Chương 390: Hôm nay mình


Từ phía xa xa đã nhìn thấy Chu Giai Giai đứng một mình trước chậu cây cảnh, đứng ngơ ngác ở đó, không biết đang nghĩ gì?
Chẳng lẽ mình hơi quá đáng? Chẳng qua giới thiệu đối tượng cũng có gì là quá đáng đâu? Dương Minh có chút khó hiểu, mẹ kiếp, cô bé này đúng là khó chơi.
Đúng là ăn thịt người miệng ngắn, nếu không phải hôn Chu Giai Giai, Dương Minh chẳng muốn để ý đến nàng. Bây giờ không có biện pháp, Dương Minh đành phải đi tới.
Nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau truyền tới, Chu Giai Giai xoay người lại, thấy là Dương Minh, không khỏi kinh ngạc. Vừa nãy Chu Giai Giai đã nghĩ thông suốt, biết mình đúng là không nên giận Dương Minh.
Dương Minh người ta vì sao phải thích mình chứ? Mình từng tổn thương Dương Minh, Tô Nhã. Dương Minh không xem thường mình đã là may mắn lắm rồi. Thành tích bây giờ đã rất đáng mừng, mình sao phải cưỡng cầu làm gì?
Ít nhất Dương Minh bây giờ không ghét mình nữa mà. Chỉ cần như vậy là tốt hơn nhiều rồi. Tốt hơn thái độ mà Dương Minh dành cho mình trước kia nhiều.
Cho nên Chu Giai Giai quyết định chủ động xin lỗi Dương Minh, vì thế khi thấy Dương Minh đi tới, nàng vội vàng nói: "Dương Minh, vừa nãy tâm trạng mình hơi kích động. xin lỗi" .
"A?" Dương Minh ngạc nhiên. Sao Chu Giai Giai lại chủ động xin lỗi mình? Làm Dương Minh không khỏi nghĩ đến người khác. Vương Chí Đào. Lần đó sau khi Vương Chí Đào chủ động xin lỗi mình liền không có chuyện gì tốt. Chẳng lẽ Chu Giai Giai đang muốn hại mình?
Dương Minh trợn trừng mắt, cẩn thận quan sát vẻ mặt Chu Giai Giai, rất chân thành, không có vẻ dối trá.
Ai. Dương Minh thở dài thầm nghĩ bỏ đi, dù sao mình luôn chú ý đề phòng là được. Hơn nữa Dương Minh bây giờ đã không phải như trước kia, không sợ Chu Giai Giai có chủ ý gì, vì thế xua tay nói: "Bỏ đi, mình sau này không làm bà mối nữa, bạn yêu ai, thích ai thì tùy bạn"
"Phải không?" Chu Giai Giai đảo đảo mắt, cười cười nói: "Vậy mình thích Dương Minh có được không?"
"Tùy. chỉ cần bạn thích là được." Dương Minh sợ Chu Giai Giai lại tức lên, gật đầu. Hơn nữa hắn cũng không coi đó là thật. Chu Giai Giai đã mấy lần nói thích mình. Nhưng Dương Minh cho đến bây giờ không cảm thấy mình có gì hấp dẫn Chu Giai Giai. Cho nên chỉ coi đó là nàng đang nói đùa, căn bản không để ở trong lòng.
"Hì hì." Chu Giai Giai cười ngây ngô hai tiếng, không biết làm sao. Dương Minh trả lời như vậy, Chu Giai Giai không biết nên vui hay nên buồn. Sao Dương Minh lại không tin mình thích hắn chứ?
Chẳng qua con đường tình yêu rất gian khổ, Chu Giai Giai kiên định đi tới.
"Đúng, đây là vé vào khu vui chơi mà Tùy Quang Khải phát cho chúng ta, bạn muốn chơi gì, cùng đi chứ" Dương Minh cũng là bất đắc dĩ. Không quen biết ai, Tôn Hạo Minh cùng em bé hoa khôi kia đi lêu lổng. Người Dương Minh quen bây giờ chỉ có Chu Giai Giai.
