Chương 371: Tiểu ra giường


Trần Mộng Nghiên sau khi về đến ký túc, trong lòng rối bời. Mình và Dương Minh rốt cuộc đã có phát triển về chất. Thực ra Trần Mộng Nghiên cũng không quá coi trọng cái đó. Nàng mặc dù khá bảo thủ, nhưng trong lòng đã nhận định Dương Minh, coi hắn là người đàn ông duy nhất của đời, vậy những thứ khác đã không còn quan trọng nữa.
Hôn, thậm chí vào khách sạn, Trần Mộng Nghiên cũng không quá bài xích, chỉ cảm thấy hơi sợ mà thôi. Trước hôm nay, nàng cũng đã nghĩ đến việc Dương Minh có thể yêu cầu nàng đi chơi suốt đêm. Trần Mộng Nghiên rất khẩn trương, nàng không biết lúc đó mình sẽ làm như thế nào. Mặc dù không bài xích, nhưng xảy ra với mình, Trần Mộng Nghiên không thể không khẩn trương.
Vừa nãy khi Trương Tân nói muốn dẫn Triệu Tư Tư đến khách sạn, Trần Mộng Nghiên rất khẩn trương, đứng ngồi không yên. Cũng may Dương Minh không nói ra yêu cầu đó, chỉ đưa nàng về trường.
Chẳng qua con người nhiều lúc rất mâu thuẫn. Sợ thì sợ nhưng bây giờ chuyện không xảy ra, Trần Mộng Nghiên lại bắt đầu suy nghĩ. Dương Minh có phải không có hứng thú với mình? Tại sao hắn đã từng cùng Lam Lăng ***, nhưng chưa bao giờ yêu cầu muốn mình? Chẳng lẽ mình không bằng Lam Lăng? Vì thế Trần Mộng Nghiên bắt đầu miên man suy nghĩ, mất ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau Dương Minh lái chiếc xe cũ nát Jetta đến nhà Lâm Chỉ Vận. Dương Minh vốn định mua chút hoa quả, nhưng bởi vì hôm qua là đêm noel, rất nhiều hàng quán mở suốt đêm, đến tận sáng mới đóng cửa, trên đường rất vắng vẻ, ngay cả xe cộ cũng ít hơn ngày thường.
Đến nhà Lâm Chỉ Vận, Dương Minh gõ cửa, Trầm Nguyệt Bình ra mở cửa, thấy Dương Minh liền nhiệt tình nói: "Dương Minh, cháu đến rồi"
"Vâng, cháu chào cô Trầm, giáng sinh vui vẻ" Dương Minh nói: "Chỉ Vận đâu cô?"
"Chỉ Vận tối qua nhắn tin với cháu đến tận nửa đêm, sau đó hưng phấn một lúc lâu không ngủ, đến hơn bốn giờ mới ngủ, bây giờ vẫn đang ngủ" Trầm Nguyệt Bình nói.
"Như vậy ạ, hay lát nữa cháu tới" Dương Minh có chút xấu hổ nói.
"Cần gì phải như vậy, cháu và Chỉ Vận cũng không phải người ngoài. Cô phải ra ngoài một lát, cháu vào nhà chờ nó" Trầm Nguyệt Bình nói: "Cháu vào phòng Chỉ Vận đi"
"Ồ. vâng ạ" Dương Minh gật đầu. Lâm Chỉ Vận đáng thương đang ngủ say sưa, đâu biết rằng mẹ của mình lại bảo một người đàn ông vào trong phòng nàng chứ.
Dương Minh mặc dù đóng giả làm bạn trai của Lâm Chỉ Vận, nhưng giữa hai người trước kia đã *** chẳng qua hết lần này tới lần khác lại không nói ra. Cho nên quan hệ giữa hai người bây giờ thân mật không thân mật, nói không thân mật thì lại khá mập mờ.
Nếu là người khác, Dương Minh cho dù háo sắc hơn nữa cũng không dám tùy tiện vào phòng ngủ một cô gái. Nhưng Lâm Chỉ Vận lại khác, Dương Minh vốn có suy nghĩ chịu trách nhiệm với nàng cả đời vì vậy không e ngại mấy điều này.
