Chương 40: Báo ca


"Thằng nhóc, mày rốt cuộc là đã làm gì, phạm vào tội gì, tốt nhất nên nói rõ ràng, tao không quản bên ngoài mày có thân phận gì, khi vào nơi này, phải dựa theo quy củ của nó. Nơi này, lời tao nói chính là lệnh !" Thiếp tháp này tên là Báo ca, bẻ cố nghe rắc rắc, mà bóp tay thì nghe rốp rốp.
Lúc này, có một thằng ghé vào tai Báo ca thì thầm vài câu. Dương Minh nhận ra tên này, trong lúc bị thẩm vấn, có thấy qua hắn, hắn cướp bóc nên vào đây.
"Cưỡng gian ? Ha ha, mẹ kiếp, thằng nhóc này, nhìn không ra, mày có thể cứng được à?" Báo ca cười ha ha, sau đó hướng một đấm đến phần dưới của Dương Minh.
Dương Minh đánh nhau đã đến mức lão luyện, sao có thể để cho Báo ca dễ dàng đánh trúng. Báo ca còn tưởng một quyền của hắn sẽ khiến cho Dương Minh kêu cha gọi mẹ, nhưng không ngờ cổ tay mình bị túm chặt, không nhúc nhích được.
"DCMM !" Báo ca tức giận đá một cước về Dương Minh.
Dương Minh cười lạnh một tiếng, thân thể nhảy dựng lên, dùng đầu gối trấn vào hông của Báo ca, muốn đánh thằng em trai của lão tử, lão tử trước hết hành hạ mày.
"A …" Một tiếng thảm thiết, Báo ca cong mình như con tôm luộc, cuộn lại trên mặt đất, đầu đổ đầy mồ hôi hột, hai mắt trợn lên, miệng thở hổn hển.
"Các huynh đệ, đập nó !" Tay sai số một của Báo ca, cây gậy trúc, nhìn thấy Báo ca bị đánh, lập tức chuẩn bị quần ẩu.
"Không được động !" Dương Minh dùng tay bóp vào cổ Báo ca, hung tợn nói: "Thằng nào động tao cho nó đi gặp ông bà ! Lão tử đã giết một người, giết thêm người khác cũng không sao !"
Dương Minh biết trong trại tạm giam toàn đám lưu manh, nếu không trấn trụ bọn chúng, bản thân sẽ gặp phiền toái lớn, nên dùng chuyện giết người nói ra.
"Giết … giết người ? ?" Báo ca nói một cách khó khăn: "Mày … không phải là cưỡng gian sao ?"
"Cơ Thủy Sanh, mày có nghe qua chưa ?" Dương Minh tăng chút lực tay lên: "Nó là do lão tử giết !"
Báo ca lăn lộn trong hắc đạo cũng nhiều năm, đương nhiên là đã nghe qua tên Cơ Thủy Sanh, Cơ Thủy Sanh năm đó là kim bài động thủ của hắc bang tỉnh S, công phu rất cao, chỉ là hơi háo sắc, sau này lại đắc tội với đàn bà của bang chủ, nên bị đẩy đến tình trạng túng quẩn phải đi cướp sống qua ngày.
"Lão … Kê ?" Báo Cao không thể tin được, người trước mắt có thể giết chết Cơ Thủy Sanh ! Vậy việc hắn khống chế mình cũng không khó khăn gì, nghĩ đến đây, Báo ca không dám cứng đầu nữa, sợ Dương Minh tiễn hắn một đoạn thật. Phải biết rằng, trong trại này, dù có đánh nhau dẫn đến chết người cũng không có gì ghê gớm.
"Xin lỗi, huynh đệ. Lão báo ta có mắt mà không thấy thái sơn, vừa rồi đã đắc tội" Báo ca cắn răng một cái, rốt cục cũng chịu nhục xuống nước, chẳng qua trong lòng nghĩ thầm chửi cha mắng mẹ cái thằng phạm nhân lẽo mép khi nãy.
"Hừ !" Dương Minh hừ lạnh một tiếng, buông tay ra, hắn vốn không định gây chuyện, nhưng cái loại này trốn cũng không thoát, hắn biết, trại đã như vậy, thì tù cũng chẳng khá hơn. Tuy nhiên, quản chế trong tù có phần nghiêm hơn, nhưng ngục tù thì vẫn mãi là ngục từ, nếu không tàn nhẫn một chút, cuộc sống sau này sẽ rất khổ sở" Tâm tình lão tử đang rất khó chịu, bọn mày ai muốn làm cho tao hết giận thì cứ việc bước ra !"
