Chương 360: Tin nhắn làm cho người ta kích động


Nhằm vào giới quý tộc, đây là một con đường đầy sức hấp dẫn.
Rất nhiều nhà kinh doanh đều biết đó là con đường kiếm tiền rất tốt. Chất lượng không chênh lệch bao nhiêu nhưng một loại giá bình dân, loại còn lại giá như trên trời. Rất nhiều nhà kinh doanh nghĩ nát óc để làm cho hàng hóa của mình tăng thêm một cấp, nhưng không có mấy người thành công.
Lấy một ví dụ đơn giản là đồ ăn nhanh. Trong nước có bao nhiêu xí nghiệp đầu tư vô số tiền, muốn xây dựng hệ thống nhà hàng ăn nhanh có thể sánh bằng Kentuckey và MacDonald, nhưng hầu hết đều thất bại. Cho dù có mấy nhà sống sót cũng không thể so sánh với hai tập đoàn lớn kia.
Cho nên thương hiệu không phải tiền là làm ra được, nhất định cần phải có cơ hội. Thiên thời, địa lợi rất quan trọng. Nhưng quan trọng nhất chính là nhân hòa, nhằm đúng vào nhu cầu, như vậy mới có thể nhanh chóng tạo dựng thương hiệu.
Mà điều này Dương Minh vừa lúc có đủ. Dương Minh có tiền, có quan hệ trong ngành của Trương Giải Phóng, quan trọng nhất đó chính là Lưu Duy Sơn làm chỗ dựa. Cho nên nếu muốn nhanh chóng gây dựng thương hiệu ở mặt hàng cao cấp cũng không phải việc khó,
Châu báu cùng phẩm chất sau khi được Lưu Duy Sơn đánh giá, xem xét, như vậy trong nháy mắt đã tăng lên gấp mấy lần. Đừng nói là công ty đứng tên Lưu Duy Sơn.
Cho nên Dương Minh tin rằng theo lời Lưu Duy Sơn, làm như vậy không muốn thành công cũng khó.
"Chúng ta làm hàng cao cấp, danh tiếng của bố là một phần, nhưng quan trọng nhất đó là sản phẩm" Lưu Duy Sơn nói: "Bố bạn học của con có lẽ có quan hệ về mặt này, không sợ giá cao, chỉ sợ đồ không tốt"
"Con hiểu" Dương Minh gật đầu. Lưu Duy Sơn chỉ cung cấp cho hắn một ý tưởng, về phần các thao tác cụ thể thì còn cần phải bàn với Trương Giải Phóng, sau đó mới có quyết định.
Sáng hôm sau, Dương Minh theo lời hẹn ngày hôm qua với Ngô Trung Kiệt đến trường trung học của hắn. Đây là một trường tư thục, từ các thiết bị và trường lớp có thể thấy tốt hơn nhiều so với trường Hồng Kỳ mà Dương Minh học trước đây.
Trường học thoạt nhìn được quản lý theo phương thức bán trú, vào giờ học cổng trường sẽ được đóng lại, không cho phép học sinh ra ngoài. Nhưng cứ như vậy, Dương Minh cũng không thể tiến vào được.
Dương Minh đập đập dây xích trên cổng, một lát sau một lão già từ trong phòng bảo vệ đi ra, hỏi Dương Minh: "Cậu đến đây có chuyện gì?"
"Chào bác, cháu là anh trai của Ngô Trung Kiệt học lớp bảy ở trường, chủ nhiệm lớp tìm tìm cháu" Dương Minh nói.
"Ồ? Cậu là anh của Ngô Trung Kiệt?" Lão già hỏi.
"Bác, bác biết Ngô Trung Kiệt?" Dương Minh ngạc nhiên hỏi. Thằng ranh này cũng nổi tiếng đó nhỉ.
"Sao không nhận ra. Chiều tối hôm qua còn đánh nhau ngay trước cổng trường, tôi tìm chủ nhiệm lớp của nó đến mà" Lão già nói.
