Chương 385: Đạo diễn phía sau


Dương Minh ra tay tàn nhẫn không chút lưu tình như vậy, loi choi kiểu này thì hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Trương Phún Bạch đã hơn ba mươi tám tuổi rồi, nên cho rằng Dương Minh là đứa loi choi cũng là bình thường.
"Tiểu tử, trước đó mày đánh anh em của tao, tao cũng không tính là gì! Bây giờ tao đứng ngay đây, mày dám làm trò đánh người trước mặt tao, mày không coi ai ra gì hả?" Sắc mặt của Trương Phún Bạch có chút âm trầm, hung tợn nói: "Mày không xem tao ra gì sao?"
"Haha" Dương Minh cười, nói: "Tao không coi mày ra gì? Tao thấy là tiểu đệ của mày không coi mày ra gì thì đúng hơn. Lúc lão đại nói chuyện, mà dám khoa tay múa chân với lão đại, đây là tiểu đệ của mày sao? Tao chỉ giúp mày dạy dỗ một chút thôi"
"Cái này. hừ!" Dương Minh nói không phải không có đạo lý, Trương Phún Bách muốn nổi giận, nhưng sự thật đúng là như vậy, có người nào làm lão đại mà muốn để cho tiểu đệ qua mặt đâu! Không thể, cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ bất mãn.
"Rốt cục là thế nào?" Trương Phún Bạch cũng không ngốc, lạnh lùng nhìn Hắc Tử, bây giờ, chuyện đã rõ ràng, Dương Minh không có khả năng cố ý gây chuyện, vậy nhất định là đám đàn em của mình đã đắc tội với hắn.
Bởi vì ngữ khí của Dương Minh tuy rất lớn, nhưng không phải là khẩu khí của vô lại, và là sự bình tĩnh của kẻ mạnh. Có thể đứng trước mặt mình, không một chút sợ hãi trong mắt, thì làm sao có thể gây chuyện với hai tên côn đồ.
"Bạch ca. bọn em." Thằng này thấy không thể che dấu được, chỉ cúi đầu xuống, cũng không còn vẻ kiêu ngạo như vừa rồi.
Trương Phún Bạch nhìn bộ dáng sợ hãi của hắn, trong lòng đã hiểu được, thằng này nhất định có chuyện lừa gạt mình. Hơn nữa, có thể là sai trước, cho nên mới không dám giải thích với mình!
"Hừ! Trở về sẽ dạy dỗ bọn mày!" Trương Phún Bạch mắng một câu, sau đó nói với Dương Minh: "Mày đánh người của tao, hẳn là nên có lý do?"
"Lý do? Vốn tao đánh người không cần lý do, nhưng nếu mày muốn nghe lý do, vậy thì đó là hai thằng em của mày vô lễ với bạn của tao! Lý do này đủ chưa?" Dương Minh cười lạnh nói: "Nếu vừa rồi tao nghe không lầm, thì nơi này do mày quản lý phải không? Ở sàn nhảy của mày mà dám vô lễ với khách! Chậc chậc, đám đàn em của mày cũng thật tài tình, loại chuyện này mà cũng có thể làm được! Tao thật sự nghi ngờ hai thằng này có phải đàn em của mày hay không, hay là của kẻ thù phái đến cố ý chơi mày! Làm cho khách nơi đây bỏ đi, ông chủ ở đây không phải đuổi mày sao?"
Dương Minh nói ra làm cho Trương Phún Bạch đỏ mặt! Không sai, bản thân mặc dù là phụ trách an toàn của sàn nhảy, nhưng vẫn dựa vào ông chủ của resort Tiên Nhân Độ để sinh sống.
"Được, nếu chuyện này bọn tao sai, thì tao cũng không bao che cho kẻ dưới, hai tên này tao sẽ xử trí!" Trương Phún Bạch gật đầu nói: "bất qua người của tao mày cũng đã giáo huấn qua, hy vọng mày sau khi rời đi cũng không nên nói lung tung. Trương Phún Bạch tao tuy rằng không có năng lực gì, nhưng cá chết thì lưới cũng rách" Trương Phún Bạch bây giờ đuối lý, không thể không cúi đầu. Hắn sợ Dương Minh sau khi rời khỏi đây sẽ nói lung tung, làm cho sinh ý của resort giảm xuống, cho nên cảnh cáo một câu.
