Chương 373: Xem ai xấu mặt


"À đây, tôi lấy cho hai người" Nhân viên bán hàng còn tưởng không phải mất một món quàn, không ngờ cô gái này nhớ như vậy, vội vàng lấy một vòng cổ giao cho Lâm Chỉ Vận.
Cầm lấy quà tặng, Lâm Chỉ Vận mới rất vui vẻ cùng Dương Minh ra khỏi cửa hàng quần áo, giống như được tiện nghi rất lớn vậy.
"Ha ha, chiếc vòng cổ này giống như hàng giả thì phải?" Dương Minh cười cười, chỉ vào vòng cổ trong tay Lâm Chỉ Vận.
"Nhưng chị ta đã đáp ứng cho chúng ta, tại sao lại không lấy" Lâm Chỉ Vận nói.
"Lấy em cũng không đeo, em lấy có tác dụng gì?" Dương Minh lắc đầu bất đắc dĩ. Rất nhiều lúc đều là như vậy, mọi người khi mua đồ đều thích quà tặng, nhưng mang về nhà thứ đồ đó lại vứt xó không dùng.
"Sao lại không đeo, ai nói em không đeo?" Lâm Chỉ Vận bị Dương Minh nói như vậy, liền cầm chiếc vòng cổ mặt trái tim cẩn thận đo lên cổ.
"Ha ha" Dương Minh cười cười, cũng cầm lấy cái vòng của mình đeo lên cổ.
Hai người nhìn nhau cười, rất vui vẻ.
"Lâm Chỉ Vận" Lúc này một đôi nam nữ trẻ tuổi đi tới, người nữ gọi Lâm Chỉ Vận.
"Trương Hiểu Viện?" Lâm Chỉ Vận cũng thấy nữ sinh đối diện, hơi giật mình.
"Đây không phải ngọc nữ ngây thơ lớp ta sao, cũng có bạn trai?" Trương Hiểu Viện cười cười nói: "Anh chàng đẹp trai này tên là gì?"
"Chào em, anh là Dương Minh" Dương Minh không biết người trước mặt có quan hệ thế nào với Lâm Chỉ Vận, chỉ có thể đáp lại một câu.
"Ồ? Lạnh à nghe" Trương Hiểu Viện cười cười: "Hai người đeo cái gì thế? Đây không phải vòng cổ khuyến mại của cửa hàng quần áo sao? Đồ bỏ đi như vậy mà cũng đeo lên cổ? Mau bảo ông xã của bạn mua một chiếc vòng bạch kim như mình này"
Trương Hiểu Viện mặc dù cười, chẳng qua trong giọng lại đầy vẻ đắc ý. Thằng mập mạp bên cạnh cô ả cũng rất đắc ý nhìn Dương Minh.
Dương Minh lúc này mới hiểu, thì ra cô nàng này đến để khoe khoang với Lâm Chỉ Vận.
Lâm Chỉ Vận hiển nhiên cũng không có hảo cảm gì với Trương Hiểu Viện, lắc đầu: "Mình không thích mấy thứ đó"
"Ha ha, Chỉ Vận, mình nói bạn, bạn như vậy, đúng là làm mất mặt phụ nữ chúng ta" Trương Hiểu Viện nói: "Phụ nữ chúng ta khi ở bên đàn ông, đã phải bỏ cả thời thanh xuân ra. Bạn phải tìm một người đàn ông có thể bỏ tiền cho bạn mới đúng"
Mẹ kiếp? Tao không hào phóng? Dương Minh nhíu mày, Trương Hiểu Viện này nói quá khó nghe. Con bé này không phải là tìm đối tượng, mà giống gái điếm.
"Đúng, A Bưu, anh không nói mua một chiếc áo da điêu cho em sao? Chúng ta đi chứ?" Trương Hiểu Viện nũng nịu nói với thằng béo.
"Ừ, đi, đi luôn. Chẳng qua xe Mercedes-Benz ở bãi đỗ xe, hy vọng đừng có kẻ nào hâm mộ sờ mó mà tróc sơn" Thằng béo ra vẻ vô tình nói một câu.
