Chương 374: Giảm giá chính là xem thường hắn


"Hả?" nhân viên bán hàng sửng sốt, không nghĩ tới người này nói mua là mua, ngay cả thử cũng không cần. Chẳng qua nghĩ nếu là mua tặng thì đâu thể thử: "Được ngay, quý khách, nếu một lần mua hai áo khoác ngoài, có thể được giảm giá mười phần trăm. Anh xem có phải nên chờ bạn gái mình thử áo xong, nếu như hợp, như vậy cùng viết phiếu sẽ được giảm giá"
"Được rồi" Dương Minh gật đầu.
Chẳng qua Trương Hiểu Viện và tên béo đã đứng ngồi không yên.
"Hiểu Vận, em không phải nói Lâm Chỉ Vận kia rất nghèo sao? Rốt cuộc là thế nào đây?" Tên béo có chút lo lắng nhỏ giọng nói.
"Ai biết được. Anh nhìn xem cách ăn mặc của thằng kia xem, không phải nghèo thì là gì" Trương Hiểu Viện nhỏ giọng nói: "Anh không phải định mua tặng em một chiếc áo da điêu sao, mau đi mua, đừng có mà kém hắn đó"
"Quán này bán khá đắt, cửa hàng áo da thú bên kia giảm hai mươi phần trăm, chúng ta sang bên kia đi" Tên béo nhỏ giọng nói: "Đến đây không phải chỉ vì làm bạn học em mất mặt sao"
"Hừ, anh thiếu chút tiền đó sao?" Trương Hiểu Viện có chút không vui: "Còn đi xe Mercedes – Benz nữa chứ, vậy mà không bằng hai đứa nghèo"
"Bà cô à, xe Mercedes – Benz đó không phải của anh, mà là của ông chủ. Anh chỉ là một lái xe, một tháng kiếm được năm sáu ngàn, đều đưa hết cho em mà" Tên béo cười khổ nói.
Hai người mặc dù nói rất nhỏ, chẳng qua Dương Minh đang nhìn chằm chằm vào miệng hai người, cho nên hiểu ngay hai người bọn họ đang nói gì.
"Trương Hiểu Viện à? Anh thấy chiếc áo vừa nãy Chỉ Vận mặc rất hợp, em cũng thử một chút xem" Dương Minh cười âm hiểm, sau đó nói với nhân viên bán hàng: "Phiền em tìm một chiếc áo như vừa nãy, cho cô đây mặc thử"
"Ồ, có ngay ạ" Dương Minh mua nhiều, nhân viên bán hàng đương nhiên rất nhiệt tình. Hơn nữa cô nàng thấy Trương Hiểu Viện và tên béo mặc đồ đắt tiền, nên không nghi ngờ năng lực mua sắm của bọn họ.
"Cái này." Tên béo có chút khó xử. Chẳng qua nhân viên bán hàng đã cầm một chiếc áo khoác da nhung điêu đưa cho Trương Hiểu Viện.
Áo này mặc dù là Trương Hiểu Viện chọn cho Lâm Chỉ Vận. Nhưng cô ta lựa chọn theo ánh mắt của mình, nên đầu tiên là dựa vào dáng người của mình mà lựa chọn. Hơn nữa dáng người cô ta cũng không kém Lâm Chỉ Vận là mấy. Chiếc áo này mặc sẽ rất hợp. Cho nên Trương Hiểu Viện không biết nên làm như thế nào. Nếu như mặc thử mà đẹp, không mua thì sẽ bị Lâm Chỉ Vận nhạo báng.
"Ha ha, cái áo này hình như rất hợp với em đó" Dương Minh cười cười nhìn Trương Hiểu Viện: "Hay là mặc thử xem sao?"
"Như vậy để em mặc thử đi" Trương Hiểu Viện vốn định nói gì đó, nhưng tên béo không chịu được ánh mắt của Dương Minh, vì thế đành phải kiên trì đến cùng. Dù sao lát nữa tùy tiện tìm một lỗi của chiếc áo, nói không mua là được mà. Tên béo không có ánh mắt như Dương Minh, không biết chiếc áo này rất hợp với Trương Hiểu Viện, nói cách khác hắn cũng không thể nào nói như vậy. Theo hắn nghĩ, điểm xấu đâu khó để tìm? Đến lúc đó nói hơi rộng, hoặc hơi chặt là được mà?
