Chương 394: Một chuyến tay không


Nếu không Dương Minh nếu đòi cô ta một phòng nữa thì sao? Cho nên nhân viên phục vụ hiển nhiên hình dung đôi trước mặt là tình nhân, hoàn thành nhiệm vụ.
Ăn sáng xong ở khu nghỉ dưỡng, Tùy Quang Khải tuyên bố cuộc họp lớp kết thúc: "Cuộc họp lớp đến đây là kết thúc, có thể thấy mọi người đều chơi vui vẻ. Lát nữa có xe bus từ khu nghỉ dưỡng về nội thành, mọi người có thể đi. Về phần tiền nếu có thiếu thì mình sẽ bù hết. Sau này mọi người thường xuyên gặp mặt. Mọi người chúng ta đã tốt nghiệp, nhưng dù sao vẫn là bạn bè.
Ăn sáng xong, Dương Minh cũng như những người khác, cùng đi xe bus về nội thành. Sau đó hắn và Chu Giai Giai về trường, hơn nữa đã hẹn Tôn Hạo Minh, có thời gian thì cùng đi chơi.
Lại nhắc đến Tùy Quang Khải đến phòng Dương Minh và Chu Giai Giai ở, thấy vết máu trên ga trải giường, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Dương Minh ơi là Dương Minh. Không ngờ bị mày cướp một cách trắng trợn đống máu này. Không ngờ Chu Giai Giai vẫn còn trinh.
Xem ra Tùy Quang Khải đã hiểu lầm.
Hôm qua Dương Minh đâu có ngủ ngon được, về đến trường liền chào tạm biệt Chu Giai Giai, định về phòng nghỉ ngơi.
Mặc dù ngoài mặt Dương Minh không biểu hiện gì, chẳng qua trong lòng hắn đang rất sốt ruột. Hắn còn chuyện rất quan trọng phải làm. Hắn muốn đi tìm Ngô Trì Nhân.
Về phòng ngủ vùi hai tiếng, Dương Minh liền lái xe đến trường cấp hai Hồng Kỳ.
Nhìn cảnh trước mặt, trường học quen thuộc mà xa lạ. Dương Minh không có chút gì kỷ niệm ở đây. Nói thật hồi cấp hai, ngoại trừ Tô Nhã, với Dương Minh chỉ còn lại những kỷ niệm đau khổ.
Ánh mắt khinh bỉ và sự hà khắc của Ngô Trì Nhân, làm cho cả đời Dương Minh không thể nào quên.
"
Cậu kia, cậu tìm ai?"
Dương Minh vừa định vào trường đã bị ông lão bảo vệ gọi lại.
Dương Minh ngẩng đầu lên. Dát, không phải lão Mã bảo vệ sao. Dương Minh vừa cười vừa nói: "
Lão Mã, ông có nhận ra cháu không?"
"
Cậu là." Lão Mã nhìn một lúc, đột nhiên kêu lên: "Dương Minh. Thằng ranh này, đúng là cậu"
Dương Minh cười cười: "
Lão Mã, ông còn nhớ cháu à"
"
Nói nhảm, ta sao có thể quên" Lão Mã trừng mắt nói: "Năm đó suốt ngày đánh nhau trước cổng trường, ta có muốn quên cũng không được"
"
Ha ha, đã là quá khứ rồi mà" Dương Minh cười cười.
"
Cậu bây giờ đang làm gì? Sao, còn có xe nữa cơ à?" Lão Mã đưa mắt nhìn xe Jetta đỗ ngoài cổng trường.
"
Cháu vào đại học, trường đại học công nghiệp Tùng Giang. Xe là của bạn" Dương Minh cười nói.
"
Ai. Không ngờ đó" Lão Mã sửng sốt: "Đúng là có tiền đồ. Dương Minh? Cải tà quy chính?"
"
Khi đó còn nhỏ không hiểu chuyện" Dương Minh cười khổ nói. Hắn thầm nghĩ mình có thể vào đại học sao?
"
Tốt, rất tốt" Lão Mã gật đầu cười nói: "Cậu đến trường làm gì, không phải đến thăm ta đó chứ?"
