Chương 393: Ga trải giường


Dương Minh thấy không vấn đề gì: "Kệ nó, không đòi tiền tổn hại tinh thần của bọn họ là may lắm rồi, việc gì phải để ý tấm ga trải giường"
"Không phải. cái này. mình" Ý của Chu Giai Giai chính là chuyện xấu hổ như vậy. Chẳng qua nghĩ đến mình và Dương Minh đều biết, vậy là đủ rồi.
"Được rồi, bạn nghỉ lát đi. Mình phải đi lấy thuốc cảm lạnh, bạn đừng để bị lạnh đó" Dương Minh thở dài một hơi, phát hiện mình có phải quá tốt với Chu Giai Giai không? Ai, bỏ đi, ai bảo mình là người tốt chứ.
Không lâu sau, ngoài cửa có tiếng cốc cốc, Dương Minh ra mở, thì ra là những thứ mình gọi đã được mang tới.
"Chào quý khách, tôi ở cửa hàng quần áo khu nghỉ dưỡng, đây là quần lót và thuốc cảm lạnh mà anh muốn" Một nam nhân viên phục vụ mở ba lô trên lưng ra, lấy các thứ trong đó ra: "Quần lót có hai loại, một loại chất lượng tốt, một loại bình thường, anh muốn loại nào?"
"Loại tốt đi" Dương Minh thầm nghĩ, mình dù có ghét Chu Giai Giai thì cũng không nên mua đồ lót đểu cho cô ta.
"Vâng, còn có, chỗ chúng tôi còn cung cấp bao cao su, thuốc tránh thai khẩn cấp. Anh xem có cần hay không?" nhân viên phục vụ cười nói.
Dương Minh toát mồ hôi: "Tôi lấy mấy thứ này làm gì?"
"Ách. vậy thuốc Viagra? Có cần Viagra không?" nhân viên phục vụ chưa từ bỏ ý định quảng cáo.
Dương Minh nghe xong tức giận: "Mẹ nó, mày nghĩ lão tử bị liệt dương à?"
"Không phải. không phải. xin lỗi anh, tổng cộng năm mươi sáu đồng, lấy anh năm mươi đồng." Nhân viên phục vụ không dám lắm miệng nữa.
Dương Minh móc tờ năm mươi đồng ra đưa trả, sau đó mặt lạnh lùng đóng cửa lại.
Chu Giai Giai ở trong phòng nghe rõ mọi chuyện bên ngoài. Khi nàng nghe thấy" Bao cao su" " Thuốc tránh thai khẩn cấp" mặt nóng ran. Chẳng qua nàng biết Dương Minh không thể nào mua. Nghĩ đến đây, Chu Giai Giai khẽ thở dài một hơi. Dương Minh lúc nào mới có thể dùng mấy thứ đó với mình.
Tháy Dương Minh đi vào, Chu Giai Giai vội vàng giả vờ không có chuyện gì, nhỏ giọng nói: "Ai đến vậy? Mang thuốc đến à?"
"Ừ" Dương Minh gật đầu, tiện tay cầm lấy phích nước trên bàn, bên trong có nước nóng. Vì vậy Dương Minh rót cho Chu Giai Giai một cốc, sau đó đưa tới: "Uống chút thuốc đi, không bị cảm đó"
"Ừ. cảm ơn" Chu Giai Giai bây giờ rất cảm động. Lúc mình bị bệnh, Dương Minh có thể ở bên chăm sóc cho mình. Đây là điều mà nàng có nằm mơ cũng không thấy.
Dương Minh lại không cảm thấy gì. Cho dù là bạn học bình thường, có bị bệnh mình cũng không thể bỏ mặc? Cầm lấy cốc nước mà Chu Giai Giai đưa lại, Dương Minh đặt lên bàn.
"Đây là quần lót của bạn, lát nữa tìm cơ hội thay đi" Dương Minh đưa quần lót cho Chu Giai Giai, sau đó nói: "Có cần mình tránh đi một chút không?"
