Chương 355: Bí kíp của Dương Minh


Bỏ đi địch ý với Chu Giai Giai, Trần Mộng Nghiên không đề phòng Chu Giai Giai nữa, ngược lại còn để Chu Giai Giai biết được tin tức về Dương Minh.
"Mộng Nghiên, nói như vậy bạn và Dương Minh học cùng cấp ba?" Chu Giai Giai hỏi.
"Đúng thế, chẳng qua bọn mình đến lớp mười hai mới." Nhắc đến chuyện này, Trần Mộng Nghiên lại cảm thấy rất tự hào. Dù sao Dương Minh cũng vì nàng mà tu chí, thi vào đại học Tùng Giang.
Chu Giai Giai nghe xong cũng không khỏi thầm than, không ngờ chỉ vì chuyện đó mà Dương Minh sa đọa một thời gian dài. Chẳng qua Chu Giai Giai cũng thầm than Trần Mộng Nghiên quá may mắn. Bởi vì Dương Minh vì một cô gái mà sa đọa, lại vì một cô gái khác rồi đứng lên. Mà cô gái đó chính là Trần Mộng Nghiên.
Có thể thấy được vị trí của Trần Mộng Nghiên trong mắt Dương Minh là không thể thay đổi. Đương nhiên, Chu Giai Giai còn bỏ quên một người, đó chính là Triệu Oánh.
Biết rõ chi tiết của Trần Mộng Nghiên, Chu Giai Giai cũng nhiệt tình hơn. Tương lai nếu trở thành bạn gái của Dương Minh, được Tô Nhã đồng ý, nhưng trực giác nói cho Chu Giai Giai biết Trần Mộng Nghiên không dễ đối phó. Mặc dù biểu hiện rất hiền hòa, nhưng địch ý vừa nãy, nàng vẫn cảm nhận được.
Cũng may bây giờ Trần Mộng Nghiên không hề đề phòng Chu Giai Giai, nói chuyện với nàng rất vui vẻ, nhất là chuyện của Dương Minh. Được Chu Giai Giai khơi chuyện, Trần Mộng Nghiên nói rất nhiều về sở thích, tích cách. của Dương Minh. Mặc dù không phải chuyện gì quan trọng, nhưng Chu Giai Giai cũng chiếm được một tin tức tốt, đó là Dương Minh rất mềm lòng. Chu Giai Giai biết được điểm này, chẳng khác gì có điểm đột phá.
Được, vậy mình sẽ nỗ lực, một ngày nào đó anh ấy sẽ mềm lòng.
Trần Mộng Nghiên không nghĩ lời nói vô tình của mình lại thành động lực cho tình địch. Nếu nàng biết, không hối hận mới là lạ?
Buổi chiều Vương Chí Đào có kế hoạch nhằm vào Dương Minh.
Buổi tối, Dương Minh nói với Trần Mộng Nghiên một chút, mình phải đi dạy thêm, cho nên không ở bên nàng. Trần Mộng Nghiên cũng hiểu, dù sao có chuyện chính nên nàng ủng hộ Dương Minh. Hơn nữa nàng còn hỏi Dương Minh có cần đợi hắn về cùng ăn cơm tối không? Dương Minh từ chối ý tốt của nàng. Mình về thì đã hơn tám giờ, vậy không phải đói bụng sao?
Dương Minh hôm nay không đi xe, bắt taxi đi đến nhà Ngô Trung Kiệt. Bởi vì hôm nay nhiều tuyết, đường không dễ đi.
Bà chủ nhà hôm nay không nói gì mấy, chỉ nói với Dương Minh là Ngô Trung Kiệt ở trên lầu, bảo Dương Minh đến thì tự lên. Dương Minh rất xấu hổ, mẹ Ngô Trung Kiệt xem ra rất tin tưởng mình.
Dương Minh lên lầu, không ngoài dự đoán, cửa bị khóa.
Dương Minh gõ cửa, bực mình nói: "Mau mở cửa. Thằng ranh con, không mở cửa Lão Tử đi đó?"