"
Ha ha, là đến thăm ông" Dương Minh cười nói: "Đúng, Ngô Trì Nhân bây giờ dạy ở lớp nào?"
"
Ngô Trì Nhân?" Trong mắt lão Mã hiện lên vẻ khinh thường: "Cậu đến tìm người này?"
"
Sao thế? Cháu muốn hỏi Ngô Trì Nhân một chuyện" Dương Minh nhìn dáng vẻ của lão Mã, có chút kỳ quái nói.
"
Hừ, thằng đó, ta đã sớm nhìn ra hắn không phải người tốt. Mẹ nó chứ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện" Lão Mã cười lạnh nói.
"
Xảy ra chuyện? Có ý gì?" Dương Minh vội vàng hỏi.
"
Ngô Trì Nhân đòi gia đình học sinh tiền, bị người tố cáo" Lão Mã nói: "Năm trước phòng giáo dục đã xử lý, khai trừ hắn"
"
Khai trừ rồi?" Dương Minh trợn mắt há mồm. Hắn không cần biết Ngô Trì Nhân ra sao. Bây giờ hắn đang tìm Ngô Trì Nhân, muốn hỏi Ngô Trì Nhân về những bức thư của Tô Nhã.
"
Ừ, khai trừ rồi" Lão Mã nói.
Dương Minh bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó hỏi: "
Lão Mã, ông có biết Ngô Trì Nhân sau khi bị khai trừ thì chạy đi đâu không?"
"
Điều này ta không biết" Lão Mã lắc đầu nói: "Ta nghe nói hình như hắn chạy đến Đông Hải buôn bán. Ai biết được. ai, cậu chờ chút"
Lão Mã đột nhiên vẫy vẫy tay một giáo viên ở cách đó không xa: "
Tiểu Trương, cậu trước kia ở cùng khu với Ngô Trì Nhân hả?"
"
Lão Mã, lão gọi tôi?" Giáo viên Tiểu Trương xoay người lại nói: "Đúng thế, tôi và hắn trước kia ở cùng khu, chẳng qua giờ hắn chuyển đi rồi"
"
Chuyển đi đâu? Có một học sinh cũ của Ngô Trì Nhân đến thăm" Lão Mã nói.
"
Không biết, hắn không có vợ con gì cả, chỉ có một mình. Ai mà biết được, chẳng qua nghe người ta nói hắn hình như đến Đông Hải buôn bán" Giáo viên Tiểu Trương nói
"
Ồ, ta biết, cậu đi đi" Lão Mã xua tay nói.
Dương Minh thua rồi. Ngô Trì Nhân này sao lại chạy đến Đông Hải chứ? Xem ra muốn tìm được hắn cũng không dễ gì.
"
Cậu thấy đó, các giáo viên trong trường thực ra cũng ghét Ngô Trì Nhân. Cảm thấy hắn là bại hoại, nên các giáo viên cũng không muốn qua lại nhiều với hắn. Ngay cả Tiểu Trương ở cùng khu với hắn cũng không biết. Cậu cũng đừng mong hỏi được gì nhiều" Lão Mã lắc đầu nói.
"
Được, dù như thế nào thì cháu cũng cảm ơn ông" Dương Minh gật đầu, bất đắc dĩ nói.
"
Đúng, Dương Minh, cậu rất cuộc tìm Ngô Trì Nhân làm gì? Tôi còn nhớ hắn hình như không tốt gì với cậu mà, còn ép bạn gái nhỏ của cậu chuyển trường?" Lão Mã hiểu rõ chuyện năm đó của Dương Minh.
"
Cháu chính là vì chuyện này mà đến tìm Ngô Trì Nhân. Ngô Trì Nhân năm đó tịch thu thư mà Tô Nhã viết cho cháu. Nếu không phải cháu tham gia cuộc họp lớp, biết chuyện này, cháu vẫn không hề hay biết" Dương Minh có chút tức giận nói: "Cháu đến định hỏi hắn về những bức thư này"
"
Thì ra là vậy, chuyện này tôi cũng không giúp gì được cậu" Lão Mã thở dài nói: "Không ngờ cậu lại chung tình như vậy. Chẳng qua cho dù cậu tìm được Ngô Trì Nhân, rất có thể hắn đã sớm vứt mấy bức thứ đó đi rồi"
Thực ra tình huống mà lão Mã nói, Dương Minh đã nghĩ tới. Ai lại giữ những bức thư không liên quan đến mình chứ? Chẳng qua Dương Minh mặc dù biết cơ hội không lớn, nhưng còn một tia hy vọng, hắn vẫn sẽ tiếp tục tìm.
