Chương 363: Rất tốt


Dương Minh vốn còn cho rằng Chu Giai Giai định mượn cơ hội này để trả thù, nói xấu về mình với Trần Mộng Nghiên. Chẳng qua Dương Minh cũng hiểu khả năng này rất nhỏ, trừ phi Chu Giai Giai muốn bị đánh lần nữa.
Bây giờ nghe Chu Giai Giai nói, Dương Minh lại có chút nghi hoặc, cô nàng này rốt cuộc muốn làm gì? Nhìn bộ dạng của cô ta, hình như cố ý đến gần Trần Mộng Nghiên, cứ như vậy, hai người sẽ dễ dàng thành bạn tốt.
Đây là điều Dương Minh không muốn thấy. Hắn vốn rất mẫn cảm với cô bé Chu Giai Giai này, không hy vọng nàng tiến vào cuộc sống của mình. Nhưng tình huống bây giờ, không biết tại sao Chu Giai Giai cứ hướng về phía mình.
Nói Chu Giai Giai thích mình, đánh chết Dương Minh cũng không tin. Đạo lý rất rõ ràng, hai người đã nhiều năm không gặp, không thể nào có tình cảm gì đáng có. Hơn nữa quan hệ duy nhất giữa mình và Chu Giai Giai chính là chuyện với Tô Nhã.
Nhưng mình đã tìm người đánh Chu Giai Giai một trận, chẳng lẽ vì lần bị đánh đó, đánh Chu Giai Giai thành có tình cảm với mình? Chẳng lẽ nói nàng là người thích SM trong truyền thuyết? Dương Minh tà ác nghĩ tới, nếu quả thực như vậy, Chu Giai Giai trong phòng sẽ rất tuyệt.
Chẳng qua đây chỉ là điều Dương Minh nghĩ mà thôi. Hắn không ngu đến mức cho rằng Chu Giai Giai như vậy.
Mà từ lúc vào đại học đến giờ, mình và Chu Giai Giai nói chuyện với nhau cũng rất ít. Nếu nói vào đại học, Chu Giai Giai mới thích mình, vậy càng không thể có. Cho nên Dương Minh có lý do cho rằng Chu Giai Giai cho rằng ý đồ khác. Chỉ là Dương Minh còn không nhìn ra, Chu Giai Giai rốt cuộc có dụng tâm gì.
Theo cách làm của nàng bây giờ, chỉ là không ngừng quấn lấy mình, căn bản không có nguy hại gì đến Dương Minh.
Quán ăn Trương Tân đã đặt, đó là một cửa hàng lẩu rất đông khách. Mùa đông ăn lẩu rất tuyệt, nhất là nhiều người, ăn lẩu càng tuyệt hơn.
Trương Tân đi trước dẫn đường, dừng xe ở vị trí còn lại duy nhất trong bãi đỗ xe. Dương Minh đến, bãi đỗ xe đã không còn. Ai bảo hôm nay là đêm bình an, rất nhiều người đi ăn.
Dương Minh không có cách nào khác, cũng không suy nghĩ gì nhiều, trực tiếp đỗ xe trước cửa bậc thềm vào quán. Theo lý thuyết chỗ này không được đỗ xe. Nhưng Dương Minh thấy có một chiếc xe cũng dần ở bên can hj, cho nên cũng đỗ như vậy.
Chẳng qua vừa đỗ xe, bảo vệ quán đã tới. Hắn nhìn thấy chiếc xe cũ nát của Dương Minh mà suýt ngất. Mẹ kiếp, nếu xe mày là Mercedes-Benz BMW Porch, dừng ở đây cũng được, giống như cái xe bên cạnh xe mày đó, ít nhất cũng là xe ngon. Cái xe cũ nát Jetta của mày đỗ ở đây là sao? Sơn tróc, tiếng động cơ còn to hơn cả còi hơi.
