nói.
"Hắc hắc" Dương Minh cười một tiếng.
"Đúng, tên khóa trên hôm trước sau đó không tiếp tục dây dưa với em nữa, hơn nữa hôm sau em còn thấy hắn quấn băng trên đầu" Trần Mộng Nghiên đột nhiên nghĩ nghĩ rồi nói: "Không phải anh làm chứ?"
"Ách. anh đánh hắn một trận" Trần Mộng Nghiên không nhắc, thiếu chút nữa Dương Minh đã quên. Dương Minh đánh nhiều người, sao có thể nhớ hết mọi người chứ.
"Ừ, thủ đoạn hơi cực đoan, chẳng qua ý đồ thì tốt, thưởng cho anh" Trần Mộng Nghiên nói xong, cũng hôn chụt vào mặt Dương Minh.
Trần Mộng Nghiên vốn cao, cao gần mét bảy, cho nên hôn Dương Minh không phí sức lắm.
"Ha ha" Dương Minh vui vẻ: "Em đây là thưởng sao?" Đưa tay lên sờ mặt, dính dính son môi, Dương Minh lắc đầu.
"Hì hì" Trần Mộng Nghiên cao hứng giơ nắm tay lên: "Trả thù thành công"
Hai người bắt một xe taxi, đến phố mua sắm. Hôm nay là lần đầu tiên Trần Mộng Nghiên đến nhà Dương Minh, hiển nhiên phải mua ít quà, đây là điều nên làm.
"Bố mẹ anh thích gì?" Trần Mộng Nghiên nhìn đủ các thứ trước mặt, hỏi Dương Minh.
Hai người bọn họ đang ở trong cửa hàng bách hóa lớn nhất Tùng Giang. Bây giờ ở khắp nơi trong cửa hàng đều đề biển giảm giá. Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi theo dòng người.
"Bố mẹ anh thực ra cũng không thiếu gì. Em mua gì cũng được, chỉ cần có lòng là được mà. Em mua hoa quả đi, bọn họ sẽ vui" Dương Minh nói.
"Bố anh có hút thuốc không?" Trần Mộng Nghiên đi qua quầy thuốc lá, hỏi.
"Đừng, anh biếu bố em thì được, em là con gái, biếu rượu, thuốc sẽ không hay" Dương Minh lắc đầu nói.
"Nói cũng đúng" Trần Mộng Nghiên gật đầu: "Em mua cho bố mẹ anh mỗi người một chiếc áo nhung nhé?"
"Được đó" Dương Minh nghĩ một chút, áo nhung của bố mẹ là mua khi thị trường giảm giá hồi năm trước, vẫn chưa mua cái mới.
Hai người đến quầy hàng chuyên doanh, nơi này đang giảm giá, mua hai cái sẽ được giảm giá hai mươi phần trăm.
Trần Mộng Nghiên và Dương Minh cùng nhau mua hai chiếc áo thích hợp người đứng tuổi mặc, sau đó lấy phiếu, chuẩn bị đi trả tiền.
Dương Minh rất tự nhiên rút thẻ ngân hàng ra định trả tiền, nhưng bị Trần Mộng Nghiên ngăn lại: "Em trả"
"Không phải như nhau sao." Dương Minh kinh ngạc nói.
"Khác à nghe, cái khác thì có thể, nhưng đây là tấm lòng của em với bố mẹ anh, đương nhiên em trả tiền mới đúng" Trần Mộng Nghiên nói.
"Được, theo ý em" Dương Minh nói. Gia đình Trần Mộng Nghiên cũng được, hắn không từ chối.
Trả tiền xong, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên bắt taxi về nhà Dương Minh. Vừa lúc chín giờ.
"Nhà anh ở đây à" Trần Mộng Nghiên lần đầu tiên đến nhà Dương Minh, có chút tò mò: "Rất gần trường chúng ta"
"Đúng thế, khi đó anh còn đi xe đạp đi học" Dương Minh gật đầu.
"Đúng, em còn cảm thấy bực mình. Xe của anh đâu? Sao sau này không đi?" Trần Mộng Nghiên thuận miệng hỏi: "Khi đó em còn muốn anh đèo em trên xe đạp đi chơi, cảm giác đó nhất định sẽ rất thích"
"Xe đạp? Đừng nhắc đến, bị người phá rồi" Dương Minh toát mồ hôi, cũng không phải do thằng ranh Kim Cương kia phá của mình sao? Đúng, thằng ranh này còn chưa đền xe cho mình, hôm nào phải gõ hắn một chút.
"Đập? Chuyện gì thế? Anh trêu vào ai?" Trần Mộng Nghiên trở nên khó coi, nàng không thích Dương Minh đánh nhau, nàng lo lắng.
"Gì mà anh đi trêu chọc người. Em biết Kim Cương không?" Dương Minh nói: "Chính là giáo viên thể dục trường mình đó"
"Ừ, em có nghe, có quan hệ gì với anh? Chẳng lẽ xe anh do người này phá?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Chính là hắn." Dương Minh cười khổ nói: "Chẳng qua không phải anh trêu chọc hắn, mà là hắn đi trêu chọc anh" Dương Minh nói chuyện với Triệu Oánh ra một lần cho Trần Mộng Nghiên nghe.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #414


Báo Lỗi Truyện
Chương 414/2205