"." Dương Minh thầm mắng lão già lắm chuyện. Nếu không phải lão già này, có lẽ hôm nay mình không cần đến đây.
"Cậu chờ chút, tôi gọi điện thoại cho chủ nhiệm lớp" Lão già nói xong đi vào phòng bảo vệ, một lát sau mới đi ra, mở cổng sắt, nói với Dương Minh: "Cậu có thể vào. Thầy Cao chủ nhiệm lớp Ngô Trung Kiệt đang ở tầng hai tòa nhà giáo vụ, hai lẻ sáu"
"Cháu biết, cảm ơn bác" Dương Minh khách sáo vài câu rồi đi vào trường. Theo lão già chỉ, tìm được phòng của thầy Cao.
"Cho tôi hỏi một chút, anh có phải là giáo viên chủ nhiệm lớp Ngô Trung Kiệt?" Dương Minh gõ cửa hỏi.
"Ồ? Anh là.?" Một thằng con trai cao gầy từ bàn làm việc đứng lên, đi nhanh tới cửa, sau đó nhìn Dương Minh, kích động nói: "Dương ca"
"Lão Cao?" Dương Minh kinh ngạc nhìn thằng con trai cao gầy trước mặt: "Cao Đức Tân?"
"Là tôi, Dương ca, anh tới tìm tôi?" Cao Đức Tân hỏi.
"Tìm mày? Mày là giáo viên chủ nhiệm sao? Không lầm chứ?" Dương Minh có chút kinh ngạc nhìn người trước mặt.
"Không sai. Tôi chính là giáo viên chủ nhiệm" Cao Đức Tân đắc ý nói: "Cao Đức Tân tôi bây giờ đã là một giáo viên nhân dân đầy vinh quang"
"Lưu manh mà cũng có thể làm giáo viên? Mẹ chứ, có lầm không thế" Dương Minh mắng một câu: "Thằng ranh này làm giáo viên từ bao giờ?"
"Thì trước đây đi theo Dương ca lăn lộn, sau đó anh không lăn lộn nữa, tôi có một mình cảm thấy không thú vị. Có một hôm đột nhiên đọc quyển truyện tranh Giáo viên nổi tiếng, trong đầu dấy lên suy nghĩ làm giáo viên. Chẳng qua trường công lập nhất định không nhận tôi. Tôi liền vào trường tư thục này" Cao Đức Tân nói: "Tôi phát hiện ra mình rất thích hợp làm giáo viên"
"Không sai, mày bây giờ đúng là có dáng vẻ một giáo viên, nhìn cũng tri thức chút" Dương Minh gật đầu với Cao Đức Tân.
"Dương ca, anh bây giờ đang làm gì?" Cao Đức Tân hỏi.
"Tao học đại học, đang năm thứ nhất" Dương Minh cười nói: "Mày lớn tuổi hơn tao, bây giờ không còn là lúc trước nữa, đừng gọi tao là Dương ca, gọi là Dương Minh đi"
"Vậy sao được, Dương ca vĩnh viễn là Lão Đại của tôi. Năm đó nếu không có anh, tôi đã bị bọn Hắc hổ tử phế rồi" Cao Đức Tân tôn kính nói.
"Bỏ đi, tùy mày" Dương Minh lắc đầu: "Đúng rồi, mày tìm tao đến có chuyện gì?"
"Tôi tìm anh? Dương ca, không phải anh đến tìm tôi sao?" Cao Đức Tân kinh ngạc nói.
"Tao tìm mày làm gì. Tao trước kia không biết mày làm giáo viên ở đây mà" Dương Minh dở khóc dở cười: "Lão già bảo vệ cổng không gọi cho mày sao? Tao là anh Ngô Trung Kiệt"
"Gì? Anh là anh Ngô Trung Kiệt?" Cao Đức Tân giật mình, vỗ đầu nói: "Mẹ chứ, em nói thằng ranh Ngô Trung Kiệt này sao mạnh thế chứ, một đánh hai, thì ra là em của Dương ca"
"Mày không phải người ngoài, tao cũng không giấu mày" Dương Minh cười nói: "Thực ra tao là gia sư của Ngô Trung Kiệt"
"Em nói Dương ca, anh còn nói em sao, anh không phải cũng đi dạy ư" Cao Đức Tân nói: "Chẳng qua có chuyện là có chuyện. Thằng ranh Ngô Trung Kiệt này mới có bao nhiêu tuổi mà đã viết thư tình cho nữ sinh, chuyện này không thể không quản, ảnh hưởng đến việc học thì sao?"
