Chương 384: Dương Minh ra tay


"Phiền các anh tránh ra!" Chu Giai Giai tức giận nhìn hai người này.
Giọng của nàng tuy lớn, nhưng nơi này là sàn nhảy đó, cho nên giọng nói cũng nhỏ đi nhiều, trong nháy mắt đã bị âm nhạc ầm ĩ dìm xuống.
Chẳng qua, Chu Giai Giai vốn là tiêu điểm chú ý của mọi người, cho nên lúc Chu Giai Giai gặp phiền toái, vài nam sinh trong lớp liền lập tức vọt lại đây, cơ hội biểu hiện trước mặt mỹ nữ không phải lúc nào cũng có đâu nha!
Nghĩ đến đây, những nam sinh có hảo cảm với Chu Giai Giai liền nóng lên, dù sao cũng có nhiều người, đối phương mặc dù là lưu manh, nhưng bên mình cũng có nhiều người mà!
"Có chuyện gì thế?" Vẫn là Tùy Quang Khải lên tiếng trước, làm người tổ chức, Tùy Quang Khải có nghĩa vụ chịu trách nhiệm an toàn của mọi người. Hơn nữa, người gặp phiền toái là Chu Giai Giai, Tùy Quang Khải làm sao mà làm ngơ được.
"Mày là ai?" Hai thằng kia hiển nhiên không để đám người này vào mắt, trợn mắt nhìn Tùy Quang Khải, hừ lạnh nói.
"Cô ta đi cùng chúng tôi" Tùy Quang Khải chỉ vào Chu Giai Giai nói: "Hy vọng các anh đừng làm phiền, bằng không lớn chuyện lên cũng không có lợi cho ai!"
"Ôi mẹ ơi!" Một thằng ra vẻ khoa trương nói: "Mày làm tao sợ muốn chết!"
"Hahaha!" Thằng còn lại cũng cười ầm lên: "Lớn chuyện? Bọn mày biết tao là ai không? Chuyện gì lớn hả?" Mày muốn làm lớn chuyện cũng không có khả năng!" Sắc mặt Tùy Quang Khải lập tức thay đổi, bình thường không người nào dám kiêu ngạo như vậy với hắn! Chẳng qua bây giờ đang ở đây, bản thân không thể nào làm gì đám côn đồ này, bằng không xảy ra đánh nhau thì không thể thu thập được. Tuy rằng Tùy Quang Khải không sợ bọn chúng, nhưng cường long không áp được đầu xà, về sau đi ra ngoài có hàng ngàn cách thu thập chúng, bây giờ phải nhẫn nhịn một chút.
"
Anh em, làm việc cũng không cần quá đáng vậy chứ" Tùy Quang Khải nói.
"
Anh em? Ai là anh em của mày?" Thằng vừa cười lên tiếng.
"
Haha, nó đang nói thằng em ở dưới của nó đó!" Thằng kia nói tiếp: "Nó đang nói con.ặc của nó đó!"
Sắc mặt Tùy Quang Khải càng lúc càng không tốt, nói: "
Ý của hai vị là, nhất định phải làm lớn chuyện?"
"
Nói nhảm, mày muốn nói gì cũng được, cô nàng này bọn tao đã chọn rồi. Mày đi chổ khác đi"
"
Được, mày muốn chơi thì tao chiều" Tùy Quang Khải móc di động trong túi ra, muốn gọi điện.
"
Đi chết mẹ mày đi!" Một thằng đoạt lấy điện thoại của Tùy Quang Khải, ném xuống đất, sau đó dùng chân đạp vỡ: "Mày muốn báo cảnh sát? Muốn chết!"
Nói xong, liền đấm tới hướng Tùy Quang Khải, trực tiếp làm cho cặp mắt kiếng của hắn gãy làm đôi, một nửa rớt xuống đất, một nửa còn lại tòn ten bên lỗ tai
"
Bọn mày sao lại đánh người!" Đám nam sinh lại không có phản ứng gì, đứng chỉ trích thằng kia. Chẳng qua, nói vẫn là nói, không ai chịu ra tay, đoàn là dân võ mồm.
