Chương 36: Xuân mộng


"Việc kia sao rồi ?" Vương Chí Đào sau khi đi ấy ấy xong, vô cùng thoải mái, cả người run lên, sướng không thể tả được, cuối cùng cũng đã được giải thoát.
"Đã xong rồi, người đã đưa đến, dùng thuốc mê, đang để trên phòng" Trương Bưu nói.
"Có biết thân phận của nhỏ là gì không ? Mặc dù cha tôi tại Tùng Giang này cũng có chút danh tiếng, nhưng cũng đừng vì chuyện này mà bị bỏ tù" Vương Chí Đào ngẫm lại, lo lắng nói.
"Yên tâm đi thiếu gia, đám Hầu Tử nói rằng, thấy nàng đi vào bệnh viện thăm nuôi, đưa cơm cho người ta" Trương Bưu nói: "Người nghĩ đi, nếu có tiền có thế, thì cũng ở phòng bệnh đặc biệt, ngày ba bữa đều được cung ứng đủ, cần gì phải có người mang cơm !"
"Nhãm cứt ! Năm đó mẹ của tôi cũng vào viện mổ ruột thừa, tôi cũng phải tự mình mang cơm đi vậy !" Vương Chí Đào mắng. Có thể thấy rằng, hắn cũng có điểm khác biệt so với mấy tên công tử nhà giàu a. Có nhiều phần khác so với suy nghĩ của mọi người.
"Thiếu gia, Bưu tử tôi cũng không ngu như vậy, đương nhiên là đã điều tra rõ ràng ! Cô gái này đi xe bus đến, hơn nữa nhìn cách ăn mặc có thể đoán được là người nghèo" Trương Bưu nói.
"Uh, vậy cũng được. Đi thôi, giúp tôi khiêng tiểu tử này với, nó to con qua, tôi khuyên một mình không nỗi" Vương Chí Đào chỉ vào Dương Minh nói.
"Tôi ở đây là để giúp thiếu gia mà" Trương Bưu cõng Dương Minh trên vai, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Tôi cũng đâu có khỏe vậy, ai biểu cậu là thiếu gia làm chi.
Vài người trong nhà hàng cũng quen biết với Vương Chí Đào, cũng" Vương thiếu gia, Vương thiếu gia" rồi bắt chuyện vài câu, Vương Chỉ Đào cũng chỉ gật đầu cho có.
"Là cô ta sao ?" Vương Chí Đào chỉ vào cô gái đang nằm trên giường hỏi: "Tướng tá cũng ngon lành, thật sự là quá tốt cho thằng khốn Dương Minh này !" Vương Chí Đào ngửi ngửi rồi nói: "Còn trinh, trên người còn có mùi thơm !"
"Sao thiếu gia không hưởng thụ trước đi ? Dù sao cũng phải giao cho tiểu tử này mà !" Trương Bưu cười dâm.
"Cút con mẹ nó đi, ông làm như cảnh sát chỉ biết ăn lương thôi sao ?" Vương Chí Đào liếc nhìn Trương Bưu, người này rất trung thành, nhưng có điều cái đầu không xài được.
Trương Bưu không ngờ tuyệt chiêu nịnh nọt của mình bị lật tẩy, vội vàng câm miệng.
"Kêu người cởi đồ cô ta ra, chúng ta đi" Vương Chí Đào nói xong, đi ra cửa: "Đúng rồi, Trương Bưu, hắn uống say như vậy, liệu dùng thuốc có được hay không ?"
"Thiếu gia, ngài yên tâm đi. Đây là bằng hữu của Hầu Tử mang từ bên Nhật về, cho dù là cái xác cũng có thể cương lên mà làm !" Trương Bưu giải thích.
Vương Chí Đào nghe xong gật đầu.
***********
Dương Minh chỉ cảm thấy khô và nóng, còn đồng chí ở dưới đã sớm" Nhất trụ kình thiên" . Đã xảy ra chuyện gì ? Trước kia cũng có uống loại bia này, nhưng cũng chưa từng có dục vọng mạnh mẽ như vậy.
Dù Dương Minh còn là trai tân, nhưng cũng có dục vọng xác thịt vậy. Lúc nhìn A Phiến cũng có ham muốn, nhưng không mãnh liệt như bây giờ.
Dương Minh mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là một thân thể trắng bóng của một người con gái, sau đó là khung cảnh trong phòng khách sạn !
Đã xảy ra chuyện gì ? ? Dương Minh trầm tư, không phải vừa nãy mình và Vương Chí Đào cùng ngồi nhậu sao ? Sao lại ở đây ? Nhất định là mộng, là xuân mộng chết tiệt !