"Tốt quá" Chu Giai Giai rất vui. Dương Minh có thể chủ động mời nàng đi chơi cùng, về phần chơi gì không quan trọng, chỉ cần ở bên Dương Minh là được rồi.
Không phải có câu nói đi chơi không phải phải xem chơi gì, mà là xem đi chơi với ai. Chu Giai Giai bây giờ đúng là có cảm giác này. Cho dù bảo nàng chỉ đứng bên cạnh Dương Minh, nàng đã rất hạnh phúc.
"Chúng ta đi đâu?" Dương Minh đưa vé cho Chu Giai Giai, sau đó hỏi.
"Ừm, đâu cũng được, bạn nói đi" Chu Giai Giai nói.
"Vậy. đi bơi?" Dương Minh hỏi một câu. Thực ra Dương Minh không có suy nghĩ xấu xa gì, mà cảm thấy gần đây quá nhiều chuyện, bơi một chút để giảm bớt chút áp lực.
Chẳng qua Chu Giai Giai lại đỏ mặt, ấp a ấp úng không biết nói gì, cũng không phải là đang từ chối.
Dương Minh có chút buồn bực: "Bạn sao thế?" Chẳng qua hắn nghĩ, chẳng lẽ Chu Giai Giai hiểu lầm mình muốn nhìn ***? Vì vậy vội vàng giải thích: "Cái này. mình chỉ muốn đi bơi mà thôi, không có ý gì khác"
"Ừm, mình biết. nhưng mà mình. thực ra." Chu Giai Giai đỏ mặt, cắn răng nói: "Hôm nay mình đến cái kia."
"Ách.a?" Dương Minh lập tức hiểu Chu Giai Giai nói gì, không khỏi xấu hổ nói: "Bỏ đi, chúng ta chơi game"
Thực ra, Chu Giai Giai sở dĩ vừa nãy tức Dương Minh cũng là do nguyên nhân này. Phụ nữ mà, cứ đến tháng là lại hay bực bội. Mà Chu Giai Giai hôm nay lại đúng ngày đó, nên mới tức Dương Minh. Nói cách khác, Chu Giai Giai cũng không phải người dễ giận mà.
"Được" Chu Giai Giai gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau Dương Minh, cùng nhau đi đến nơi khác.
"Ai, anh bạn, hỏi một chút, chỗ chơi game ở đâu?" Dương Minh vỗ vỗ vai một người mặc đồng phục bảo vệ, hỏi.
"Đi tới trước, rẽ trái. A?" Người này quay đầu lại nhìn thấy Dương Minh, không khỏi kêu lên kinh ngạc.
"Trương Phún Bạch?" Dương Minh cũng sửng sốt, không ngờ nhanh như vậy đã gặp hắn.
"Cái này. vừa nãy đúng là xấu hổ. tôi đi trước. hai người đi chơi" Trương Phún Bạch có chút xấu hổ nói, định xoay người rời đi.
"Chờ chút" Dương Minh đột nhiên gọi hắn lại.
"Còn có chuyện gì?" Trương Phún Bạch hỏi.
"Chuyện vừa nãy có phải là Tùy Quang Khải sai các người làm?" Dương Minh trực tiếp hỏi.
"Chuyện gì? Cậu đang nói cái gì?" Trương Phún Bạch ra vẻ không hiểu, nghi hoặc nhìn Dương Minh.
"Thủ hạ của anh đùa bỡn bạn tôi. Anh quên nhanh như vậy sao?" Dương Minh lạnh lùng nói.
"Hừ, tiểu tử, tao vừa nãy nể mặt mày. Đừng tưởng mày là bạn của Tùy thiếu gia, tao không làm gì được mày" Trương Phún Bạch thấy Dương Minh đã nhận ra gì đó, vội vàng uy hiếp, không cho hắn nói tiếp.