Xe thế này mà còn đi được sao? Tên bảo vệ đi tới, gõ gõ cửa kính xe Dương Minh: "Trước cửa quán không được phép đỗ xe, anh tìm chỗ khác đỗ đi"
Dương Minh kinh ngạc, có chút buồn bực nói: "Bên cạnh không phải có xe đỗ sao?"
"Bên cạnh. xe bên cạnh." Bảo vệ ấp úng nói: "Xe anh quá cũ, đỗ đây làm ảnh hưởng đến mỹ quan của quán"
Dương Minh vừa nghe liền tức giận: "Mỹ quan gì? Tôi đến ăn cơm, đi xe nào thì quan hệ gì? Cho dù đi một xe Bentley đến, có thể ăn nhiều hơn người khác sao?"
Bảo vệ thấy Dương Minh còn gân cổ lên cãi, cũng có chút không nhịn được nói: "Dù sao ở đây cũng không cho phép dừng xe. Anh đi đi, đừng ăn ở quán chúng tôi" Dù sao tên bảo vệ thấy mình cũng không sai, có quy định như vậy mà.
"Bốp" Bảo vệ vừa nói xong cảm thấy mặt mình bị ăn một đấm, làm hắn mắt đầy sao, không biết nam bắc.
Dương Minh rất tức, mình đến để ăn cơm mà, là khách hàng, là thượng đế, không ngờ còn đuổi tao đi? Mẹ kiếp, tao đi Jetta thì sao chứ? Dù một chiếc xe cũ nát, vậy mày cũng không thể kỳ thị chứ?
Thấy bên này tranh cãi, đội trưởng bảo vệ cũng chạy tới. Khi hắn thấy chiếc xe Jetta cũ kỹ của Dương Minh, không khỏi hoảng sợ.
Tên bảo vệ vừa nãy không biết, nhưng đội trưởng này không thể không biết. Đội trưởng chính là thủ hạ của Bạo Tam Lập. Xe này là của Nhị đương gia Hầu Chấn Hám, hắn hiểu rõ.
Vì vậy chuyện này không cần hỏi, không cần biết ai đúng ai sai, nghe Lão Đại không bao giờ sai. Đội trưởng bảo vệ không thèm nhìn thằng bảo vệ đang khóc lóc kể lể, trực tiếp vung tay tát vào mặt hắn. Lại một tiếng kêu thiên địa quỷ thần kinh, thằng này bị giáp công từ hai phía, hai má đều sưng.
"Xin lỗi, mấy vị, bảo vệ này mới đến, không hiểu chuyện, mời mấy vị vào trong" Đội trưởng bảo vệ quay đầu lại, nịnh bợ ba người Dương Minh.
Mặc dù không biết ba người này có quan hệ gì ới Hầu Chấn Hám, nhưng nhất định có quan hệ. Nếu không không thể nào đi xe Hầu Chấn Hám. Về phần tại sao hắn không thèm nghĩ xe này có thể bị trộm không? Đạo lý rất đơn giản, xe này không đáng ăn trộm, bán không được mấy đồng. Cho dù trộm, Hầu Chấn Hám ra lệnh một tiếng, còn không phải lật tung Tùng Giang để tìm xe sao?
Dương Minh mặc dù không biết tại sao thái độ của đội trưởng lại tốt như vậy, chẳng qua vẫn gật đầu nói: "Xe này của bạn tôi, xem giúp tôi, đừng để người khác đụng vào"
Đội trưởng bảo vệ thầm nghĩ, xe này, ai dám dây vào, sắp vứt vào sọt rác đến nơi rồi. Chẳng qua đây là xe của Hầu Chấn Hám, cho dù Dương Minh không nói, hắn cũng phải tận tâm mà xem.
Vì vậy trước cửa quán xuất hiện một cảnh rất quái dị. Đội trưởng bảo vệ đích thân đứng phía trước trông một chiếc xe Jetta cũ nát.
"Dương Minh, anh cũng không nên lúc nào cũng bạo lực như vậy chứ" Trần Mộng Nghiên lần này thật ra cũng không giận. Bởi vì tên bảo vệ kia dù sao cũng quá đáng giận.