"Cao Đức Tân, mày đã làm giáo viên, không phải quên chuyện năm đó sao?" Dương Minh nghe xong lắc đầu nói: "Mày có nhớ năm đó tại sao tao biến thành như vậy không?"
"Cái này." Cao Đức Tân ngẩn ra, đột nhiên hiểu lời Dương Minh nói, không khỏi cười khổ nói: "Anh xem tôi đó, chúng ta cũng từ tuổi đó mà đi ra. Tôi hiểu, Dương ca"
"Có một số việc ngăn cấm không phải phương pháp giải quyết tốt nhất. Mày không phải muốn biến Ngô Trung Kiệt thành thằng như tao đó chứ?" Dương Minh thở dài nói.
"Nếu điều này có khả năng, tôi thật ra rất muốn thấy phong thái của Dương ca năm đó" Cao Đức Tân cười nói: "Được rồi, Dương ca, anh và cô ấy."
"Không có tin tức gì." Dương Minh đương nhiên biết Cao Đức Tân nhắc đến ai, mặt trầm xuống, lắc đầu.
"Xin lỗi, Dương ca, cái miệng này." Cao Đức Tân gãi gãi đầu nói.
"Không có gì" Dương Minh lắc đầu: "Đúng, tao còn phải về trường, nếu không có chuyện gì tao về trước"
"Giờ đi luôn? Dương ca, số điện thoại di động của anh là bao, hôm nào tìm anh uống rượu" Cao Đức Tân vội vàng nói. Dương Minh nói cho Cao Đức Tân số điện thoại của mình. Sau đó chuẩn bị rời đi, đột nhiên Cao Đức Tân lại hỏi một câu: "Dương ca, vậy còn về Ngô Trung Kiệt."
"Tự mày quyết định. Tao nói với Ngô Trung Kiệt, nếu thằng lớp trưởng còn gây khó dễ thì phải đánh, đánh đến lúc nó không dám lắm mồm thì thôi" Dương Minh nói một câu rồi xoay người rời đi.
"Mẹ nó, không phải chứ" Cao Đức Tân mặt mày nhăn nhó đứng trước cửa phòng: "Anh làm như vậy không phải bắt tôi cổ động bạo lực trong trường học sao."
Dương Minh không khỏi cười khổ. Đúng là chuyện lạ, thằng lưu manh năm nào đã thành một giáo viên.
Thấy Cao Đức Tân, Dương Minh có chút cảm khái, rất nhiều huynh đệ, bạn bè năm đó đều không có tin tức. Không biết từ lúc nào mình mất liên lạc với Lý Đại Cương, Từ Bằng nhỉ. Hai thằng đó bây giờ đang làm gì?
Nghĩ đến đây, Dương Minh quyết định lúc có thời gian sẽ hẹn bạn tụ tập một chút, đương nhiên kể cả Cao Đức Tân.
Bắt taxi về trường, Dương Minh quyết định đến chỗ Tiếu Tình. Hắn còn lo lắng chuyện Tống Hàng. Trực giác nói cho Dương Minh biết Tống Hàng xuất hiện không phải là ngẫu nhiên.
Tiếng báo tin nhắn vang lên, Dương Minh rút máy điện thoại di động từ trong túi quần ra, nhìn thoáng qua, không khỏi ngẩn người.
Lam Lăng. Là Lam Lăng.
Người nhắn tin không ngờ lại là Lam Lăng, đây là số điện thoại của Lam Lăng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #360


Báo Lỗi Truyện
Chương 360/2205