Dương Minh căn bản không hề quan tâm? Cá chết thì lưới cũng rách? Cái lưới rách nát của mày mà còn có thể làm cá chết sao? Cá còn muốn viết sách đó! Thật khôi hài.
"Tao không có rãnh đến nổi ra ngoài nói nhảm như vậy" Nếu người ta đã nể mặt, thì Dương Minh cũng không thể không lĩnh tình, vì thế nhàn nhạt trả lời một câu.
Trương Phún Bạch gật đầu nói: "Núi không đổi, sông vẫn chảy. Bạn hiền, sau này gặp lại!"
Đang lúc Trương Phún Bạch muốn dẫn người đi, thì" Kịch" một tiếng, toàn bộ âm nhạc dừng lại, ánh đèn chói mắt lập tức tràn ngập nơi này, đột nhiên có ánh sáng làm cho mọi người hò hét lên.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, thì đã nhìn thấy một ông chủ bụng phệ bước vào, lập tức đi đến trước mặt Trương Phún Bạch, giơ tay lên, tát một cái vào mặt của hắn.
"Ông chủ." Trương Phún Bạch có chút kinh ngạc nhìn người trước mặt, đây là ông chủ của resort Tiên Nhân Độ, Tùy Dược Dân.
"Thằng con chó mù này! Không biết hôm nay đại thiếu gia dẫn theo bạn học đến chơi sao?" Tùy Dược Dân thở hổn hển nói: "Người của mày dám đùa giỡn với bạn của đại thiếu gia, tao thấy mày muốn chết rồi phải không?"
"Cái gi? !" Trương Phún Bạch vừa nghe, nhất thời hoảng sợ! Đại thiếu gia? Chẳng lẽ là thái tử gia của tổng công ty đến sao?" Hừ, không biết nên nói với mày thế nào nữa, đầu bò!" Tùy Dược Dân trừng mắt nhìn Trương Phún Bạch, sau đó quay sang Tùy Quang Khải nói: "Còn không biết xin lỗi đại thiếu gia"
"Đại thiếu gia. tôi không biết ngài đã tới. chuyện đó. ngài cũng thấy." Trương Phún Bạch thấy cặp kính của Tùy Quang Khải bị gảy, liền biết là do tiểu đệ của mình đánh vỡ!
"Bỏ đi, chú hai, bạn học của con đã giải quyết xong rồi!" Tùy Quang Khải nhún vai nói: "Không có chuyện gì đâu, chú hai, chú dẫn ông ấy ra ngoài đi"
"Vâng, đại thiếu gia" Tùy Dược Dân cung kính gật đầu. Hắn ta mặc dù là chú ruột của Tùy Quang Khải, chẳng qua nếu không có cha của Tùy Quang Khải, cũng chính là anh của hắn, thì hắn chẳng có gì! Đừng nói là làm ông chủ của resort Tiên Nhân Độ, không chừng bây giờ còn đang ngồi bán hoa bên lề đường!
Tùy Quang Khải mặc dù nói rất bình thản, không có gì không ổn, nhưng mà, trong lòng vô cùng khó chịu, Dương Minh đoạt nổi bật của hắn! Nếu như không có sự xuất hiện của Dương Minh, thì người dẹp phong ba nơi đây chính là hắn. Nhưng hiện tại bây giờ, giống như là dọn cơm mời người ta ăn vậy!
Tuy rằng trong lòng tức giận, nhưng trên mặt Tùy Quang Khải vẫn không hiện ra, ngược lại còn cười nói với Dương Minh: "Haha, vừa rồi nhờ có bạn, bằng không tôi sẽ không biết như thế nào! Sẽ tạo thành cái hậu quả gì!"