Lâm Chỉ Vận mặc dù không thèm để ý những điểm này, nhưng cô gái nào chẳng muốn mặt mũi. Cho dù là Cát Hân Dao cũng chỉ là thầm chọc người mà thôi. Nhưng Trương Hiểu Viện này rõ ràng là sỉ nhục mình, Lâm Chỉ Vận sao có thể không hiểu?
"Chỉ Vận, chúng ta đi, em không phải muốn mua áo nhung sao, đừng tốn thời gian với bọn họ" Dương Minh cười cười, nói một câu: "Chúng ta là người có tiền, không việc gì phải chấp nhặt với kẻ nghèo mà thích ra vẻ"
"Mua áo nhung?" Trương Hiểu Viện sao có thể tin. Áo nhung còn đắt hơn cả da điêu. Nhìn cách ăn mặc của Dương Minh và Lâm Chỉ Vận, rõ ràng là tầng lớp sinh viên nghèo, sao có thể mua được áo nhung. Vì thế Trương Hiểu Viện tự nhiên coi Dương Minh đang khoác lác.
Thằng béo hiển nhiên cũng bị câu nói xách mé của Dương Minh làm cho khó chịu. Mẹ kiếp, lão tử là thằng nghèo ra vẻ? Hừ, tao muốn nhìn xem ai mới như vậy. Vì thế hắn cười lạnh nói: "Vậy vừa hay, tôi biết phía trước có một cửa hàng thời trang với nhiều mẫu mã mới. Cùng đi chứ.
"
Được" Dương Minh gật đầu.
Trương Hiểu Viện nhìn Lâm Chỉ Vận một cái, trong mắt đầy vẻ khinh thường. Nói thật Lâm Chỉ Vận đẹp hơn cô ta nhiều. Chẳng qua đẹp thì có tác dụng gì, mình không phải vẫn tìm được một đối tượng có tiền sao?
"
Dương Minh, chúng ta đi thật sao?" Trên đường, Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói với Dương Minh.
"
Sao lại không đi? Anh chẳng phải định mau áo cho em sao?" Dương Minh có chút buồn cười nhìn thằng béo đang nghênh ngang đi phía trước.
"
Nhưng mà không cần mua thứ đắt tiền như vậy." Lâm Chỉ Vận cắn môi ra vẻ khó xử: "Quan hệ giữa hai chúng ta. anh mua đồ đắt tiền cho em. em không thể nhận."
Lâm Chỉ Vận ấp úng nói, chẳng qua Dương Minh vẫn có thể hiểu, cười an ủi: "
Đúng thế, với quan hệ của chúng ta, mau tặng em mấy bộ quần áo có gì đâu"
"
." Lâm Chỉ Vận không còn gì để nói, người này là không hiểu thật, hay cố ý giả ngu? Lâm Chỉ Vận lúc này có chút nghi hoặc, tại sao Dương Minh tốt với mình như vậy?
Theo lý thuyết, hắn chỉ là bạn trai giả của mình, để đối phó với bố mẹ là được rồi. Nhưng Dương Minh bây giờ đối với mình không khác gì mình là bạn gái thật của hắn vậy.
Chẳng những qua tâm mình, còn thường xuyên tốn tiền mau quà tặng mình. Đây chỉ có đôi nam nữ yêu nhau mới làm mà?
Lâm Chỉ Vận đã mấy lần có ý kiến với Dương Minh về vấn đề này. Chẳng qua Dương Minh toàn giả vờ ngu ngu cho qua, căn bản không nói thẳng với nàng. Lâm Chỉ Vận lúc này rất loạn. Đúng, nàng thích ở bên Dương Minh. Nếu như có thể, Lâm Chỉ Vận muốn quan hệ này mãi duy trì.
Nhưng giả thì mãi là giả, giấy không gói được lửa, một ngày nào đó sẽ lộ ra, khi đó bố mẹ sẽ biết Dương Minh chỉ là bạn trai giả của mình, tất cả sẽ kết thúc phải không? Nhưng mình không nói, Dương Minh không nói thì có ai biết chứ?
