Chương 357: Chuyện quái lạ


"Có xe là được rồi. Anh nghĩ rằng chúng ta lắm tiền như đám xã hội đen nước ngoài sao? Đi xem Rolls Royce chạy khắp nơi ư? Đây là xe bạn tặng, đi cũng được" Hầu Chấn Hám cười khổ nói: "Nó cũng như máy bay và trực thăng vậy, đều đi được mà"
"Tôi thử đi xem sao" Dương Minh nói: "Vừa lúc tôi có việc phải đi"
"Dương ca, xe này khó lái lắm đó, không vấn đề gì chứ?" Hầu Chấn Hám nhắc nhở.
"Không có gì, khó đến đâu cũng không bằng xe Jeep 212 trong trường chứ?" Dương Minh ngồi lên ghế điều khiển, khởi động xe.
"Cũng đúng, chẳng qua anh cẩn thận một chút" Hầu Chấn Hám nói
Làm sát thủ, sao có thể chọn xe. Dương Minh trên thực tế cũng đã được huấn luyện thích ứng với hoàn cảnh. Chẳng qua cũng may xe này cũng không khó lái, khởi động xe cũng dễ, đi thì chắc không vấn đề gì.
"Ở đây chờ tôi một lát" Dương Minh nói với Hầu Chấn Hám: "Tôi đi khoảng nửa tiếng"
"Vâng" Hầu Chấn Hám gật đầu.
Dương Minh đi đến nhà Lâm Chỉ Vận, gõ gõ cửa, mở cửa lại là Trầm Nguyệt Bình.
"Cô Trầm? Cô định ra ngoài sao?" Dương Minh hỏi.
"Chưa, Tiểu Dương, hôm nay sao cháu đến sớm như vậy?" Trầm Nguyệt Bình cười hỏi: "Nhớ Vận nhi à?"
Dương Minh bị Trầm Nguyệt Bình nói thế không khỏi đỏ mặt: "Ha ha, có chút ạ"
"Cô đang định ra ngoài. Vậy cháu vào chơi với Vận nhi. Vận nhi chân hơi đau, hai đứa không được mạnh quá đó" Trầm Nguyệt Bình muốn chính là Dương Minh không nên chơi trò nữ trên nam dưới, nhưng lại ngại nói thẳng. Vì thế hàm hồ nói một câu.
"Vâng, cô Trầm yên tâm ạ" Dương Minh không biết suy nghĩ của bà, cũng chỉ có thể đáp một câu. Hai người còn tưởng rằng đối phương đều hiểu nên không nhiều lời.
Trầm Nguyệt Bình đi rồi, Dương Minh đi vào nhà. Lâm Chỉ Vận hiển nhiên mới ngủ dậy, đang đánh răng trong toilet. Bởi vì không đóng cửa cho nên Dương Minh có thể thấy nàng.
"Chờ em chút, lập tức là xong" Lâm Chỉ Vận mồm đầy kem đánh răng, nói.
"Không có gì, không gấp, em cứ từ từ" Dương Minh nói.
"Vâng" Lâm Chỉ Vận đánh răng xong, dùng khăn mặt lau miệng nói.
"Chân sao rồi? Xem ra cũng đã đỡ hơn" Dương Minh nhìn Lâm Chỉ Vận đã có thể đi, vui vẻ nói.
"Vâng, tốt hơn nhiều, không dùng sức sẽ không đau. Thuốc hôm qua rất tốt" Lâm Chỉ Vận nói.
"Lát nữa tìm một cái chai nhỏ đổ ra một chút, còn lại anh mang về" Dương Minh nói.
"Không cần đâu. Đã tốt hơn rồi, lát nữa bôi chút thuốc là được mà" Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói.
"Không sao, thuốc này rất tốt, để lại trong nhà lúc nào cần thì dùng" Dương Minh nói: "Dù sao cũng không sợ hết hạn"
"Vâng, vậy cũng được. Đúng, Dương Minh, hôm nay anh không phải đi học à? Sao mới sáng sớm đã tới?" Lâm Chỉ Vận hỏi.
"Hôm nay anh có việc, thuận tiện đến thăm em" Dương Minh nói: "Em nghỉ ngơi đi, anh đổ thuốc vài chai rồi sẽ đi"
Dương Minh nghĩ đến chuyện quái dị hôm đó, trong lòng có cảm giác khó chịu, cho nên nếu không điều tra rõ ràng, đó sẽ là vướng mắc trong lòng hắn. Vì vậy phải đi điều tra sớm.
"Vâng, vậy anh mau đi đi" Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh có việc phải làm, hiển nhiên không thể làm phiền. Mặc dù nàng ở nhà một mình rất buồn, cũng hy vọng Dương Minh ở đây chơi với mình.
"Đúng, em ở nhà mình chắc buồn lắm, anh mua một máy tính cho em nhé?" Dương Minh đi đến cửa, đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, quay đầu lại hỏi.
"Máy tính? Không cần. Em lập tức là khỏi" Lâm Chỉ Vận sao có thể muốn gì đó của Dương Minh nữa. Bây giờ đã có điểm không nói rõ, nếu còn muốn nữa vậy quan hệ giữa hai người.
"Ừ, chuyện này để sau nói" Dương Minh nói: "Em đừng nghĩ nhiều"
Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh kiên trì như vậy, cũng có chút bất đắc dĩ. Dương Minh thời gian này rất quan tâm đến mình, nhưng lại đầy chủ nghĩa nam tử, tính cách rất bá đạo. Từ việc hắn đánh Ngô Tân Khải là nhìn ra được. Cho nên Lâm Chỉ Vận thực sự có điểm không thể lay chuyển hắn, đành phải để mặc Dương Minh.