"Anh không phải có thể tự vào sao? Anh nếu thừa nhận mình không vào được, tôi sẽ mở" Ngô Trung Kiệt nói.
Xem ra thằng ranh này đã có mưu từ trước. Dương Minh cả giận nói: "Mẹ kiếp, Lão Tử nói với mày, đừng khiêu chiến ông. Tao mà mở cửa, mày chết chắc"
"Anh mở ra rồi hãy nói" Ngô Trung Kiệt không nghe.
Ha ha, Dương Minh sao có thể không biết tâm tư của thằng bé. Hôm qua Ngô Trung Kiệt nhất định cho rằng Dương Minh lấy được chìa khóa từ chỗ mẹ. Nhưng Dương Minh đi rồi, hắn hỏi mẹ thì được biết là không phải thế. Ngô Trung Kiệt rất kỳ quái, Dương Minh rốt cuộc làm thế nào mà vào được. Từ tò mò nên Ngô Trung Kiệt mới không mở cửa cho Dương Minh, muốn xem thủ đoạn của hắn.
Nếu thằng bé này muốn nhìn, Dương Minh cũng không so đo với hắn, trực tiếp cầm cây kim châm đâm vào ổ khóa. Có kinh nghiệm ngày hôm qua, hôm nay càng thuận tay, chỉ mấy giây đã mở được cửa.
Ngô Trung Kiệt lúc này đang đứng trước cửa, nhìn không chuyển mắt vào ổ khóa, thấy cửa đột nhiên mở ra, giật mình. Hắn kinh ngạc nhìn cây kim trong tay Dương Minh: "Anh chỉ dùng cái này để mở cửa?"
"Nói nhảm, mày cho rằng toa có chìa khóa nhà sao?" Dương Minh trừng mắt nói: "Được rồi, tao nói được làm được, thằng ranh, mày chết chắc"
"Chờ chút.đại ca. có gì từ từ nói" Ngô Trung Kiệt hôm nay đã phục hẳn. Người này ***** còn là gia sư sao? Sao giống một tên trộm vậy. Dùng kim châm mở cửa? Sao giống trong phim thế.
"Đại ca? Hôm qua mày không gọi như vậy mà." Dương Minh cười giễu cợt.
"Cái này. hắc hắc. Đại ca, anh dạy em phương pháp mở cửa vừa nãy được không?" Ngô Trung Kiệt hâm mộ nói.
"Cái này? Đó là bí kíp đấy" Dương Minh ra vẻ thần bí.
"Đại ca, em sau này nhất định sẽ chăm chỉ học tập, không làm khó anh. Anh dạy cho em nhé?" Ngô Trung Kiệt cầu khẩn.
"Được, chẳng qua có một điều kiện" Dương Minh gật đầu nói.
"Điều kiện gì?" Ngô Trung Kiệt hỏi luôn.
"Bây giờ không thể dạy mày, đợi sau khi mày thi cuối kỳ xong, nếu kết quả tốt, tao sẽ suy nghĩ có truyền tuyệt kỹ độc môn cho mày không" Dương Minh thần bí nói.
"Anh nói là thật chứ?" Ngô Trung Kiệt hiển nhiên rất hứng thú với tuyệt kỹ độc môn của Dương Minh.
"Đương nhiên, lừa thằng bé mày có tác dụng gì chứ" Dương Minh gật đầu nghiêm giọng nói. Nhưng trong lòng lại rất buồn cười, lừa trẻ con đúng là dễ, chỉ một thủ đoạn con con như vậy mà đã làm thằng bé ngẩn ra.
"Được, một lời đã định" Ngô Trung Kiệt gật đầu, sau đó ngoan ngoãn ngồi trước bàn học: "Đại ca, vậy chúng ta bắt đầu chứ?"
"Sau gọi tao là Dương ca, đại ca nghe không được tự nhiên" Dương Minh sửa lại.
"Được, Dương ca" Ngô Trung Kiệt sửa lời.
