Chương 361: Tình yêu của Lam Lăng


Đây là số điện thoại của Lam Lăng khi nàng ở Đằng Trung, số này chỉ khác số của hắn đúng một số, cho nên Dương Minh rất nhớ. Xem ra Lam Lăng vẫn dùng sim này.
Dương Minh vội vàng ấn nút đọc, sợ điện thoại di động chẳng may bị hỏng, nhìn chằm chằm vào màn hình, không đến một giây, Dương Minh lại cảm thấy rất lâu.
"Dương Minh, em nhờ Tả gia gia mang sách đến cho anh, anh nhận được chưa? Đó là một quyển sách y thuật của Miêu tộc em. Bên trong chẳng những có rất nhiều bí thuật chữa thương, hơn nữa có rất nhiều biện pháp giải cổ. Nghe Tả gia gia nói anh là sát thủ, em rất lo cho nên mới nhờ gia gia mang đến cho anh"
"Trong núi không có sóng di động, hôm nay bà ngoài xuống núi mua đồ, em trước đã soạn tin từ trước, em nhờ bà gửi hộ. Không cần nhắn lại"
"Chờ em, nhớ anh, Lam Lăng"
Mấy câu ngắn ngủi nhưng làm Dương Phụ rất xúc động. Xem ra Lam Lăng mặc dù ở trong núi nhưng nàng lúc nào cũng nghĩ đến mình, lo lắng cho mình.
Nhất là câu cuối cùng" chờ em" làm cho Dương Minh càng đọc càng thấy được tình yêu của Lam Lăng. Dương Minh thở dài một tiếng, cất tin nhắn này đi, sau đó nhắn lại một tin: "Đã nhận được sách, anh luôn nhớ em, nhớ mỗi ngày"
Máy Nokia có tính năng thông báo bên kia đã nhận được tin nhắn, khi Dương Minh nhận được tin đối phương đã nhận, lúc này mới yên tâm. Nghĩ rằng Lam Lăng sẽ đọc được tin này. Bao ngày nhung nhớ, Dương Minh rốt cuộc cũng yên tâm. Bởi vì hắn biết bây giờ Lam Lăng rất tốt. Về phần tại sao Lam Lăng biết mình là sát thủ, Dương Minh rất buồn bực. Chẳng qua tám phần là lão già Tả gia gia kia có quan hệ gì đó với Phương Thiên. Hoặc là lão ta vẫn âm thầm quan sát mình.
Thân thủ như quỷ mị của lão già, Dương Minh nhất định không thể phát hiện được.
Chuyện quái dị rốt cuộc đã có đáp án. Quyển sách đó là do Lam Lăng gửi cho mình, điều này làm Dương Minh giật mình. Chẳng qua lão già chết tiệt kia, với quan hệ giữa mình và Lam Lăng, có việc gì không thể nói với mình chứ? Ra vẻ thần bí, làm mình suy nghĩ đau đầu.
Chẳng qua chuyện này coi như gián tiếp nói rõ một điều. Đó chính là Lam Lăng rất ngưu, hoặc là nói bà ngoại nàng rất ngưu. Lão già kia là một cao thủ, ngay cả Phương Thiên và sư phụ Phương Thiên cũng không khống chế được, không ngờ lại thành một chân chạy.
Mà bây giờ xem ra quyển sách hiển nhiên là thật. Lam Lăng không thể nào lừa mình, cho nên Dương Minh định tìm thời gian nghiên cứu một chút, nếu không sẽ phụ sự quan tâm của Lam Lăng.
Dương Minh lưu tin nhắn của Lam Lăng lại.
Tối, Dương Minh vẫn đến nhà Ngô Trung Kiệt dạy thêm cho hắn.
"Dương ca, hôm nay anh đến trường em chứ?" Ngô Trung Kiệt có chút kỳ quái. Theo lý thuyết mỗi lần mời người nhà đến trường, giáo viên chủ nhiệm cũng sẽ gọi hắn tới. Dù người nhà không tới, chủ nhiệm lớp cũng sẽ hỏi hắn chứ.