"
Đánh thì sao?" Thằng đó kiêu ngạo quơ nắm tay: "Thằng nào dám lên tao đánh chết mẹ!"
Đám nam sinh này, bình thường thì hùng hổ lắm, nhưng lúc ra tay ra chân, thì lập tức mềm như cọng bún. Rất nhiều người cho đến bây giờ vẫn chưa đánh qua một lần, chỉ là ỷ nhiều người mới dám lên tiếng, nếu chỉ có một mình, phỏng chừng đã sớm rời đi!
"
Đánh bọn họ đi!" Cũng không biết ai lên tiếng, mọi người lập tức hưởng ứng: "Đánh hai người bọn họ đi!"
"
Đúng, đánh chết mẹ hai thằng này đi!"
Chẳng qua, nói vẫn là nói, không ai chịu ra tay trước.
"
Hahahaha!" Thằng đó phá lên cười, nói: "Một đám chó nhát gan, vậy mà còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân? Đập đầu chết mẹ cho rồi!"
"
Người đẹp, đi thôi, anh sẽ dẫn em đi vui vẻ!" Thằng còn lại lên tiếng nói, nói xong liền đưa tay muốn sờ Chu Giai Giai.
Nhưng mà, tay hắn còn chưa đụng được vào, thì toàn bộ thân hình lập tức bay ầm ra ngoài, văng vào trên góc tường ngã xuống, rên rỉ hai tiếng, liền trực tiếp ngất đi.
Đúng vậy, hắn bị người ta đá, mà người đá hắn dùng lực đương nhiên không nhỏ.
Có được đôi chân đầy sức như vậy, đương nhiên chỉ có mình Dương Minh thôi. Hơn nữa, có thể trực tiếp đá một người kiêu ngạo như vậy, cũng chỉ có hắn. Dương Minh không thích nói nhảm quá nhiều, nguyên tắc của hắn chính là, tao nhìn mày thấy ngứa mắt, nên trực tiếp giết chết mày, nói nhiều làm gì trong khi chỉ một đá là thấy sướng!
Tuy rằng trước đó Dương Minh không chú ý đến Chu Giai Giai, chẳng qua nơi này tụ tập nhiều người như vậy, Dương Minh sao có thể không chú ý được. Khi hắn nhìn thấy hai tên côn đồ đùa giỡn với Chu Giai Giai, không khỏi do dự một chút.
Mình có nên ra mặt ngăn lại không? Nghĩ tới nghĩ lui, đầu óc đi đến một vòng trái đất, cuối cùng hắn vẫn ra tay. Không thể làm gì khác, đơn giản là Chu Giai Giai cùng đi với mình, hơn nữa lại là bạn học của mình, không thể bỏ mặc được.
Huống hồ, mỗi khi Dương Minh nhớ lại nụ hôn lúc đó với Chu Giai Giai, trong lòng liền có một cảm giác quái dị, cảm thấy tựa hồ như có lỗi với Chu Giai Giai! Cũng xuất phát từ tâm lý đó, cho dù Dương Minh không quan tâm đến Chu Giai Giai, nhưng nàng xảy ra chuyện, hắn vẫn không thể bỏ mặc được!
Đang lúc Dương Minh chuẩn bị ra tay thì thấy những người khác trong lớp cũng tới, cho nên liền ngồi xuống. Theo cái nhìn của hắn, nhiều người như vậy, không thể không làm lại hai thằng lưu manh! Cho dù là mỗi người đá một cái, đấm một cái, cũng đủ làm cho hai thằng này vào viện nằm nửa tháng! Nhưng Dương Minh thật không ngờ, đám người này lại nhát gan như vậy! Chỉ biết nói nói và nói, trơ mắt ra nhìn Chu Giai Giai bị đùa bỡn.
Thình lình xảy ra biến cố, làm cho tất cả mọi người trợn tròn mắt. Chẳng qua, Chu Giai Giai giờ phút này lại rất kích động, Dương Minh quan tâm mình! Điều này đủ làm cho Chu Giai Giai hạnh phúc đến chết!