"Ách, huynh đệ, vừa rồi lão Báo ta xúc động, mày thấy đó, ai ở đây cũng là người trong giang hồ, Tùng Giang thì lại là một mẫu ba phân, sau này ra ngoài còn có thể ngẩng đầu chào nhau. Chuyện này … coi như bỏ qua đi !" Trong hắc đạo đều sùng bái thực lực, Báo ca nghĩ Dương Minh có thể đánh, nên muốn kết giao bằng hữu với hắn: "Tao gọi là Bạo Tam Lập, anh em nể gọi một tiếng Báo ca, huynh đệ họ gì ?"
"Một khi đã là hiểu lầm, tao cũng không truy cứu !" Dương Minh không biết hắn còn phải nghỉ ngơi trong này bao nhiêu ngày, nhưng dù sao có bằng hữu thì vẫn tốt hơn có địch nhân. Vì vậy hào phóng khoát tay nói: "Tao tên Dương Minh"
"Tốt, sảng khoái ! Dương ca !" Bạo Tam Lập vỗ tay, đột nhiên ánh mắt trở nên sắc bén, đạp một cước vào tên đang nằm trên mặt đất nói: "Tiểu Đạt Tử, mày còn không chào Dương ca, mẹ kiếp, có dũng khí vu hãm Dương ca là tội phạm cưỡng gian, mày muốn chết hả ?"
Tiểu Đạt Tử run run lê gối đến trước mặt Dương Minh, hắn không ngờ Dương Minh lại ghê gớm như vậy, ngay cả Báo ca cũng đánh không lại, trong lòng bây giờ vô cùng hối hận, cảm thấy như là" cái miệng hại cái thân" , nhưng hắn nhớ rõ là Dương Minh vào đây vì tội cưỡng gian mà ? Chẳng lẽ hắn lầm ? Bất quá hắn không dám nói, bên trong trại toàn là những người hắn không có khả năng trêu chọc, đặc biệt là vị đại gia trước mặt này. Vì vậy bất kể sĩ diện, vội vàng nói: "Dương ca, anh đại nhân đại lượng, đừng so đo với kẻ tiểu nhân như em. Tất cả là tại cái miệng thúi này, cầu xin anh bỏ qua !"
"ĐM, tao thấy mày muốn chết rồi !" Bạo Tam Lập tát một cái ngay ót của Tiểu Đạt Tử.
"Được rồi, Báo ca" Dương Minh chụp lấy tay Bạo Tam Lập, nói: "Đừng đánh hắn, kỳ thật chuyện hắn nói cũng không sai !"
Bạo Tam Lập vốn dùng lực rất mạnh, nhưng lại bị Dương Minh nắm chặt không cách nào vùng vẫy, trong lòng hoảng sợ. Vì vậy cũng làm bộ thu tay lại nói: "Nếu Dương ca đã nói, lần này tha cho mày, còn không cảm ơn Dương ca đi ?"
"Cảm ơn Dương ca, cảm ơn Dương ca !" Tiểu Đạt Tử không ngừng gật đầu.
"Huynh đệ, mày nói là lời của Tiểu Đạt Tử là đúng, vậy là ý gì ? Chẳng lẽ mày thật sự vi chuyện đó mà vào ?" Bạo Tam Lập tò mò hỏi.
"Có thể cho là vậy !" Dương Minh gật đầu, dù sao nói ra cũng không chết thằng nào, vả lại Bạo Tam Lập cũng chỉ là quan tâm. Dương Minh đem chuyện mình bị hãm hại ra nói cho Bạo Tam Lập biết.
"ĐCM nó !" Bạo Tam Lập nghe xong, máu nóng nổi lên đến đầu, nhảy dựng lên khỏi mặt đất, mắng lớn: "Cuộc đời lão tử xem thường nhất chính là loại người này, bản thân không có khả năng kua gái, phải đi hãm hại người khác ! Huynh đệ, mày yên tâm, chờ Bạo Tam Lập tao ra khỏi đây sẽ tìm giết hắn !"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #40


Báo Lỗi Truyện
Chương 40/2205