Cái gì gọi là không đánh người đang cười, chính là như vậy, Dương Minh tuy rằng có ấn tượng không tốt với Tùy Quang Khải, nhưng vẫn gật đầu.
"Được rồi, mọi người tiếp tục chơi đi, không có chuyện gì!" Tùy Quang Khải nói với mọi người.
Trong sàn nhảy, cũng khôi phục lại không khí bình thường, âm nhạc vang lên, tất cả bắt đầu hòa mình vào sự trụy lạc.
"Chu Giai Giai, bạn đi nghỉ ngơi một chút đi, xin lỗi!" Tùy Quang Khải vô cùng xin lỗi, nói.
"Không có chuyện gì." Chu Giai Giai lắc đầu, nhưng trong lòng vô cùng rung động, cái resort này, là do nhà của Tùy Quang Khải mở!
Dương Minh cũng có chút chấn động, chẳng qua không để ý. Nhìn thấy nơi này không có chuyện của hắn, liền xoay người rời đi.
"Chờ mình một chút, Dương Minh!" Chu Giai Giai thấy Dương Minh phải đi, vội vàng kêu lên.
Dương Minh nhíau ày, không quay đầu lại, chẳng qua đã bước chậm lại.
Nhìn thấy Chu Giai Giai đuổi theo, trong lòng Tùy Quang Khải rất khó chịu, hôm nay nhân vật làm anh hùng cứu mỹ nhân phải là hắn! Khổ nhục kế vừa rồi xem như thất bại!
Tùy Quang Khải xoa xoa hốc mắt của mình, hừ, xuống tay cũng mạnh đấy! Chẳng qua vừa rồi hắn cũng đã ám chỉ chú hai, thu thập bọn Trương Phún Bạch kia thật tốt!
Không sai, trên đời không có chuyện gì trùng hợp như vậy, cái trò đùa giỡn ác bá như vậy, rồi phát thần uy ra, chính là do một tay Tùy Quang Khải bày ra, chỉ là vì muốn tranh thủ hảo cảm của Chu Giai Giai.
Chẳng qua, bây giờ xem như đã thất bại, nguyên nhân thúc đẩy thất bại chính là Dương Minh! Tùy Quang Khải sao không tức giận cho được!
Nếu như không có sự cho phép của Tùy Quang Khải, thì chuyện nhân viên đùa giỡn với khách hàng, cho dù có mọc thêm cánh cũng không có khả năng xảy ra.
Chẳng qua, Tùy Quang Khải không chút biểu lộ, đây chính là chổ lợi hại của hắn, dù trong lòng hắn phẫn nộ cỡ nào, thì trên mặt vẫn tươi cười.
"Dương Minh, vừa rồi cảm ơn bạn." Chu Giai Giai đuổi theo Dương Minh, vô cùng ngại ngùng nói.
"Không có gì, đều là bạn học mà!" Dương Minh đáp.
"Haha, bạn rốt cục đã không ghét mình. Nếu là trước kia, nói không chừng bạn đã cùng đám người đó ăn hiếp mình" Chu Giai Giai cười nói.
"Trước kia?" Dương Minh nghe xong đổ mồ hôi, trước kia mình cũng không có khả năng cùng với người khác ăn hiếp Chu Giai Giai! Nên không khỏi dở khóc dở cười nói: "Tôi xấu xa như vậy sao?"
"Đúng vậy!" Chu Giai Giai gật đầu nói: "Mặc kệ là nói thế nào, bạn thật sự đã thay đổi."
"Thật không?" Dương Minh lắc đầu: "Mọi người đều thay đổi, không chỉ có mình tôi, có lẽ bạn cũng thay đổi"
Chu Giai Giai cười cười, bản thân từ trước đến giờ vẫn chưa thay đổi. Đương nhiên là đang nghĩ về tình cảm dành cho Dương Minh.
"Bạn thích Thư Nhã?" Dương Minh tìm một chổ ngồi xuống, hỏi Chu Giai Giai bên cạnh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #385


Báo Lỗi Truyện
Chương 385/2205