Trương Hiểu Viện nhưng lại hiểu nhầm, cô nàng nghĩ tê béo đồng ý mua cho mình. Vì thế vui mừng cầm lấy chiếc áo chạy vào phòng thử đồ.
Vừa lúc Lâm Chỉ Vận đi ra, mắt Dương Minh sáng lên. Ngay cả Trương Hiểu Viện cũng khiếp sợ. Lâm Chỉ Vận quá hợp với chiếc áo này.
Lâm Chỉ Vận đi rất cẩn thận, mặt ửng đỏ nhìn Dương Minh: "Cái này. đẹp không?"
"Quá hoàn mỹ" Dương Minh không khỏi khen một câu, sau đó gật đầu nói: "Chỉ Vận, em không nhìn mình trong gương sao?"
"Không có." Lâm Chỉ Vận có chút xấu hổ nói.
"Ha ha, rất đẹp, không tin em hỏi mọi người xem?" Dương Minh giúp Lâm Chỉ Vận một chút, sau đó nói.
"Đúng vậy, tiểu thư, chiếc áo này rất hợp với chị" Đừng nói Lâm Chỉ Vận mặc vào quả thực rất đẹp, dù khó coi, nhân viên bán hàng vẫn phải nói là đẹp.
"Như vậy thì lấy cái này đi. Hai chiếc, viết phiếu cho anh" Dương Minh gật đầu nói.
"Có ngay, quý khách, anh có đợi chị kia không? Chị ấy nếu thích, cùng viết phiếu sẽ được giảm mười phần trăm đó" nhân viên bán hàng nói.
"Không có gì, hai người bọn họ đều không có vẻ gì nghèo như anh. Người ta không để ý chút tiền này đâu" Dương Minh cười nói: "Em nếu giảm giá, hắn sẽ nói là em coi thường hắn. Có phải không, anh bạn?"
Dương Minh cố ý gật đầu với thằng béo.
"Cái này." Thằng béo thầm nghĩ, giảm mười phần trăm cũng là mấy ngàn đó, cái này đâu phải giấy đâu? Chẳng qua ngoài miệng vẫn phải nói: "Đúng, chút tiền lẻ, không đáng gì"
Nhân viên bán hàng không khỏi cảm thấy sùng bái. Đây mới là người có tiền. Lát nữa nhất định phải khen mấy câu, người ta không có tiền còn mua hai chiếc, như vậy tên béo kia không biết chừng còn mua ba chiếc.
Dương Minh chỉ muốn ôm bụng mà cười, nhưng ngoài miệng lại nói: "Đúng thế, đi xe Mercedes – Benz đúng là không bình thường"
Xe Mercedes – Benz? Nhân viên bán hàng vừa nghe liền khẳng định sẽ bán được mấy chiếc. Vì vậy càng cố tươi cười, chuẩn bị để tên béo bỏ tiền.
Không lâu sau, Trương Hiểu Viện đi ra, chiếc áo này mặc trên người cô nàng, mặc dù không đẹp như Lâm Chỉ Vận, nhưng cũng rất vừa vặn. Nếu như không có Lâm Chỉ Vận, như vậy Trương Hiểu Viện cũng làm cho người ta cảm thấy đẹp.
Chẳng qua mặc dù không đẹp như Lâm Chỉ Vận, nhưng muốn tìm được điểm lỗi, hoặc xấu cũng rất khó. Những từ mà thằng béo chuẩn bị đã không thể sử dụng. Hắn đang thầm hỏi nên nói như thế nào để từ chối, thì nhân viên bán hàng đã nói.
"Tiểu thư, chiếc áo này đúng là được may riêng cho chị, rất vừa vặn. Chị nhìn xem, rất đẹp" nhân viên bán hàng bắt đầu mồm mép: "Chị cho anh đây xem, có phải rất đẹp không? Anh thấy sao?"