Nhưng lúc này, ánh mắt của Dương Minh lại dính chặt lên cơ thể của cô gái. Dù hắn đã chứng kiến A Phiến là một cô gái không mặc quần áo, nhưng người con gái trước mắt cách biệt với A Phiến một trời một vực. Cảm giác kích thích mãnh liệt đã làm cho thằng em nhỏ của Dương Minh căng cứng đến mức có thể.
Một cơ thể hoàn hảo, lại còn có một mùi thơm nửa chứ, cái này giống như là đang khiêu khích cái ý niệm tội phạm trong đầu của Dương Minh vậy.
Dù sao cũng là mộng, không làm trời đánh sặc gạch, Dương Minh thầm nghĩ. Chỉ là, gương mặt này nhìn có vẻ quen quen ? Bất quá hắn lại tự an ủi, trong mộng thì cái gì mà chẳng quen.
Đúng! Đây là tình cảnh mà đàn ông không thể kháng cự ! Dương Minh bây giờ giống như một con sói hung hiểm, dùng sức mà đâm vào thân thể cô gái.
Cô ta tựa hồ như cảm nhận được gì đó, nhíu mày một cách thống khổ.
Một cảm giác ấm áp bao lấy" người anh em" làm Dương Minh dục tiên dục tử, mộng này quá chân thật rồi ! Bất quá, dục vọng trong lòng đã đè nát chút ý chí cỏn con của hắn, Dương Minh lúc này đã hoàn toàn trầm mê trên người cô gái, bộ ngực sữa bị hắn bóp thành nhiều dạng …
***********
"Tốt lắm, chúng ta báo cảnh sát thôi !" Vương Chí Đào cầm điếu thuốc trong tay, nói với Trương Bưu: "Lát nữa chuẩn bị thêm một cái cameras digital xịn, chụp lại cảnh Dương Minh bị cảnh sát còng đầu. Tôi muốn nhìn thấy, Trần Mộng Nghiên còn có thể kết giao với một tên tội phạm cưỡng gian hay không ?"
"Thiếu gia, nếu là như thế, sao chúng ta không trực tiếp vào phòng mà chụp cho nó rõ ?" Hình như hắn đã quên vụ" quăng lưu đạn" bị vạch trần khi nãy, giờ lại tiếp tục giở trò.
"Ngu như trâu!" Vương Chí Đào chỉa chỉa vào đầu mình nói: "Con lạy bố, về sau bố nói chuyện làm ơn suy nghĩ động não giúp con một chút. Vào trong chụp, nếu chuyện này bị đồn ra ngoài, bố nghĩ rằng hai chúng ta có thể thoát được sao ? Chụp cái cảnh hắn bị cảnh sát bắt, có thể nói là ngẫu nhiên chứng kiến. Nếu cứ đi vào, vậy rõ ràng là do chúng ta bày ra"
Trương Bưu nghe xong, vội vàng gật đầu nói: "Thiếu gia nói rất đúng, nếu không có thiếu gia, suốt đời tôi chỉ làm tài xế mà thôi !"
Vương Chí Đào nghe vậy, cũng không biết nói gì, chỉ lắc đầu cười. Rồi móc điện thoại ra, đút một cái SIM vào.
"Xin chào, đây là trung tâm 110"
"Chào cô, tôi muốn báo án. Tôi là khách tại Thiên Thượng Nhân Gian, khi tôi đi qua phòng 315 thì nghe bên trong có tiếng của con gái giãy dụa hô cứu và tiếng quát tháo, cùng tiếng làm tình rên rỉ !" Vương Chí Đào nói.
"Tiên sinh, ngài xác định là có người kêu cứu ?" Người tiếp điện thoại nghe được là ở Thiên Thượng Nhân Gian, không khỏi hỏi thêm. Vì Thiên Thượng Nhân Gian vốn là tụ điểm ăn chơi, bên trong phòng có gái cũng không phải là bí mật gì, cho dù là tiếng rên rỉ của phụ nữ cũng không thể dễ dàng đưa ra kết luận.
"Đúng vậy, hơn nữa tôi nghe vài người bạn nói. Ông khách ở phòng 315 đã say khướt, lúc về còn kéo theo một nữ sinh !" Vương Chí Đào châm thêm dầu vào lửa.
"Tốt, cảm ơn ngài đã cung cấp manh mối" Người tiếp điện thoại lập tức liên lạc khẩn cấp với cảnh sát khu vực đó. Những chú cảnh sát gần đấy, nghe được là có liên quan đến nữ sinh, liền ý thức được chuyện không đơn giản, vội chạy đến Thiên Thượng Nhân Gian.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #36


Báo Lỗi Truyện
Chương 36/2205