Đẩy cửa phòng Lâm Chỉ Vận đi vào, thấy nàng đang ngủ say. Lúc này Lâm Chỉ Vận đang đạp chăn ra, một chân trắng nõn lộ ra bên ngoài. Dương Minh thật đúng là muốn vuốt ve nó.
Trên môi nàng hé nở nụ cười, khuôn mặt xinh xắn hồng hào, hàng lông mi thật dài đáng yêu, tất cả làm Dương Minh chỉ muốn hôn nàng.
Chẳng qua trước khi Lâm Chỉ Vận chấp nhận hắn, Dương Minh vẫn cố khống chế bản thân. Hắn cũng chỉ nghĩ mà thôi, không có khả năng làm. Dương Minh đứng lên, kéo chăn đắp lên chân trần của nàng, kẻo nàng lạnh.
Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng khóa cửa, hiển nhiên Trầm Nguyệt Bình đã rời đi. Dương Minh không muốn quấy rầy Lâm Chỉ Vận, vì thế ngồi lặng lẽ ở bên chờ nàng tỉnh.
"A." Một lát sau, Lâm Chỉ Vận đột nhiên rên lên một tiếng, hiển nhiên đã bắt đầu tỉnh giấc. Dương Minh đang định chào nàng thì thấy Lâm Chỉ Vận vội vàng bật dậy, đứng lên lẩm bẩm: "Dép, dép đâu. không được, tiểu ra giường mất"
Nói xong nàng đi dép chạy vội ra ngoài. Dương Minh lại đang trợn mắt há mồm.
Con mẹ nó, không phải dị năng của mình tự khởi động đó chứ? Chỉ Vận sao lại cởi truồng chứ? Vừa nãy Dương Minh chỉ cảm thấy mình hoa mắt, một thân thể trắng nõn xẹt qua trước mặt mình. Hai điểm đỏ bên trên và đám lông đen bên dưới, Dương Minh thấy rõ ràng.
Chẳng lẽ công năng mắt kính tự động thăng cấp? Lâm Chỉ Vận sao lại không mặc quần áo chứ? Dương Minh có chút khó hiểu. Hơn nữa Lâm Chỉ Vận căn bản không phát hiện ra mình. Chẳng lẽ kính áp tròng này còn có công năng ẩn thân?
Chẳng qua đáp án lập tức đã có. Đây là do Dương Minh suy nghĩ quá nhiều, kính mắt không biết hóa. Mà Lâm Chỉ Vận đúng là không mặc quần áo, mình cũng không ẩn thân.
Lâm Chỉ Vận đi vào toilet xong đã hơi tỉnh táo lại chút, vội vàng đi về phòng ngủ của mình. Nàng dám cởi truồng chạy ra ngoài đó là vì bố dạo này không có nhà. Ở nhà chỉ có hai mẹ con, cho nên cũng không cần kiêng kỵ gì. Nếu không Lâm Chỉ Vận nhất định sẽ mặc quần áo trước.
Lâm Chỉ Vận nhìn đồng hồ trên tường thấy đã hơn mười giờ, sao Dương Minh còn chưa tới? Xem ra mẹ đã ra ngoài rồi. Lâm Chỉ Vận lắc đầu chuẩn bị về phòng mặc quần áo. Nhưng không ngờ rằng khi nàng đẩy cửa phòng ngủ ra, đột nhiên phát hiện trên ghế có người ngồi, người này chính là Dương Minh.
"A" Lâm Chỉ Vận hét lên chói tay, vội vàng che đi vị trí mẫn cảm trên người. Nhưng đáng tiếc nàng chỉ có hai tay, che trên không che được dưới, che dưới không che được trên, chỉ có thể che một nửa.
"Ách. thực ra anh không thấy gì hết" Dương Minh nói.
"Đáng ghét" Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói, tức đến độ mặt đỏ hồng lên, vội vàng chui vào trong chăn nói: "Anh còn không đi ra ngoài" " Được được, anh ra ngay" Dương Minh lắc đầu, chuyện này đúng là, ai.