Bởi vì những đầu mối bây giờ cũng chỉ có nó mà thôi. Dương Minh sẽ không dễ dàng buông tha.
"
Cảm ơn ông, lão Mã. Đúng, ông chờ chút" Dương Minh đột nhiên nhớ đến trong xe còn hai chai rượu, hôm đó thấy ở trong hộp, cũng không phải rượu nổi tiếng, chẳng qua Dương Minh biết lão Mã thích rượu.
Dương Minh lấy hai chai rượu ở đằng sau xe ra, đưa cho lão Mã: "
Lão Mã, hai chai rượu này ông cầm lấy mà uống. Người khác cho cháu, cháu cũng chẳng dùng"
"
Dát. Thằng bé này còn nhớ ta thích uống rượu. Ta không khách khí" Lão Mã mắt sáng rực lên nhìn chai rượu.
Chào lão Mã, Dương Minh nhíu mày. Bây giờ việc quan trọng là tìm được Ngô Trì Nhân. Chẳng qua Ngô Trì Nhân đến Đông Hải, vậy sẽ khó khăn hơn nhiều.
Đông Hải mặc dù không quá xa Tùng Giang, nhưng muốn tìm người ở một thành phố, đâu có dễ dàng gì.
Dương Minh đột nhiên nghĩ đến một người – Tôn Khiết. Nhà cô ta không phải ở Đông Hải sao? Hơn nữa hình như nhà cô ta rất có thế lực ở Đông Hải? Thực ra Dương Minh đầu tiên cũng nghĩ đến Điền Đông Hoa, chẳng qua không biết tại sao giữa hắn và Tôn Khiết, Dương Minh nghĩ đến Tôn Khiết nhiều hơn.
Lần đó để lại ấn tượng rất sâu sắc với Dương Minh, làm cho Dương Minh luôn ngứa ngáy trong lòng.
Mình lần trước đi Hồng Công, mua nước hoa về cho Tôn Khiết vẫn không mang đi tặng. Nghĩ đến đây, Dương Minh vội vàng lái xe về nhà, lấy quà của Tôn Khiết. Đột nhiên cũng thuận tiện đưa áo nhung điêu cho mẹ.
"
Đại Minh, chuyện mẹ nói với con, con có để trong lòng không?" Dương Minh vừa vào nhà, đã bị mẹ gọi lại.
Dương mẫu sau khi nghỉ làm, liền ở trong nhà. Bà mặc dù không chịu ngồi yên, nhưng Dương Minh vẫn bắt Dương mẫu ở nhà nghỉ ngơi một thời gian. Hơn nữa hắn mở công ty cũng mong Dương mẫu đến đó làm.
"
Chuyện gì ạ?" Dương Minh sửng sốt: "Chuyện công ty ạ? Trương thúc vẫn đang chuẩn bị ạ"
"
Công ty gì? Mẹ nói chính là Trần Mộng Nghiên. Sắp đến tết rồi, con khi nào thì dẫn con dâu mẹ về đây? Mẹ chuẩn bị sẵn bao lì xì rồi đó" Dương mẫu trừng mắt mắng hắn.
"
A. Mẹ, mẹ nói chính là Trần Mộng Nghiên ạ. Mẹ yên tâm, đến mồng một con sẽ dẫn về cho mẹ" Dương Minh hiểu ra: "Con đã nói với Mộng Nghiên"
"
Thật không?" Dương Minh nghi hoặc hỏi. Trước kia mỗi lần nhắc đến vấn đề này, Dương Minh luôn giấu giấu diếm diếm, có thể không nói sẽ không nói, sao hôm nay lại chủ động như vậy?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #394


Báo Lỗi Truyện
Chương 394/2205