Chương 413: Con dâu ra mắt bố mẹ chồng


Nhưng dù sao cũng chỉ là lời đồn, bác sĩ và y tá làm ở đó không thấy, nên đều cười trừ, không coi là thật.
Chẳng qua có một việc lạ đó chính là tối hôm sau sự kiện quỷ gây loạn lại xuất hiện. Hơn nữa lần này không chỉ có người bệnh thấy, mà ngay cả bác sĩ trực đêm cũng thấy.
Viện trưởng bệnh viện lúc này mới coi trọng, vội vàng liên lạc với cảnh sát,
"Các đồng chí, mọi người có ý kiến gì với chuyện bệnh viện nhân dân số một Tùng Giang có quỷ?" Trần Phi cầm bản báo cáo, hỏi người của đội hình sự.
"Rõ ràng là có người giả quỷ" Hạ Tuyết bĩu môi.
"Ha ha, đúng, đúng là có người giả quỷ" Trần Phi cười nói: "Đó là chắc chắn. Tôi hỏi chính là mọi người có ý kiến gì không?"
"Ôm cây đợi thỏ" Hạ Tuyết nói.
"Ý kiến này cũng hay, nhưng theo báo cáo thì thấy hai lần quỷ xuất hiện đều ở địa điểm khác nhau. Một lần là ở tầng ba, một lần trên gần tầng thượng, đặc biệt là lần thứ hai, ảnh hưởng rất lớn. Các lãnh đạo đã nghỉ hưu ở Tùng Giang chúng ta đều đến đó chữa bệnh, có một lãnh đạo bị dọa ngã gãy chân" Trần Phi nói: "Ngoài việc đó ra còn chưa có ai bị thương. Chẳng qua điều này làm chúng ta phải chú trọng. Nếu như lúc đó là có bệnh nhân bị bệnh tim, hôm nay chúng ta phải xử lý chính là vụ án mạng"
Mọi người nghe Trần Phi nói xong đều khẽ gật đầu. Cũng may, cũng may là chưa dọa chết người, nếu không chuyện lớn rồi.
"Đây là bản đồ bệnh viện" Trần Phi lấy một bản đồ ra;" Vị lãnh đạo gãy chân, trước khi về hưu là người có quyền lực ở Tùng Giang. Cấp dưới của người này đang nắm quyền to, cho nên yêu cầu chúng ta mau chóng phá án"
Mọi người ngồi đây đều gật đầu, bắt đầu đứng quanh Trần Phi xem bản đồ.
"Bệnh viện có tất cả sáu khu nhà, từng khu nhà từ ba đến mười sáu tầng. Nếu như chúng ta muốn ôm cây đợi thỏ, như vậy sẽ phải huy động lực lượng cảnh sát rất lớn. Người của phòng cảnh sát hình sự chúng ta căn bản là không đủ. Tôi nhất định cần phải nhờ công an cục điều người đến hỗ trợ. Mỗi một khu nhà, mỗi một tầng đều phải có người gác" Trần Phi nói tiếp: "Ngoại trừ ôm cây đợi thỏ, còn có biện pháp nào khác không?"
"Chắc là không có" Mọi người đang ngồi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. Đúng thế, thủ phạm gây án ở địa điểm khác nhau, điều này khiến quá trình phá án trở nên khó khăn.
"Nếu như chỉ cần gác ở cửa mỗi tòa nhà thì sao?" Hạ Tuyết đột nhiên nói: "Như vậy chỉ cần chú ý đến nhân vật khả nghi tiền vào sẽ tốt hơn không?"
"Nếu như người giả quỷ là người trong bệnh viện, hoặc là bệnh nhân thì sao?" Trần Phi cười khổ nói: "Trước khi phá án, bất luận ai cũng có thể là thủ phạm. Hạ Tuyết, tôi biết suy nghĩ của Dương ca, chẳng qua Dương ca muốn phá án lớn, còn phải rèn luyện thêm vài năm nữa"
"A" Hạ Tuyết sửng sốt, mặt liền đỏ lên. Mình đúng là vẫn còn non, khó trách không được Trần Phi giao cho đi chấp hành nhiệm vụ quan trọng. Chẳng qua Hạ Tuyết đã thầm hạ quyết tâm, nhất định phải phá một vụ án lớn cho người khác thấy Hạ Tuyết này cũng được.
