Chương 4: Hoa hậu giảng đường đưa thư


"Ông đền kính mắt cho tôi?" Dương Minh sửng sốt, khua tay: "Thôi, ông già, nhìn ông cũng không giàu có, không có việc gì, tôi đi trước đây" .
"Yên tâm, lão có sẵn kính mắt, đây chính là loại kính mắt tiên tiến nhất thế giới." Ông già líu lo một lúc lâu, làm Dương Minh nghe thấy nhức hết cả đầu, cuối cùng ông già này nói: "Lão vốn có ý định tặng nó cho người có duyên, lão thấy người trẻ tuổi cũng là một cậu bé có tính cách tốt, sẽ không làm chuyện gì xấu, cho nên tặng nó cho cậu" .
Dương Minh nghe một lúc lâu cũng chỉ hiểu được lão già muốn đền hắn một cặp kính mắt, có chút dở khóc dở cười, coi tôi là một đứa ngốc sao, nói khoác lác về cặp kính mắt rẻ tiền này, ông này quảng cáo quá đáng.
Dương Minh cầm lấy chiếc hộp kính mắt mà ông già đưa tới, mở ra nhìn thì thấy là loại kính áp tròng rất nhỏ mà bác sĩ hay dùng, vì vậy kỳ quái hỏi: "Kính áp tròng?"
Một lúc sau không thấy trả lời, Dương Minh ngẩng đầu lên nhìn thì ông lão đã sớm biến mất tăm, những thứ rơi trên mặt đất cũng đã được dọn sạch.
"Nhanh như vậy đã biến mất? Chẳng lẽ ông già này chính là thế ngoại cao nhân trong truyền thuyết?" Dương Minh lắc đầu cười mình, tiện tay cất cặp kính áp tròng vào cặp, coi như không có chuyện gì.
Buổi chiều, Dương Minh lần đầu tiên không trốn học, chỉ thấy Trầm Mộng Nghiên khó tin nhìn hắn vài lần, nàng còn tưởng rằng sáng nay mình nói có tác dụng làm cho Dương Minh cải tà quy chính, vì vậy liền tìm cơ hội nói chuyện với hắn.
Dương Minh bởi vì giữa trưa xúc động, cũng thử bắt đầu nghe giảng bài, nhưng mà nghe hồi lâu vẫn không nghe hiểu được gì, công thức định lý đối với hắn mà nói đúng là giống hệt như thiên thư, cho dù kiên trì nghe đến cùng cũng biết rõ không biết được gì.
Dương Minh bắt đầu nhụt chí, mình trước kia đã sa sút quá nhiều, hôm nay ngồi trong phòng học cũng không có chút hiệu quả nào, xem ra mình thật đúng là không có hy vọng gì. Nghĩ tới đây, Dương Minh không khỏi có chút tức giận nằm lăn ra bàn, sớm biết như vậy, tốt hơn hết là đi chơi bóng bàn.
Trầm Mộng Nghiên vốn nhìn thấy Dương Minh đang chăm chú nghe giảng, nhưng không được bao lâu đã thấy hắn nằm trên bàn mà ngủ, làm Trầm Mộng Nghiên cảm thấy rất bực mình.
Dương Minh nếu như biết có người đẹp đang âm thầm quan sát cử động của mình, thì dù có giả bộ cũng muốn nghe hết tiết, nhưng hắn vốn không phát hiện ra, mắt vốn đã cận, kính lại vỡ càng thêm không thể thấy rõ tình huống phía trước.
Lại nói Trầm Mộng Nghiên, đây là cô nữ sinh thứ hai từ lúc Dương Minh chào đời cảm thấy động tâm, người thứ nhất là Tô Nhã, cảm giác của hắn đối với Tô Nhã không biết có tính là thích hay không, nhưng ở bên Tô Nhã rất vui vẻ. Mà khi tuổi dần dần tăng lên, Dương Minh cũng hiểu biết hơn về tình cảm nam nữ, hắn biết, hắn đối với Trầm Mộng Nghiên tuyệt đối là ái mộ.
Đừng nói là lớp ba bảy, mà ngay cả khóa học cũng có không ít nam sinh thích Trầm Mộng Nghiên, nữ sinh có thành tích xuất sắc lại xinh đẹp đến đâu cũng trở thành mục tiêu chú ý của nam sinh, sớm nghe người bình luận Trầm Mộng Nghiên là hoa hậu giảng đường của cả khóa.