"Không cần." Chu Giai Giai chu miệng, ra vẻ ủy khuất nói: "Vừa nãy đã thấy hết rồi, cần gì phải tránh đi nữa"
Dương Minh có chút xấu hổ, vừa nãy là tình hình khẩn cấp mà? Nếu không bây giờ cô nhấc chăn lên cho tôi nhìn lại đi? Chẳng qua lời này Dương Minh không thể nói ra miệng. Hơn nữa Dương Minh nếu muốn nhìn, còn cần phải vén chăn lên sao?
"Dương Minh cũng uống thuốc đi" Chu Giai Giai đưa thuốc cảm cho Dương Minh: "Nước đó đúng là rất lạnh, lạnh đột ngột rất dễ bị bệnh"
Dương Minh vừa nghĩ cảm thấy cũng đúng, cuối năm rồi, có rất nhiều chuyện, nếu bị cảm thì chết. Vì thế hắn gật đầu, cầm lấy vỉ thuốc, lấy một viên, cầm cốc nước. Hơi do dự một chút, hắn định vào toilet rửa. Bởi vì dù sao chén này Chu Giai Giai vừa uống. Nhưng lại nghĩ đến mình và Chu Giai Giai đã hôn nhau, còn để ý đến chuyện nhỏ nhặt này sao. Vì thế cầm lấy cốc uống nước, uống thuốc.
Chu Giai Giai rất thông minh, tự nhiên nhìn ra vẻ do dự vừa rồi của Dương Minh. Chẳng qua Dương Minh có thể dùng cốc nàng đã uống, uống chỗ nước còn lại, điều này làm Chu Giai Giai rất vui.
"Được rồi, bạn nghỉ đi, nhất là bạn trong thời kỳ mẫn cảm, lại bị lạnh, khóe không nhiễm bệnh" Dương Minh dặn dò Chu Giai Giai hai câu, bản thân hắn thì lên ghế nghỉ.
Chu Giai Giai mấy lần muốn mở miệng bảo Dương Minh lên giường. Chẳng qua nghĩ đến mình đang không mặc quần dưới. Hơn nữa bên dưới *** toàn là máu, nên bỏ đi cái suy nghĩ này, nàng ngủ thiếp đi trong hạnh phúc.
Theo lý thuyết phòng tình nhân này, ngủ không thể nào ngon được. Nhưng Chu Giai Giai lại ngủ rất ngon, rất an tâm. Bởi vì bên cạnh nàng là Dương Minh.
Sáu giờ sáng hôm sau, nhân viên phục vụ mang quần áo đã được giặt khô lên. Dương Minh cầm lấy, kiểm tra một chút, thấy không có vấn đề gì liền cầm quần áo vào, để lên giường, sau đó vào toilet rửa mặt.
Không lâu sau Chu Giai Giai cũng tỉnh dậy. Tuy nói nàng không e ngại Dương Minh, nhưng bản năng của con gái làm Chu Giai Giai thẹn thùng. Nhân lúc Dương Minh vào toilet, nàng mặc quần lót và áo lót vào, sau đó mới từ từ mặc quần áo.
Đợi khi Dương Minh ra khỏi toilet, Chu Giai Giai đã mặc xong. Hôm nay Chu Giai Giai trông rất được, không có vẻ yếu đuối như hôm qua.
Thực ra thuốc cảm đúng là có tác dụng, nhưng quan trọng nhất là tâm trạng của Chu Giai Giai. Tối qua Chu Giai Giai rất vui vẻ, ngủ rất ngon.
"Bạn cũng đi rửa mặt đi" Dương Minh nói: "Có lẽ sắp ăn sáng rồi"
"Ừ, được" Chu Giai Giai ngoan ngoãn gật đầu, sau đó đi vào toilet.
Dương Minh nhân lúc Chu Giai Giai vào toilet, liền nằm trên giường. Hôm qua ngủ trên ghế đúng là không thoải mái, nhân lúc thả lỏng người một chút.