Trần A Phúc cầm tờ báo trong tay, trong lòng vừa khẩn trương vừa hưng phấn. Dát, mình không ngờ làm một lãnh đạo sợ đến độ ngã gãy chân. Một cảm giác thành tựu dâng lên. Trần A Phúc rất hưng phấn, hưng phấn đến độ không thể hình dung.
Nhất là hai hôm nay, nhìn vẻ mặt hoảng hốt, không ngừng hét lên của những người đó, Trần A Phúc càng thêm cao hứng. Chẳng qua Trần A Phúc cũng không phải thằng ngu, sau khi thấy báo chí đưa tin về việc này, cũng biết trong một thời gian mình không thể giả quỷ được. Cảnh sát rất có thể đang ngồi ở bệnh viện đợi mình mắc câu.
Cũng may áp lực trong lòng đã được phát tiết, Trần A Phúc không còn áp lực nhiều như trước. Hắn lại khôi phục thân phận bình thường, đến khách sạn làm việc. Mà mặt nạ quỷ đã bị hắn cất kỹ.
Hôm nay đã là ngày thứ ba khách sạn ngồi chầu chực ở bệnh viện, trước khi có biện pháp hôm qua, chỉ có thể sử dụng phương pháp ôm cây đợi thỏ. Chẳng qua đêm đó bệnh viện vẫn rất yên lặng. Ba ngày liên tiếp mà không xảy ra chuyện gì.
Trần Phi không còn cách nào khác, còn có rất nhiều vụ án muốn phá, không thể cứ quấn lấy vụ án này? Trần Phi chỉ có thể rút một bộ phận người về, những người khác tiếp tục ngồi chầu chực ở khách sạn.
Năm mới đến, hôm nay là ngày mồng một tháng một dương lịch.
Hôm nay, Trần Mộng Nghiên dậy rất sớm, trời còn chưa sáng đã trang điểm mình rất đẹp. Vì sao? Hôm nay chính là ngày con dâu đi gặp mẹ chồng. Lần đầu tiên đến nhà Dương Minh với thân phận bạn gái. Trần Mộng Nghiên. Có thể không khẩn trương sao.
"Mẹ, mẹ bảo con nên mặc quần áo nào cho đẹp?" Trần Mộng Nghiên đứng trước tủ quần áo, lo lắng.
"Ha ha, đứa ngốc, sao phải khẩn trương như vậy. Con cũng không xấu mà" Trần mẫu cười nói: "Hơn nữa mẹ Dương Minh không phải đã nói chuyện điện thoại với con sao, mẹ Dương Minh có ấn tượng tốt với con mà?"
"Nhưng mà. gặp mặt lại khác ạ" Trần Mộng Nghiên có chút xấu hổ: "Hơn nữa đây lại là lần ra mắt đầu tiên"
"Ừ, vậy mẹ tham mưu cho con. Áo lông màu vàng này cũng được, Tiểu Nghiên, con mặc áo này đi" Trần mẫu lấy một chiếc áo lông trong tủ quần áo ra đưa cho Trần Mộng Nghiên.
"A? Cái này?" Trần Mộng Nghiên ngẩn ra: "Cái này không phải áo hồi con học cấp ba sao, hình như hơi trẻ?"
"Không sao đâu? Mẹ thấy rất đáng yêu" Trần mẫu cười nói.