Quả nhiên hôm nay Ngô Trung Kiệt thành thật hơn nhiều, cách nói chuyện tốt lên, thái độ học cũng tích cực. Dương Minh thuận lợi dạy xong trong hai tiếng, sau đó nói: "Hôm nay tới đây thôi, lần sau là thứ mấy?"
"Dương ca, anh ngày mai có thể đến hay không?" Ngô Trung Kiệt đã không còn vẻ kiêu ngạo hôm qua nữa, hắn thử hỏi.
"Ngày mai? Hừ hừ, thằng ranh này hôm qua không phải lừa tao sao? Tao đã hỏi rõ, mày rõ ràng một tuần chỉ học hai buổi, vậy mà mày nói với tao hôm nào cũng học" Dương Minh hừ lạnh một tiếng.
"Hắc hắc, không phải em thích Dương ca dạy cho em sao" Ngô Trung Kiệt thấy lời nói dối hôm qua của mình bị nhìn ra, xấu hổ cười nói.
"Được, mai không có việc gì tao sẽ tới, chẳng qua mày có nhiều vấn đề cần hỏi không?" Dương Minh cảm thấy Ngô Trung Kiệt cũng khá thông minh, đáng lẽ không có nhiều vấn đề hỏi chứ.
"Không có thì Dương ca dạy em cái khác." Ngô Trung Kiệt giảo hoạt nói.
Dương Minh hiển nhiên hiểu rõ tâm tư của Ngô Trung Kiệt, cười không nói gì.
Cầm tiền dạy, Dương Minh về trường, trên đường về thì nhận được hai tin nhắn. Một là Trần Mộng Nghiên nhắn, hỏi hắn đã dạy thêm xong chưa, nàng nhớ hắn.
Dương Minh vội vàng nhắn lại, nói cho Trần Mộng Nghiên biết mình đang về trường, cũng nhớ nàng.
Một tin khác là số lạ, mở ra xem: "Em là Lâm Chỉ Vận. Đây là số điện thoại của em. Sim này trước bố em dùng, em tạm thời dùng mấy hôm. Dạy thêm thuận lợi chứ?"
Bố Lâm Chỉ Vận ra bên ngoài làm ăn, có lẽ cũng đổi sang sim Đông Hải, cho nên để lại sim này. Dương Minh nhắn lại cho nàng: "Dạy xong rồi, xem ra Ngô Trung Kiệt khá chào đón anh. Bảo anh mai tiếp tục. Chân em thế nào rồi?"
Không lâu sau Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên cùng nhắn tin lại.
Trần Mộng Nghiên nói: "Em đang lên mạng, anh về phòng chưa, lên mạng thì nháy em nhé"
Dương Minh nhắn lại: "Tốt, anh về lên mạng sẽ nháy em"
Lâm Chỉ Vận nói: "Vậy rất tốt. Mai anh tiếp tục dạy cho cậu bé đó. Chân em đã đỡ hơn rồi, chai thuốc của anh vẫn ở nhà em, làm sao bây giờ?"
Dương Minh nhìn tin này mới giật mình, hôm qua mình vội quá nên quên cầm chai thuốc trả về nhà Phương Thiên. Hơn nữa Dương Minh vẫn đang định đến nhà Phương Thiên xem một chút.
Dương Minh nghĩ lại hôm đó mình không hề gặp ảo giác. Thực sự có người vỗ vỗ vai mình. Hơn nữa tiếng trong phòng Phương Thiên đúng là thật.
Dương Minh không tin mình nghe lầm. Nhưng tối hôm nay không kịp rồi. Dương Minh quyết định mai đến đó xem, thuận tiện cũng đi thăm Lâm Chỉ Vận.
Vì vậy nhắn lại: "Em cứ để ở đó, mai anh đến thăm em"
Vừa nhắn tin, máy rung lên, Dương Minh nhìn thoáng qua thì thấy là số của Hầu Chấn Hám. Dương Minh nghe: "Alo, Đại Hầu, có chuyện gì vậy?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #355


Báo Lỗi Truyện
Chương 355/2205