"Ồ, đúng thế. a, không. cái này." Tên béo mấp máy môi, thiếu chút nữa đồng ý với lời nhân viên bán hàng nói. Chẳng qua nghĩ đến số tiền trong túi mình, đành phải sửa lời: "Tôi cảm thấy rất bình thường"
"Bình thường? Ha ha, quý khách, không phải em khoa trương, em bán áo da điêu đã lâu, vừa người như vậy, ngoại trừ cô gái vừa nãy, thì chỉ có bạn gái của anh. Anh nhìn xem, cả người đều có một loại khí chất không thể nói" nhân viên bán hàng nói: "Tiểu thư, chị cảm thấy có đúng không?"
Trương Hiểu Viện vừa nãy đã cho rằng tên béo đồng ý mua cho mình, cho nên sẽ không có gì phải nghĩ. Lại nói, cô ta cũng rất thích chiếc áo này, vì thế nói: "Ừ, rất được. Cô vừa nói như vậy, tôi cũng cảm thấy thế. A Bưu, hay là chúng ta mua chiếc áo này?"
Mặc dù không thể nào ra vẻ trước mặt Lâm Chỉ Vận, nhưng cũng coi như không mất mặt. Cho nên Trương Hiểu Viện cũng vẫn khá vui vẻ. Dù sao mình cũng mua được một chiếc áo nhung điêu. Lúc trước tên béo chỉ nói mua áo da điêu không thôi.
Hơn nữa áo nhung điêu này cũng không rẻ, hơn bốn mươi ngàn. Trương Hiểu Viện sao có thể không vui chứ.
Chẳng qua thằng béo lại không chịu được. Hắn vội vàng nháy mắt ra hiệu với Trương Hiểu Viện, sau đó nói: "Hiểu Vận, anh cảm thấy cái áo này rất bình thường. Chúng ta đến chỗ khác xem đi?"
"Em cảm thấy rất tốt mà. Làm sao thế A Bưu?" Trương Hiểu Viện không khỏi có chút hờn giận, như vậy không phải mất mặt sao?
"Ách. anh chỉ cảm thấy mua quần áo có nên đi xem mấy cửa hàng rồi hãy quyết định" Thằng béo xấu hổ giải thích, sau đó còn không ngừng nháy nháy mắt với Trương Hiểu Viện.
"Ồ? Anh bạn, mắt mày có vấn đề không đó?" Dương Minh cố nhịn cười, nghiêm giọng nói.
"A? Không có gì. ách. cái này. có chút hoa mắt." Thằng béo lắp bắp nói.
"Ồ, như vậy hả. Bạn gái mày đã thích, vậy mày mua đi. Dù sao cũng không đáng bao nhiêu tiền, lát nữa thấy cái khác đẹp hơn thì mua một cái khác. Hơn nữa nếu bây giờ mày không mua, người khác sẽ mua đó" Dương Minh nói.
"Đúng thế, quý khách, đây là chiếc cuối cùng của cửa hàng chúng tôi, bán hết là không còn" nhân viên bán hàng thêm dầu vào lửa.
"Nhưng mà." Thằng béo không biết làm sao, vấn đề mấu chốt chính là trong thẻ của hắn không còn bao nhiêu tiền.
"A Bưu, cái áo này đi, chúng ta thanh toán thôi" Trương Hiểu Viện thấy thằng béo do dự, mặt sa sầm xuống. A Bưu sao thế? Không phải quá mất mặt sao?
"." Thằng béo rất muốn nói không mua, chẳng qua nếu nói ra chẳng những mất mặt, bạn gái cũng có thể không còn.
"Quý khách, tôi viết phiếu nhé?" nhân viên bán hàng hỏi một câu: "Bốn mươi sáu ngàn"
"Không giảm giá sao?" Trương Hiểu Viện hỏi một câu.
"Ồ, mua hai chiếc mới giảm giá. Hơn nữa người khách kia lúc nãy có nói giảm giá chính là xem thường anh ta." nhân viên bán hàng giải thích.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #374


Báo Lỗi Truyện
Chương 374/2205