Dương Minh cũng biết bản thân, với Thu Phong của hắn lúc này, mỗi ngày có thể chơi đàu với Trầm Mộng Nghiên là hắn đã rất thỏa mãn, không dám có hy vọng xa vời tiến thêm một bước.
Đang khi Dương Minh đang suy nghĩ miên man, đột nhiên một tờ giấy từ bàn trên ném về phía mình, Dương Minh sửng sốt, tiếp lấy.
Cách truyền giấy này không xa lạ gì với học sinh, giữa học sinh trong tiết học nếu muốn trao đổi với nhau, đều viết một tờ giấy rồi bảo bạn ngồi bàn kế bên hỗ trợ truyền đi.
Đương nhiên, nam nữ sinh có ý với nhau cũng sẽ thường xuyên viết giấy cho nhau, mà đám bạn hỗ trợ truyền rất cũng rất vui vẻ, ai cũng không dám cam đoan một ngày nào đó mình không phiền người khác.
Dương Minh đương nhiên cũng biết chuyện viết giấy cho nhau của các bạn học, hắn và Tô Nhã lúc trước cũng thường xuyên làm chuyện này. Nhưng từ khi vào cấp ba, Dương Minh gần như không tiếp xúc với mấy người, hầu hết thời gian đều trốn học đi theo Lý Đại Cương ra ngoài chơi, cho nên lúc này lại có người viết giấy cho hắn làm Dương Minh rất kinh ngạc.
Mới đầu Dương Minh còn tưởng rằng gửi nhầm, khi hắn nhìn thấy trên mặt tờ giấy viết hai chữ Dương Minh thì biết không sai. Tuy nói cái tên Dương Minh này trong cả nước không biết có bao nhiêu người, nhưng trong lớp 37 này chỉ có một mình hắn.
Dương Minh cầm lấy tờ giấy, nhìn nhìn một lúc cũng không nghĩ ra ai gửi cho hắn, đơn giản mở ra, chỉ thấy trên tờ giấy viết một dòng chữ nhỏ rất đẹp.
"Dương Minh, cậu có thể trở về đi học đã nói cậu vẫn còn muốn học, nhưng tại sao lại không kiên trì? Thời gian cấp ba không còn nhiều lắm, cậu không cố gắng, khẽ cắn môi là qua."
Dương Minh không cần nhìn nữa, trực tiếp đưa mắt xuống nhìn xuống chỗ ký tên: Trầm Mộng Nghiên.
Ha ha, Dương Minh mừng rỡ, đây là lần đầu tiên Trầm Mộng Nghiên viết giấy cho hắn, mặc dù chỉ nói toàn chuyện bảo hắn cố gắng học tập, nhưng vẫn làm Dương Minh cảm thấy rất cao hứng.
Cầm tờ giấy vẫn còn thơm mùi chữ, Dương Minh như lấy được bảo bối nhét nó vào trong hộp bút.
Tinh thần vốn sa sút trở nên phấn trấn, Dương Minh từ bàn học rốt cuộc cũng ngồi dậy, tìm được quyển sách toán học năm thứ nhất, bắt đầu nhìn từ trang đầu tiên.
Dương Minh thực ra không ngu ngốc, chỉ là từ trước đến giờ sẽ không chăm chú nghe giảng, hôm nay mặc dù ngay cả tri thức năm nhất đối với hắn cũng rất xa lạ, nhưng năng lực giải thích của hắn rất tốt, nhưng chỉ xem một lát Dương Minh đã cảm thấy nhức đầu.
Đại số một, đại số hai, bình phương giải tích, lập thể, chỉ là toán học mà đã có bốn quyển sách, còn có văn học, ngoại ngữ, vật lý, hóa học, sinh vật năm môn, tổng cộng số sách còn có hơn hai mươi quyển, bây giờ chỉ còn cách kỳ thi đại học hơn trăm ngày, nói cách khác mình phải dùng tốc độ năm ngày tiêu diệt một quyển sách.
Biển học vô biên, quay đầu là bờ. Dương Minh lên mạng đọc tiểu thuyết một ngày một quyển không có vấn đề gì, nhưng mấy quyển sách học này, năm ngày đừng nói là nhớ kỹ và hiểu được nó, mà chỉ độc thôi cũng không chắc.
"Đặt tất cả sách lên bàn, tiết này chúng ta trắc nghiệm" Giáo viên toán học Triệu Oánh đi vào lớp, nói với học sinh bên dưới.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #4


Báo Lỗi Truyện
Chương 4/2205