Chương 41: Lão già kỳ quái


"Anh Báo, em biết anh là người nghĩa khí, nhưng chuyện này em sẽ tự mình xử lý" Dương Minh lắc đầu.
"Sao. Xem thường lão Báo này phải không?" Bạo Tam Lập cả giận nói.
"Sao có thể vậy chứ. Em không muốn liên lụy anh Báo. Nhà thằng Vương Chí Đào rất có thế lực. Nghe nói bố nó là chủ tịch tập đoàn Hùng Phong. Chúng ta tạm thời còn không đấu lại nó" Dương Minh cố ý dùng hai chữ" Tạm thời" . Bởi vì hắn biết, thù này đã kết, tìm Vương Chí Đào đòi lại chỉ là chuyện sớm hay muộn. Nếu là trước kia thì Dương Minh không dám nói. Nhưng bây giờ Dương Minh không phải người bình thường. Tập đoàn Hùng Phong thì sao chứ, sẽ có một ngày mình mạnh hơn bọn chúng nhiều.
"Đúng, là anh hiểu lầm huynh đệ. Chú mày nói đúng, tập đoàn Hùng Phong, những kẻ thấp bé như chúng ta không thể đấu lại" Bạo Tam Lập lúc này cũng có chút thương cảm. Đám lưu manh bọn họ cảm thấy rất không công bằng. Cũng là làm chuyện phi pháp, nhưng mình làm thì bị ngồi tù. Mà thằng có tiền thậm chí còn làm những chuyện xấu gấp trăm lần mình lại vẫn có thể ung dung ngoài vòng pháp luật.
"Không nói chuyện này nữa, anh Báo, sao lại lại vào đây?" Dương Minh không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa.
"Anh, còn có thể vì sao chứ. Đánh nhau với người, cũng là anh em mắt mù không biết rõ thân phận của đối phương. Ngày đó anh và mấy anh em đi ra ngoài uống rượu. Uống nhiều anh liền đi WC giải quyết. Vừa vặn có một thằng cũng đi giải quyết, nhưng nơi này chỉ có một bồn cầu, hai bên tranh nhau nên anh đánh nó" Bạo Tam Lập lập tức nói: "Anh vốn nghĩ rằng chuyện cứ như vậy là trôi qua. Không nghĩ tới thằng này trở về liền gọi thêm năm người đến, đều cầm côn cảnh sát trong tay tìm được phòng của chúng ta. Chúng ta mặc dù chỉ có ba người nhưng vẫn đánh mấy thằng đó nằm lăn ra đất. Sau đó cảnh sát đến, chúng ta mới biết được sáu người đó đều là người của trại giam. Chúng ta là lưu mạnh, cảnh sát nghe bên nào tự nhiên có thể nghĩ ra. Anh và mấy huynh đệ bởi vì đánh người thi hành công vụ nên bị bắt giam, còn phải bồi thường tiền viện phí cho mấy thằng kia.
Dương Minh nghe xong vỗ vỗ vai Bạo Tam Lập nói: "
Mặc dù đám người đó là quan viên. Nhưng chuyện này anh cũng đã sai, bị giam có một thời gian, anh cũng đừng để ý"
"
Anh cũng không nghĩ gì, chỉ hơi khó chịu một chút mà thôi. Dựa vào cái gì mà mấy thằng đó nằm trong viện hưởng thụ. Huynh đệ chúng ta lại ngồi tù" Bạo Tam Lập có chút tức giận nói.
"
Phì" Dương Minh thiếu chút nữa bật cười: "Anh Báo, anh không nói đùa đó chứ. Người ta vào viện mà còn gọi là hưởng thụ sao?"
Bạo Tam Lập nghe vậy cũng phá lên cười hắc hắc: "
Anh mày đánh cũng nặng tay, có lẽ mấy thằng đó cũng phải nằm một thời gian"
Không lâu sau, Dương Minh đã quen thuộc với người trong phòng giam này. Thằng gầy còm như cây trúc là đàn em của Bạo Tam Lập, gọi là Tề Văn Thụy, ngày đó đánh nhau cũng có phần hắn. Còn một thằng đàn em khác là Địch Lôi bị nhốt ở trong phòng khác.
Thằng vì cướp giật mà vào đây tên là Lý Đạt, đã vào đây bao nhiêu lần cũng không nhớ. Lý Đạt chỉ là bị tạm giam hành chính, có lẽ mấy ngày nữa là được thả. Mà lão già kia, Bạo Tam Lập cũng không nhận ra. Chỉ nói ông ta là một người thần kinh, ở đây đã khá lâu. Nghe người trong các buồng khác nói lão già này ít nhất ở đây đã bảy tám năm.