Dương Minh từ nhà Lâm Chỉ Vận đi ra, không hề dừng lại, chạy đến nhà Phương Thiên. Có chuyện lần trước nên lần này Dương Minh dùng thấu thị quan sát tình hình bên trong nhà Phương Thiên, tất cả đều bình thường, không có gì khác lạ.
Chẳng lẽ hôm đó mình gặp ảo giác? Dương Minh có chút nghi ngờ.
"Tiểu tử, sao không vào.?" đột nhiên một giọng nói từ phía sau truyền đến, Dương Minh sợ đến độ giật mình. *** lại là không một tiếng động, mình căn bản không cảm thấy có người xuất hiện sau lưng mình.
Dương Minh quay đầu lại, đáng tiếc phía sau hắn không có ai. Chẳng qua lần nay Dương Minh cũng không có ý định buông tha. Dương Minh cẩn thận quan sát các góc, kẻ cả nhà người khác cũng không có chỗ nào khả nghi.
Dương Minh tê dại da đầu, không phải vậy chứ? Sao mỗi lần đến đây đều quái dị như vậy?
Chẳng qua Dương Minh cũng không phải người nhát gan, chỉ có thể kiên trì đi đến cùng, lấy thìa khóa mở cửa nhà Phương Thiên.
Đẩy cửa đi vào, Dương Minh đang định đi vào thì lại đứng im tại chỗ, trợn mắt há mồm mà nhìn nhìn. Nếu định lực của Dương Minh không tốt, chai trong tay đã rơi xuống đất rồi.
Trên giường ngủ Phương Thiên có một lão già đang ngồi, ánh mắt có thần đang nhìn chằm chằm vào mình.
Lão ta vào từ lúc nào? Dương Minh cảm thấy đầu mình như muốn điên lên. Vừa nãy mình rõ ràng thấy trong phòng không có bất cứ ai. Lão già này từ đâu ra. chẳng lẽ lão ta cùng mình?
"Xin hỏi, ông là." Dương Minh rất cẩn thận mà hỏi. Trực giác nói cho hắn, lão già trước mắt là cao nhân. Quỷ? Dương Minh không tin.
"Ngươi chính là Dương Minh?" Lão già đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh thần quang nhìn Dương Minh.
"Không sai, tôi chính là Dương Minh" Dương Minh không phủ nhận, gật đầu. Lão già nếu đã hỏi như vậy, nhất định đã điều tra rõ ràng, cho nên Dương Minh có nói dối cũng vô ích.
"Ừ, không sai, có muốn học bảnh lĩnh của ta không?" Lão già hỏi.
"Bản lĩnh? Học bản lĩnh gì? Ông có thể dạy gì cho tôi?" Dương Minh có chút khó hiểu. Lão già đột nhiên xuất hiện muốn dạy bản lĩnh cho mình, chuyện này dù ai gặp cũng thấy kỳ quái.
"Ngươi là đồ đệ của Phương Thiên" Lão già nói: "Sư phụ Phương Thiên đã cứu ta một mạng"
"Ông muốn dạy cho tôi chỉ là vì báo ân?" Dương Minh càng lúc càng mơ hồ, ông báo ân thì sao không dạy Phương Thiên? Sao còn dạy đồ đệ của Phương Thiên chứ?
"Một phần nguyên nhân là như vậy, nhưng không phải tất cả. Còn một nguyên nhân quan trọng hơn" Lão già nói.
"Nguyên nhân gì?" Dương Minh hỏi." Ta không thể nói" lão già nói.
Dương Minh nghe lão già nói xong chút nữa ngã xuống đất, có người nói như vậy sao. Vậy có khác gì không nói. Dương Minh có chút mơ hồ, lão già sao tìm được mình?
"Phương Thiên bảo ông tới?" Dương Minh chỉ có thể nghĩ như vậy, hơn nữa cũng chỉ có khả năng này. Trước mắt chỉ có Phương Thiên và Đổng Quân biết mình và Phương Thiên là thầy trò.
"Hắn chưa thể ra lệnh cho ta làm gì" Lão già thản nhiên nói: "Tuy nói sư phụ hắn đã cứu ta một mạng, nhưng ta đã dùng cách khác để báo đáp. Cho nên về ân tình, ta không nợ gì hắn"
"Vậy ông là." Dương Minh không hiểu gì hết. Nếu người này không phải Phương Thiên phái đến, vậy sao lại biết mình.
"Không cần lo lắng, ta sẽ không hại ngươi" Lão già cười nói: "Ta đến đây tự nhiên là có người hy vọng ta tới. Nhưng ta bây giờ không thể nói nhiều với ngươi. Chỉ một câu, ngươi có học không?"
"Tôi học. Nhưng ông có thể nói cho tôi biết, ông có thể dạy gì cho tôi chứ?" Dương Minh dở khóc dở cười, có ai như vậy không?
"Y thuật, là một sát thủ phải hiểu được y thuật. Như vậy tỷ lệ tử vong của ngươi sẽ giảm đi" Lão già nói.
"Y thuật? Ông là bác sĩ?" Dương Minh nhìn như thế nào cũng không thấy lão già giống bác sĩ. Xuất quỷ nhập thần giống cao thủ võ lâm, nói vậy còn có thể tin. Nhưng nói lão là bác sĩ.
"Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi đã đồng ý, quyển sách này giao cho ngươi" Lão già nói: "Tốt lắm, ta đã hoàn thành nhiệm vụ, ta đi đây"
Vừa dứt câu, lão già móc một quyển sách trong lòng ra ném cho Dương Minh, sau đó trong nháy mắt đã biến mất.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #357


Báo Lỗi Truyện
Chương 357/2205