Chu Giai Giai nhất thời có cảm giác xúc động, xem ra, những cái mà mình trả giá, vẫn còn có hồi báo! Nếu đổi lại là Dương Minh trước kia, không thêm dầu thêm mỡ vào đã là rất tốt rồi, bây giờ, Dương Minh lại ra tay giúp mình đối phó với hai tên lưu manh dám đùa giỡn với mình.
"
Mày làm gì đó?" Thằng còn lại hiển nhiên đã nhìn ra sức nặng của đôi chân Dương Minh, trong lòng có chút lo sợ, hỏi.
"
Mang thằng bạn chó chết của mày vào bệnh viện đi, bằng không có chết cũng không liên quan đến tao!" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"
Mày. thằng chó." Thằng này hiển nhiên đã bị chọc giận," Rẹt" một tiếng, từ trong túi móc ra một con dao, đâm về hướng Dương Minh.
"
Hắc Tử, lui về" Một giọng nói vang lên sau lưng tên đó.
"
Bạch ca!" Tên lưu manh tên Hắc Tử, vội vàng lui về, vô cùng cung kính nói: "Tiểu tử này đánh Bạch Tử!"
"
Tiểu tử, mày ở đâu? Dám đến chổ Phún Bạch tao mà gây chuyện?" Trương Phúc Bạch nhìn Dương Minh, cười lạnh hỏi.
"
Trông nom tốt tiểu đệ của mày đi, đừng để bọn nó làm mày xấu hổ" Dương Minh không hề có chút sợ hãi đối với vị lão đại trước mặt này, nhàn nhạt nói.
"
Hừ, cái này mày không cần nói! Mày đánh anh em của tao, chẳng lẽ là lỗi của tao?" Trương Phún Bạch có chút tức giận.
"
Tùy mày nghĩ thế nào, cái này không phải chuyện của mày, thì tốt nhất mày đừng xen vào" Dương Minh kiêu ngạo nói.
Nơi này không phải trong nội thành Tùng Giang, núi Tây Tinh thuộc về huyện Lực Đồng, tuy rằng huyện Lực Đồng là một thị trấn nhỏ dưới Tùng Giang, nhưng Dương Minh cũng không xác định thế lực của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám có lan đến đây hay không.
Chẳng qua, Dương Minh cũng không cần, cùng lắm là đánh một trận, ai sợ ai?
"
Làm người không nên quá kiêu ngạo, bằng không sẽ dễ dàng bị thương!" Trương Phún Bạch nhìn Dương Minh nói.
"
Bạch ca, đừng nói nhảm với tiểu tử này, bắt nó xuống tầng hầm đi!" Hắc Tử sợ Dương Minh nói ra chuyện bọn họ đùa giỡn với Chu Giai Giai, dù sao đùa giỡn với khách hàng là điều tối kỵ nhất trong loại hình kinh doanh này!
"
Câm cái miệng chó của mày lại, có chổ cho mày nói chuyện sao?" Dương Minh nhìn thấy thằng này không đánh không được, vừa rồi lúc đùa giỡn với Chu Giai Giai rất hăng hái mà, nên Dương Minh tát cho hắn một cái, trực tiếp để cho hắn hưởng thụ miễn phí một lần. Một nửa mặt liền lập tức sưng lên.
Dương Minh đã cố gắng khống chế sức mạnh, bằng không, nói cách khác, có thể trực tiếp đánh gảy xương cổ của hắn.
Lúc này, Trương Phún Bạch đã không thể nhìn được, lúc đầu hắn còn muốn nói chuyện, nhìn xem Dương Minh là người nơi nào, Trương Phún Bạch ở huyện Lực Đồng quả thật rất ghê gớm, nhưng cũng chỉ ở trong huyện Lực Đồng thôi.
Đến resort Tiên Nhân Độ, đều là người của Tùng Giang, thậm chí là người của Đông Hải đến chơi, mấy thằng loi choi bình thường kiêu ngạo hắn đã gặp rất nhiều, đại đa số là ỷ vào quyền thế gia đình. Chẳng qua loại như vậy thật đúng là không thể đắc tội, nhiều nhất là chỉ hù dọa rồi kết thúc.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #384


Báo Lỗi Truyện
Chương 384/2205