Hôm nay đến tận khi tan học, thầy Cao, chủ nhiệm lớp cũng không có bất cứ câu hỏi gì. Cho nên Ngô Trung Kiệt cũng không hiểu có chuyện gì xảy ra.
"Đi, sao lại không đi" Dương Minh nói: "Thầy giáo mày tên Cao Đức Tân chứ gì, ở tầng hai, nhà giáo vụ"
"A? Anh đi? Vậy lão Cao nói như thế nào?" Ngô Trung Kiệt vội vàng nói.
"Phì" Dương Minh nghe xong thiếu chút nữa phì cười: "Mày gọi nó là lão Cao?"
"Đúng, có vấn đề gì sao, lớp bọn em đều gọi như vậy" Ngô Trung Kiệt nói.
"Không, trước kia trên đường ở Tùng Giang cũng có một thằng lưu manh gọi là lão Cao" Dương Minh lắc đầu nói.
"Ồ? Ý của anh là lão Cao trước đây là lưu manh?" Ngô Trung Kiệt cảm thấy có gì đó không ổn: "Cái này em biết, trong trường có lời đồn như vậy. Bọn em hỏi lão Cao, thấy ấy không có ý kiến gì. Chẳng qua em cảm thấy đây là thầy đang lừa người, nhã nhặn trí thức như thầy sao đi làm lưu manh được?"
"Nhã nhặn trí thức? Ha ha" Dương Minh cười khổ, mày không biết bộ dáng năm đó của nó rồi. Đầu trọc, cầm côn sắt đi lại trên đường.
"Cái gì? Không phải sao?" Ngô Trung Kiệt có chút tức giận.
"Hắn không lừa mày. Hắn chính là lão Cao mà tao nói" Dương Minh gật đầu nói: "Tao biết hắn"
"Anh quen lão Cao? Không phải chứ? Dương ca, anh cũng là xã hội đen à? Anh là đàn em của lão Cao?" Ngô Trung Kiệt kinh hãi há hốc mồm nói: "Trách không được anh ngưu như vậy, thì ra là huynh đệ trên đường. Vậy anh là đàn em của lão Cao, em coi như là đàn em của lão Cao, vậy hai ta không phải là.?"
"Cút ngay, ai đồng môn với mày" Dương Minh cười mắng: "Lão Cao năm đó theo tao, có thể tính thế này, mày là đời cháu rồi"
"A.hả?" Ngô Trung Kiệt càng hoảng sợ: "Không phải chứ? Lão Cao là đàn em của anh? Vậy sau này không phải em rất ngưu sao?"
"Vậy mày cho rằng lão Cao tại sao không tìm mày nữa?" Dương Minh tức giận nói: "Được rồi, tao nói với mày thế thôi, còn sau này muốn làm thế nào mày tự nhìn, ra ngoài làm lưu manh không có gì hay, sau này đừng sùng bái mấy cái này. Không có tác dụng gì, học tập nghiêm chỉnh là tốt nhất. Mày nhìn lão Cao và tao bây giờ xem, không phải cải tà quy chính sao?"
"Em. em biết rồi. Nhưng trong trường bây giờ, đám con trai đều thích so sánh xem ai quen được nhiều người trên xã hội, thằng đó ngưu hơn. Nữ sinh cũng thích những thằng đó" Ngô Trung Kiệt nói.
"Vậy ư?" Dương Minh kinh ngạc, thời đại thay đổi hay là trường con nhà giàu khác với trường mình học? Lúc Dương Minh lăn lộn, không có nữ sinh nào thích hắn, ngoại trừ mấy em.
"Đúng rồi, lớp trưởng em được bầu là do nó biết nhiều người, trong trường rất ngưu, tất cả mọi người đều nể mặt nó" Ngô Trung Kiệt nói: "Em về sau có thể kể với bọn trong lớp là em quen anh không?" " Mày nói cũng không ai biết" Dương Minh lắc đầu nói: "Như vậy đi, xem kết quả kỳ thi này của mày, tao xem thấy đạt thì sẽ giới thiệu cho mày quen biết một đại ca chính thức trên xã hội. Mày bị người khi dễ thì có thể tìm hắn, nhưng không có việc gì đừng có mà ra vẻ đi bắt nạt kẻ khác, hoặc ra vẻ ngưu."