"Ha ha, mình thấy không có gì, người như vậy phải dạy cho một bài học" Chu Giai Giai cười nói: "Mộng Nghiên, bạn không thấy giọng điệu của hắn sao, hình như hắn rất lợi hại sao"
"Ừ. chẳng qua đội trưởng bảo vệ lại biết đạo lý, chỉ là động tác có chút bạo lực mà thôi" Trần Mộng Nghiên gật đầu, xem như đồng ý với lời Chu Giai Giai.
Dương Minh lắc đầu, Chu Giai Giai đi cùng, thật ra cũng tốt đó chứ. Cô ta không ngờ có thể lừa bình dấm chua Trần Mộng Nghiên dễ như vậy. Hơn nữa cũng giúp mình giải quyết không ít vấn đề.
Trương Tân và Dương Minh đều lái xe, đã hẹn không nên uống rượu, nhưng không chịu được thằng nhãi Điền Đông Hoa kích động, sau lại cảm thấy rạp chiếu phim Hoa Biển 3D không xa đây lắm, liền quyết định uống rượu, vứt xe ở đây, mai đến lấy về.
Vì vậy ba người gọi sáu chai bia uống. Dương Minh không nghĩ đến Chu Giai Giai bây giờ rất hòa đồng, không hà khắc như hồi cấp hai. Ít nhất Dương Minh cho rằng nàng rất hà khắc.
Nếu Chu Giai Giai nghe được lời đánh giá của Dương Minh dành cho mình, nhất định sẽ kêu oan. Mình có hà khắc gì đâu, chỉ là làm việc hơi ngốc một chút mà thôi, nàng lúc đó ngây thơ nghĩ rằng làm Dương Minh và Tô Nhã bỏ nhau, Dương Minh sẽ thích mình.
Bởi vì hôm nay đi chơi, cho nên mấy nữ sinh cũng uống một chút. Tửu lượng của Trần Mộng Nghiên không cao, uống ít rượu hoa quả vào bụng mà mặt đã đỏ hồng lên.
Triệu Tư Tư lại không có việc gì, nàng uống giỏi nhất. Điều này làm Trương Tân rất đắc ý, làm kinh doanh, phụ nữ cũng phải biết uống rượu.
Đội trưởng bảo vệ đã sớm hỏi rõ vị trí phòng Dương Minh, vội vàng dặn dò quản lý mang vào một đĩa hoa quả.
Bọn Dương Minh còn tưởng quán này phục vụ tốt, đều khen, lần sau còn tới đây ăn.
Ăn bữa cơm hết khoảng hai tiếng, nhìn một chút thời gian đã gần tám giờ. Phim tám rưỡi sẽ chiếu, thời gian cũng coi như đến. Vì vậy đám người Dương Minh đứng dậy thanh toán, rời đi.
Dương Minh, Trương Tân và Điền Đông Hoa mặc dù uống không ít rượu, nhưng chỉ có chút hơi men mà thôi, không ảnh hưởng đến hành động. Ra khỏi quán, Dương Minh thấy đội trưởng bảo vệ đang đứng bên cạnh xe mình, vì thế đi tới, vỗ vỗ vai hắn nói: "Anh bạn, tôi đi xem phim. Xe vứt tạm ở đây, trông xe giúp tôi được chứ?"
"Không vấn đề gì" Đội trưởng bảo vệ nghe xong lập tức gật đầu nói: "Cậu đi đi. Ở đây có tôi"
Dương Minh có chút kinh ngạc, đội trưởng bảo vệ này soa nhiệt tình như vậy? Chẳng qua nghĩ đến nghĩ lui hắn cho rằng chủ quán này kinh doanh tốt. Hắn đâu biết rằng đó là vì Hầu Chấn Hám.
Rạp Hoa Biển 3D chỉ cách nơi này một đoạn, đi khoảng mười phút là đến, coi như để tỉnh rượu. Hơn nữa trên đường đang rất náo nhiệt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #363


Báo Lỗi Truyện
Chương 363/2205