"Mặc vào có phải hơi trẻ con không ạ? Mẹ, con có phải nên mặc già dặn chút không?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Con sao thế, con trong mắt mẹ luôn là đứa trẻ không lớn. Mẹ nghĩ, bố mẹ Dương Minh đối với Dương Minh cũng là như vậy. Cho nên trong mắt bọn họ, con và Dương Minh đều là trẻ nhỏ, mặc già dặn quá sẽ không hay" Trần mẫu vỗ vỗ trán Trần Mộng Nghiên, nói.
"Như vậy ạ. Vâng, con mặc cái này" Trần Mộng Nghiên gật đầu, cầm chiếc áo trong tay.
"Đi thôi, mẹ làm bữa sáng rồi, bố con đang đợi ở trong phòng, chúng ta mau xuống thôi" Trần mẫu nói.
"Vâng ạ" Trần Mộng Nghiên cầm áo, cùng mẹ đi ăn sáng.
Trần Mộng Nghiên hôm nay dậy sớm, Dương Minh sao không phải chứ. Hắn không phải khẩn trương mà ngủ không ngon, mà mới sáng sớm đã bị mẹ đập cửa gọi dậy.
"Dương Minh, mau dậy thôi. Con không phải đi đón con dâu của mẹ sao. Sao còn không dậy?" Dương mẫu gọi ầm ĩ.
"Được rồi ạ, con biết, con dậy đây" Tối qua Dương Minh đấu địa chủ với" Cô giáo dã man" đến nửa đêm. Cô nàng này nói tâm trạng không tốt, tết dương lịch không về chỗ bố mẹ, một mình rất buồn, người yêu lại không thể ở bên. Dương Minh mềm lòng, chơi địa chủ với nàng đến nửa đêm.
Tận nửa đêm mới ngủ làm cho bây giờ đang rất mệt. Hắn mới ngủ chưa đến ba tiếng mà.
Dương Minh buồn ngủ mở cửa phòng ra, đã thấy Dương mẫu sớm ăn mặc chỉnh tề, ngay cả Dương Phụ không chú ý bề ngoài, hôm nay cũng mặc vào chiếc áo com lê mà Dương Minh mua cho, trông rất phấn chấn ngồi trên ghế. Thấy Dương Minh đi ra, lập tức mắng: "Hôm nay là hôm nào mà còn ngủ nướng. Mau đi đánh răng rửa mặt rồi đón Trần Mộng Nghiên đến đây. Bố và mẹ con ở nhà chờ"
"Con biết mà" Dương Minh gật đầu, đi nhanh vào toilet, rửa mặt đánh răng, sau đó mặc quần áo đi ra ngoài.
Bắt một chiếc taxi đi đến trước cửa tiểu khu nhà Trần Mộng Nghiên. Dương Minh gọi điện cho Trần Mộng Nghiên.
"Alo, Mộng Nghiên, anh đến trước cửa khu nhà em rồi" Dương Minh nói.
"Bố mẹ em bảo anh lên ngồi một chút, anh lên không?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Mai đi, không phải đã nói trước rồi sao. Hơn nữa bố mẹ em đã gặp anh, cũng không cần lên chào hỏi gấp như vậy chứ?" Dương Minh nói.
"Được, em xuống ngay" Trần Mộng Nghiên nói: "Anh chờ em khoảng mười phút"
"Ok" Dương Minh dập máy, đợi khoảng năm phút đã thấy Trần Mộng Nghiên đang đi nhanh về phía mình.
"Dát" Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên mặc như vậy, vui mừng: "Đây không phải áo lông em mặc hồi lớp mười hai sao?"
"Đúng, anh vẫn nhớ à?" Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, không ngờ Dương Minh còn nhớ. Lớp mười hai chỉ mặc có mấy lần cái áo này, sau đó Trần Mộng Nghiên cảm thấy mặc trông rất trẻ con, nên nàng mua một chiếc áo lông màu trắng.
Tổng cộng mặc không đến mười lần mà Dương Minh lại nhớ rõ. Trong lòng Trần Mộng Nghiên không khỏi cảm thấy ngọt ngào.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #413


Báo Lỗi Truyện
Chương 413/2205