Đúng, bạn gái của Dương Minh. Nếu như cứ tiếp tục thế này, bạn gái Dương Minh không thể nào không phát hiện ra, đến lúc đó cô ấy tìm tới tận cửa, vậy mình nên làm như thế nào.
Cũng bởi vì như vậy nên Lâm Chỉ Vận mới không ngừng nhắc nhở mình không được quá gần Dương Minh. Nhưng bởi vì bố mẹ đã thừa nhận thân phận của Dương Minh, mình không thể nào cách xa hắn, cho nên mới gặp phải tình huống cưỡi lên lưng hổ thế này.
Bỏ đi, Lâm Chỉ Vận thở dài bất đắc dĩ, đi bước nào hay bước đó.
Bốn người đi tới một cửa hàng thời trang cao cấp. Cửa hàng này chuyên bán đồ da. Đồ da, áo da bán rất chạy ở phương Bắc. Nơi này rất lạnh, da điêu, da cáo, da thỏ lại ấm, cho nên được những người có tiền chào đón.
Trương Hiểu Viện và thằng béo chỉ có ý làm Dương Minh và Lâm Chỉ Vận xấu mặt, cho nên cũng không vội vàng gì mua. Chỉ đi theo hai người, hơn nữa còn có ý dẫn bọn họ đến khu vực đắt đỏ nhất.
"
Ồ, cái này rất được, Lâm Chỉ Vận, rất hợp với dáng người của bạn, hay là bạn thử một chút?" Trương Hiểu Viện mở miệng nói, chỉ vào một chiếc áo khoác ngoài bằng nhung, rất đắt.
Dương Minh sao có thể không hiểu ý cô ả. Chẳng qua chiếc áo này đúng là rất đẹp. Trên thực tế Trương Hiểu Viện cũng suy nghĩ vấn đề này, nếu như cô ta tùy tiện chỉ một cái áo và bảo Lâm Chỉ Vận mua, chưa chắc vừa người. Như vậy bọn họ sẽ có lý do không mua. Cho nên Trương Hiểu Viện dựa vào dáng người của Lâm Chỉ Vận mà chọn ra một chiếc áo thích hợp nhất.
"
Ừ, rất đẹp, cái này đi" Dương Minh gật đầu, nói với nhân viên bán hàng: "Phiền em lấy cái áo này xuống, chúng tôi thử một chút"
"
Có ngay, chờ chút" Nhân viên bán hàng mặc dù thấy Dương Minh ăn mặc rất bình thường, chẳng qua không có ý khinh thường. Thời buổi này những người có tiền đều rất quái dị. Cô ta gặp qua không ít. Đều thích giả vờ nghèo, tài không lộ ra.
Nhân viên bán hàng lấy chiếc áo xuống, đưa cho Dương Minh. Dương Minh đưa cho Lâm Chỉ Vận: "
Em vào mặc thử đi, anh đợi em ở ngoài này.
Trương Hiểu Viện và thằng béo đang chuẩn bị xem Dương Minh xấu mặt. Không nghĩ Dương Minh cũng không rảnh rỗi, nhân lúc Lâm Chỉ Vận đi thay quần áo, nói với nhân viên bán hàng: "Đúng, ở đây có áo cho người khoảng mét sáu mặc vừa không?"
"
Xin hỏi ai mặc?" nhân viên bán hàng hỏi một câu.
"Ồ, là mẹ anh" Dương Minh cảm thấy áo da điêu rất được, rất ấm. Nếu đã tới, vậy cũng mua cho mẹ một chiếc. Dù sao mẹ hắn nhất định không thể bỏ tiền ra mua.
"Có, chẳng qua mẹ anh ở tuổi trung niên, nên mặc áo bên kia thì đẹp hơn cả" nhân viên bán hàng chỉ vào một chiếc áo bên tay phải.
Dương Minh suy nghĩ một chút, thấy cũng đúng, vì thế gật đầu nói: "Được, vậy chiếc này đi, em gói lại cho anh"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #373


Báo Lỗi Truyện
Chương 373/2205