Chương 354: Đêm bình an chờ đợi


Lời này của nàng rất nhiều nghĩa, Dương Minh không phải không nghĩ, nhưng càng nghĩ càng không rõ ý của nàng.
"Có gì không dám" Lời này có mấy nghĩa khác nhau.
Thứ nhất, Trần Mộng Nghiên không tin Dương Minh sẽ làm gì với mình, cho nên không sợ.
Thứ hai, Trần Mộng Nghiên biết Dương Minh sẽ làm gì với nàng, nhưng nàng có biện pháp đề phòng nên không sợ.
Thứ ba là khả năng xấu xa nhất, đó là Trần Mộng Nghiên biết Dương Minh muốn làm gì với mình, nhưng nàng không sợ. Bởi vì nàng muốn cùng Dương Minh làm việc đó.
Cho nên bây giờ Dương Minh có chút mơ hồ, là khả năng nào. Không phải giống câu chuyện cười nổi tiếng trên mạng chứ: "Hai người yêu nhau ngủ trong một phòng. Nữ kẻ một đường thẳng, sau đó nói với người nam. Qua khỏi đường kẻ này là cầm thú. Nửa đêm nữ tỉnh lại phát hiện nam thực sự không qua đường kẻ. Nữ hung hăng tát nam một cái, nói. Anh không bằng cầm thú"
Dương Minh bây giờ đang suy nghĩ giữa cầm thú và không cầm thú. Chẳng qua mình không thể hỏi thẳng Trần Mộng Nghiên, chỉ có thể đến lúc đó rồi nói.
"Bãi biển? Noel sẽ có nhiều người lắm đó" Dương Minh nói: "Hay là có thể đi xem phim?"
"." Vừa nhắc đến phim, Trần Mộng Nghiên không khỏi nghĩ đến chuyện mờ ám của hai người trong rạp chiếu phim, vì vậy trừng mắt nhìn Dương Minh: "Đồ háo sắc"
"Háo sắc? Anh làm gì đâu" Dương Minh không nghĩ nhiều như vậy: "Anh nói đi xem phim, nhưng không nói xem phim kia mà?"
"Anh đi chết đi" Trần Mộng Nghiên tức giận nói: "Biết ngay anh không có ý tốt mà"
Dương Minh oan uổng. Mình rốt cuộc đã làm gì chứ? Chẳng qua Dương Minh cẩn thận suy nghĩ liền hiểu ra, dở khóc dở cười nói: "Mộng Nghiên, anh nói đi xem phim, thực sự xem phim mà"
"Em cũng không nói gì khác mà" Trần Mộng Nghiên bĩu môi. Nàng không bài xích quan hệ giữa hai người gần lại, vì vậy nói: "Được, như vậy thì xem phim. Chẳng qua phải mua vé sớm đó. Nghe nói rất khó mua"
"Ừ, chuyện này để anh lo" Dương Minh gật đầu: "Đến lúc đó sẽ nói với em"
Đồ ăn và nước uống mang lên. Dương Minh ngồi ăn, Trần Mộng Nghiên cũng uống trà. Ăn xong liền rời đi, bởi vì mai vẫn còn đi học nên bọn họ cũng không ở lại đây lâu.
Đưa Trần Mộng Nghiên về phòng, Dương Minh thở dài một hơi. Quan hệ giữa mình và Trần Mộng Nghiên rốt cuộc đã được giải hòa. Hơn nữa cảm giác mập mờ trước kia đang khôi phục, hiện tượng tốt.
Dương Minh về đến phòng thì thấy Điền Đông Hoa và Trương Tân đang nói chuyện. Dương Minh cười nói: "Lão Điền, mày đang nói gì thế, sao vui vậy hả?"
"Cáp, Dương Minh, mày hôm nay không đi học nên không biết. Vương Tuyết đáp ứng đêm bình an sẽ đi chơi với tao. Tao đang hỏi thăm Trương Tân nên đối phó với cô ấy như thế nào" Điền Đông Hoa cười nói: "Vương Tuyết chấp nhận mày?" Dương Minh tò mò, không biết hai người bọn họ tiến triển sao lại nhanh như vậy: "Vậy Chu Giai Giai kia?"