Bảy tám năm? Dương Minh ngạc nhiên, nơi này sao có thể nhốt người bảy tám năm mà không xét xử chứ? Hỏi Bạo Tam Lập cũng không biết, chỉ nói có thể là do lịch sử để lại.
Khi Dương Minh đi vào trong phòng đã ăn cơm tối xong. Cho nên nói chuyện với Bạo Tam Lập một lát rồi trèo lên giường mình mà ngủ.
Giữa đêm, một âm thanh như quỷ khóc sói tru làm Dương Minh giật mình tỉnh giấc.
"
Trời mưa, Thiên Tình. Thiên Tình đừng quên mặc áo mưa. Tuyết rơi, Thiên Tình, Thiên Tình đừng quên mang giày cỏ"
"
Ai" Dương Minh ngồi dậy, ngẩng đầu lên thì thấy mọi người trong phòng giam đều đã tỉnh lại. Bao Tam thấy Dương Minh bị đánh thức, lắc đầu cười khổ, sau đó chỉ vào giường lão già kia, nhỏ giọng nói: "Lão già đó cứ như thế, cứ nói lung ta lung tung, giữa đêm ca hát, đây không phải lần đầu tiên."
"
Không ai nói gì ông ta sao?" Dương Minh kỳ quái hỏi.
"
Nghe nói lúc đầu quản giáo cũng đến đây mấy lần. Nhưng thấy ông ta thần kinh không bình thường nên cũng không đếm xỉa nữa" Bạo Tam Lập nói tiếp: "Một ông già rất đáng thương, không thấy có người thân nào vào thăm ông ta"
Dương Minh thở dài lại nằm xuống. Lão già hát một lát rồi im lặng, một lát sau, cả phòng giam truyền đến tiếng thở đều đều.
Ngày hôm sau, Dương Minh cố ý chú ý lão già một chút. Lão già lúc không phát bệnh thì rất giống người bình thường. Cùng bọn họ đi ăn cơm, uống nước nhưng không nói một câu gì.
"
Hắc hắc, ông già, ông cầm nhiều bánh mỳ như vậy, không sợ nghẹn chết sao. Chúng tôi ở sau ông sợ rằng không còn mà ăn" Một thằng thanh niên tóc xanh đẩy lão già một cái, bánh mỳ trong tay lão già rơi hết xuống đất.
"
Ha ha ha ha ha" Mấy thằng bên cạnh thằng tóc xanh cũng cười phá lên. Mấy thằng này đều là đám lưu manh, bình thường đều bắt nạt kẻ yếu làm niềm vui. Hai ngày trước bởi vì cướp một ông già bán hoa quả bị cảnh sát bắt được, bị giam ở đây mười năm ngày.
Ông già đang muốn khom lưng nhặt bánh mỳ trên mặt đất lên, thì có một tay đã nhanh chóng đoạt lấy trước mặt ông ta. Cánh tay đó là của Dương Minh.
Dương Minh nhặt miếng bánh mỳ đó lên, sau đó bỏ xuống dưới đất lấy chân dẫm dẫm vài cái rồi mới đứng dậy. Mấy thằng lưu manh cảm thấy khó hiểu nhìn Dương Minh cầm miếng bánh mỳ bẩn trong tay mà vẫn còn mỉm cười.
Dương Minh nhìn thằng tóc xanh trước mặt, một tay nắm lấy miệng hắn, nhét miếng bánh mỳ bẩn vào miệng hắn.
"
A" Thằng tóc xanh cố gắng giãy dụa, muốn ngậm miệng lại. Nhưng Dương Minh đã tăng lực lên, thằng tóc xanh chỉ có thể trơ mắt nhìn miếng bánh mỳ bẩn bị nhét vào miệng mình.
"
Mày sợ không có, tao sẽ cho mày" Dương Minh vẻ mặt bình tĩnh nói. Cuối cùng còn dùng tay phải tọng hết miếng bánh mỳ vào trong miệng thằng tóc xanh.
"
Ọe… khụ… khụ" Thặng tóc xanh ho sù sụ, bánh mỳ nhét đầy miệng làm hắn không thể thở được, mặt cũng biến sang màu tím.
"
Con mẹ mày, muốn chết à" Một thằng bên cạnh đang muốn phát tiết đã bị một thằng bên cạnh ngăn lại rồi nhỏ giọng nói thầm mấy câu với hắn. Thằng này tức giận nhìn Dương Minh một cái, có chút sợ hãi dìu thằng tóc xanh rời đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #41


Báo Lỗi Truyện
Chương 41/2205