"Phải không? Vậy tôi muốn xem anh có năng lực đó không" Dương Minh nói: "Hỏi lại anh một lần nữa, có phải hay không?"
Vẻ mặt lạnh lùng của Dương Minh làm cho Trương Phún Bạch không khỏi run lên. Trương Phún Bạch có chút không thể tin, Dương Minh có từng đó tuổi mà trên người có sát khí làm hắn sợ.
"Tôi không thích bị người coi là thằng ngu. Các người làm trò, biến tôi thành thằng ngu, làm anh hùng cứu mỹ nhân? Chơi vui lắm hả?" Dương Minh cười lạnh nói.
Đúng thế, Dương Minh đang rất giận. Mình lúc ấy không suy nghĩ gì mà ra tay, không ngờ đó là một vở kịch. Cho dù mình không ra tay, hai thằng lưu manh đó cũng không làm gì được Chu Giai Giai. Như vậy mình làm không phải thừa sao? Dương Minh có cảm giác mình đang bị chơi, rất khó chịu.
Trương Phún Bạch rất tức, thằng chó này xen vào chuyện người khác làm gì? Ai muốn mày thò đầu ra chứ? Tự mày muốn mà. Chẳng những làm hỏng chuyện tốt của Tùy Quang Khải, lại còn trách ngược mình.
"Tùy mày muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, không có chuyện gì tao đi đây" Trương Phún Bạch không trả lời, trực tiếp xoay người định đi.
"Có cần tao bảo Bạo Tam Lập gọi điện cho mày, mày mới nói mọi chuyện ra không?" Dương Minh thấy Trương Phún Bạch không sợ, chỉ có thể dùng Bạo Tam Lập mà uy hiếp.
Về phần có tác dụng hay không, Dương Minh cũng không rõ. Dù sao đây cũng không phải trong nội thành Tùng Giang. Dương Minh hỏi Trương Phún Bạch cũng chỉ vì trong lòng khó chịu, muốn phát tiết mà thôi.
Nhưng Trương Phún Bạch vừa nghe thấy tên Bạo Tam Lập, cả người run lên, vội vàng xoay người lại.
"Mày biết Báo ca?" Trương Phún Bạch cẩn thận hỏi.
"Có cần tao gọi điện chứng minh không?" Dương Minh trừng mắt nhìn hắn, ra vẻ muốn rút điện thoại di động ra.
"Không cần. không cần" Trương Phún Bạch vội vàng lắc đầu.
Nếu như Dương Minh thực sự gọi điện cho Bạo Tam Lập, vậy chuyện lớn rồi. Cho nên Trương Phún Bạch thà tin là có còn hơn không. Hơn nữa cũng chỉ có những tên tàn nhẫn mới biết đầy đủ tên Bạo Tam Lập, những thằng lưu manh biết tên" Báo ca" đã là may lắm rồi.
Thế lực gầm ở xung quanh Tùng Giang bây giờ có ai là không biết Bạo Tam Lập. Lão Đại huyện này cũng nhận được thiếp mời, chuẩn bị tết sẽ tham gia bữa tiệc mà Bạo Tam Lập tổ chức. Nịnh bợ còn không kịp, ai dám đi trêu chọc Bạo Tam Lập?
Bây giờ Trương Phún Bạch đang bám vào Tùy gia, nhưng không có nghĩa là hắn trung với Tùy gia. Cùng lắm thì đổi sang nhà khác, hắn chẳng tổn thất gì. Nhưng làm Bạo Tam Lập tức, hậu quả không thể tưởng được.
Cho nên cân nhắc lợi hại, Trương Phún Bạch gật đầu nói: "Không sai, là do Tùy Quang Khải bày ra"
Dương Minh gật đầu, hắn chỉ muốn có câu trả lời chính xác mà thôi. Tùy Quang Khải. Dương Minh nhớ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #390


Báo Lỗi Truyện
Chương 390/2205