Thực ra theo lý thuyết chuyện này Dương Minh cũng có một phần trách nhiệm, vừa nãy nhìn thấy một lần thì thôi, đáng lẽ phải nhân lúc Lâm Chỉ Vận không phát hiện hắn, chạy ra phòng khách. Nhưng Dương Minh lúc ấy không cho rằng Lâm Chỉ Vận cởi truồng, mà hắn nghĩ dị năng của mình thăng cấp, kết quả mới thành ra như vậy.
Nếu đổi lại là người khác cũng không có gì. Nhưng hết lần này đến lần khác lại là Dương Minh, kẻ có dị năng, nên hắn mới chần chờ không trốn đi ngay. Chẳng qua chuyện này cũng không thể giải thích với Lâm Chỉ Vận. Dương Minh đành kiên trì đến cùng, đi ra khỏi phòng Lâm Chỉ Vận, sau đó đóng cửa lại cho nàng.
Lâm Chỉ Vận bây giờ chỉ muốn tìm một lỗ mà chui xuống. Mình trần truồng chạy trong nhà, mặc dù bị hắn nhìn cũng không có gì lớn, nhưng mình cũng xấu hổ. Lâm Chỉ Vận cảm thấy không dám gặp mặt Dương Minh, chuyện này xấu hổ quá.
Chẳng qua việc này cũng chưa tính gì, bây giờ Lâm Chỉ Vận chỉ mong Dương Minh vào sau khi nàng chạy ra toilet. Nếu không câu trước đó của nàng" tiểu ra giường" chẳng phải càng xấu hổ hơn sao?
Một cô gái không ngờ nói ra điều này trước mặt một người đàn ông, nghĩ đến đã cảm thấy không có mặt mũi gặp người rồi.
Lâm Chỉ Vận vội vàng mặc quần áo, đứng một lúc lâu mới hít sâu một hơi mở cửa phòng ra. Thấy Dương Minh đang ngồi trên ghế, có chút không biết nên nói gì, đành phải cố ý ho khan một tiếng.
"Chỉ Vận, em mặc quần áo xong rồi hả? Xin lỗi à nghe, anh không biết em cởi truồng" Dương Minh gãi gãi đầu, có chút xấu hổ nói.
"." Lâm Chỉ Vận hiển nhiên không muốn tiếp tục đề tài này. Nàng lúc này chỉ muốn biết Dương Minh đến đây từ lúc nào, liền hỏi: "Anh đến lúc nào, sao em không biết"
"Ồ, hơn chín giờ anh đến. Cô Trầm bảo anh vào phòng em, chờ em dậy" Dương Minh giải thích: "Em cũng biết hai chúng ta đang có quan hệ yêu đương, nếu anh không vào cô Trầm nhất định sẽ nghi ngờ. Cho nên anh không dám từ chối. Chẳng qua anh chỉ ngồi im một chỗ."
Dương Minh đầu tiên phải chứng minh mình trong sạch một chút, hắn không làm gì mà. Chẳng qua Lâm Chỉ Vận không để ý đến mấy cái đó. Xem ra Dương Minh nhất định nghe thấy câu nói kia của mình.
Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận đỏ mặt, không khỏi có chút kỳ quái nói: "Chỉ Vận, em sao thế? Sắc mặt không tốt lắm thì phải? Tối qua ngủ không ngon? Hay vừa nãy nhịn tiểu lâu quá nên mới vậy?"
"Dát?" Lâm Chỉ Vận kinh hãi, không ngờ Dương Minh lại nói ra lời này.
"Ách. nghe nói con gái không nên nhịn tiểu, dễ dàng viêm niệu đạo và bàng quang." Dương Minh không có ý trêu Lâm Chỉ Vận, mà đây là hắn quan tâm đến nàng. Hắn đọc tin trên mạng vô tình thấy: "Một cô gái trước khi ngủ uống nhiều nước, ngủ không kịp thời đi tiểu khiến cho bàng quang bị vỡ"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #371


Báo Lỗi Truyện
Chương 371/2205