Vừa nằm xuống chưa được bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa. Dương Minh bất đắc dĩ đứng dậy mở cửa. Hắn vốn nghĩ là nhân viên phục vụ lên dọn phòng. Không ngờ là Tôn Hạo Minh, bên cạnh còn có em hoa khôi kia.
"Dương Minh, đi ăn sáng thôi" Tôn Hạo Minh vừa cười vừa nói.
"Tối, chờ chút" Dương Minh nói: "Chu Giai Giai đang rửa mặt, vào trong ngồi chờ chút. Đúng, sao mày tìm được phòng tao?"
"Mày tối qua không phải đăng ký với nhân viên phục vụ sao, tao gọi điện là biết ngay mà" Tôn Hạo Minh nói: "Bạn thân, tối qua chơi vui chứ?"
Nói đến đêm qua, Dương Minh rất tức. *** đang yên ổn bị biến thành con gà ướt sũng, dở khóc dở cười nói: "Sướng gì mà sướng, vui mẹ gì, mày nghĩ gì thế?"
"Ách. chẳng lẽ không.?" Tôn Hạo Minh vừa nói vừa đưa mắt nhìn phòng Dương Minh. Đột nhiên mắt hắn dừng lại trên giường, nhìn vệt máu trên ga giường, hắn kinh ngạc nhìn Dương Minh: "Mẹ nó, không phải chứ? Còn trinh?"
"Được rồi, thằng ranh này, không phải như vậy" Dương Minh bất đắc dĩ, không thể nào nói hắn và Chu Giai Giai.
"Ngưu. Quá ngưu. Lần đầu tiên mà làm ra nhiều máu như vậy" Tôn Hạo Minh giơ ngón tay cái lên khâm phục.
"Tôn Hạo Minh, không phải như mày nghĩ" Dương Minh cười khổ nói: "Đừng nghĩ linh tinh"
"Hắc hắc, tao hiểu, tao hiểu. Cô gái lần đầu tiên đều xấu hổ. Tao không nói" Tôn Hạo Minh cười cười dâm đãng.
Lú này Chu Giai Giai vừa từ toilet đi ra, vừa lúc thấy Tôn Hạo Minh nhìn vệt máu trên giường, mặt đỏ lên.
Mà Tôn Hạo Minh thấy Chu Giai Giai ngượng ngùng, càng thêm chắc chắn suy nghĩ trong lòng. Thầm than Dương Minh đúng là có biện pháp. Đúng là ngưu. Hai đóa hoa đẹp nhất lớp đều bị hắn thịt.
Đương nhiên, người kia chính là Tô Nhã. Năm đó Tô Nhã và Chu Giai Giai chính là mỹ nữ số một số hai trong lớp, thậm chí là cả trường.
"Chu Giai Giai, Tôn Hạo Minh tìm chúng ta đi ăn sáng" Dương Minh nói.
"Ồ." Chu Giai Giai gật đầu, đứng bên cạnh Dương Minh, giống một người vợ ngoan hiền vậy.
Tôn Hạo Minh thấy thế không khỏi hâm mộ, mình sao không gặp được cô gái cực phẩm như vậy chứ? Con bé hoa khôi bên cạnh hiển nhiên là tình một đêm. Người ta không coi mình ra gì.
Bốn người cùng nhau xuống lầu ăn sáng. Trên hành lang gặp phải rất nhiều bạn học, chẳng qua nam nữ cùng ra khỏi một phòng cũng không quá nhiều. Hầu hết là hai nam hoặc hai nữ. Đâu có dâm đãng như nhân viên phục vụ nói tối qua. Người này không ngờ dám lừa mình.
Ai biết được đám nhân viên phục vụ chính là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Cô ta thấy Dương Minh và Chu Giai Giai là một đôi, hiển nhiên phải nói như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #393


Báo Lỗi Truyện
Chương 393/2205