"Thật sao" Ngô Trung Kiệt rất cao hứng. Ra vẻ ngưu? Đương nhiên sẽ không ra vẻ làm mẹ gì, phải ngưu có mục đích.
"Ừ, phải xem kết quả của mày đã" Dương Minh gật đầu, vừa lúc Tất Hải cũng ở gần đó, giới thiệu với Ngô Trung Kiệt cũng không sao.
Hôm nay Ngô Trung Kiệt không có nhiều câu để hỏi. Trước kia cũng có Lâm Chỉ Vận dạy, nên các câu hỏi còn lại không nhiều lắm.
"Ngày mai, ngày kia tao không đến được" Dương Minh nói: "Bao giờ mày thi?"
"Bọn em sau tết mới thi, Dương ca, sao anh lại không đến?" Ngô Trung Kiệt vội vàng hỏi: "Em biểu hiện không tốt? Anh giận?"
"Mẹ nó, mai là đêm noel, ngày kia là ngày noel, tao còn phải đi với bạn gái chứ. Mày tự chơi đi" Dương Minh cười mắng: "Không thì hẹn bạn gái của mày đi chơi đi"
"Muốn đi lắm, chẳng qua cô ấy chỉ muốn xem phim, em lại không mua được vé, cô ấy mất hứng" Ngô Trung Kiệt thở dài nói: "Ai, sớm biết như vậy em đã mua vé từ trước"
"Bố mày không phải rất lợi hại sao, tìm ông ấy giúp" Dương Minh suy nghĩ, Hầu Chấn Hám có thể lấy được vé, bố Ngô Trung Kiệt chắc cũng có thể?
"Chuyện này sao có thể nhờ ông ấy, ông ấy biết không đánh chết em mới lạ" Ngô Trung Kiệt vội vàng lắc đầu.
Dương Minh cười khổ một tiếng, thầm nghĩ bố mẹ nào cũng vậy. Mình năm đó không phải cũng bị đánh sao.
"Tao có vé, chẳng qua vé tình nhân không thể cho mày. Có hai vé bình thường, mày lấy không"
Dương Minh mở cặp lấy ra hai vé bình thường.
"Mẹ chứ, Dương ca. Anh thực sự quá tốt, cho em thật à?" Ngô Trung Kiệt nhìn vé, mắt sáng rực lên.
"Nói nhảm, mày nghĩ rằng tao lấy ra để kheo với mày à?" Dương Minh trừng mắt, tức giận nói.
"Hắc hắc, Dương ca anh thật tốt với em." Ngô Trung Kiệt đột nhiên vỗ dầu nói: "Không đúng, Dương ca, anh hình như không thiếu tiền mà? Em cảm thấy điều kiện nhà anh cũng không tệ. Nhìn điện thoại di động của anh xem, N96, còn cao cấp hơn em. Hơn nữa vé xem phim này cũng phải hơn trăm một vé. Sao anh lại đi làm gia sư cho em? Một lần được có năm mươi đồng"
"Cũng không biết mày ngu thật hay mất trí nhớ" Dương Minh dở khóc dở cười, lắc đầu nói: "Tao đã nói mình thiếu tiền bao giờ đâu?"
"Ngu và đầu không có trí nhớ khác gì nhau" Ngô Trung Kiệt ngẩn ra: "Dương ca, anh không phải là con nhà giàu, vào xã hội thử thách đó chứ?"
"Hôm đầu tiên đến tao còn thấy mày khá thông minh, ai ngờ có mấy ngày đã lộ nguyên hình?" Dương Minh thương xót nhìn Ngô Trung Kiệt: "Tao nói với mày rồi, tao chỉ dạy thay Lâm Chỉ Vận mà thôi"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #361


Báo Lỗi Truyện
Chương 361/2205