"Hôm nay mày không đi, thằng ngu Vương Chí Đào ngồi vào chỗ của mày, nói chuyện với Chu Giai Giai cả ngày, tao nghe điếc cả tai" Điền Đông Hoa mắng: "Mai mày đi học đi. Tao không muốn nó ở bên cạnh. Phiền bỏ mẹ"
Dương Minh cười cười, Chu Giai Giai khôn khéo hơn Trần Mộng Nghiên nhiều. Vương Chí Đào, mày ngay cả Trần Mộng Nghiên cũng không theo đuổi được, vậy mà còn đòi theo đuổi Chu Giai Giai? Đúng là không có đầu óc.
Hôm sau Dương Minh và Điền Đông Hoa cùng đi học. Vương Chí Đào thấy Dương Minh ngồi vào vị trí hôm qua của hắn, khó chịu nói: "Dương Minh, hai ta đổi chỗ được không?"
"Được" Dương Minh vừa định đứng dậy, Chu Giai Giai lập tức nói: "Dương Minh, mình có chuyện muốn tìm bạn"
Vương Chí Đào khó chịu hừ một tiếng, bất đắc dĩ ngồi lên ghế trên, chẳng qua trong lòng đang thầm nghĩ. Chu Giai Giai thích ngồi cùng Dương Minh đã không phải lần một lần hai. Chẳng lẽ Chu Giai Giai thích Dương Minh?
Mẹ nó. Mình có gì kém thằng Dương Minh này chứ? Sao mỹ nữ nào cũng thích hắn chứ? Vương Chí Đào rất buồn bực. Hắn chuẩn bị tìm cơ hội hỏi thăm Chu Giai Giai một chút, thuận tiện tiết lộ chuyện Dương Minh có bạn gái, làm Chu Giai Giai hết hy vọng.
"Tìm tôi có chuyện gì?" Dương Minh thở dài nói. Hắn biết Vương Chí Đào lại hận mình. Chẳng lẽ Chu Giai Giai này muốn dùng thủ đoạn đó để trả thù mình?
Giả vờ thân cận với mình để làm Vương Chí Đào ghen ghét, vì thế làm mình và Vương Chí Đào mâu thuẫn. Khả năng này rất nhỏ. Vương Chí Đào chỉ là một sinh viên, Chu Giai Giai không thể cho rằng hắn có thủ đoạn trả thù nào lợi hại cả.
Vậy vì sao chứ? Chẳng lẽ lấy mình làm bia đỡ đạn? Nghĩ đến đây Dương Minh run lên, có khả năng, hơn nữa khả năng lớn.
"Ngày hai sáu sẽ họp lớp, bạn đi chứ? Bây giờ đang bắt đầu đăng ký trên mạng đó" Chu Giai Giai nói.
"Đi, biết danh sách không?" Dương Minh hỏi.
"Cái này không rõ lắm, chẳng qua chắc không có Tô Nhã. Cô ấy không liên lạc gì với mọi người" Chu Giai Giai nhỏ giọng nói.
Dương Minh nhíu mày, nhìn Chu Giai Giai rồi nói: "Cô không biết xấu hổ à mà đề cập đến cô ấy?"
"Mình chỉ muốn gặp cô ấy, xin lỗi một câu" Chu Giai Giai thở dài nói.
"Được rồi, chuyện này tôi không nghĩ nữa. Cô sau này đừng nhắc đến" Dương Minh vẫn cảm thấy như có âm mưu. Chu Giai Giai nói với mình như vậy, rốt cuộc có ý gì? Dương Minh thầm cảnh giác.
"Ồ. được, chẳng qua có cơ hội nói, mình nhất định sẽ nói" Chu Giai Giai kiên quyết nói.
Dương Minh lắc đầu, không nói nữa.
"Mình đăng ký cho Dương Minh nhé?" Chu Giai Giai hỏi.
"Được, chẳng qua đăng ký hay không có gì khác nhau?" Dương Minh hỏi: "Không đăng ký thì không đi được sao?"
"Vậy thì không phải, quan trọng là thống kê số người để đặt phòng" Chu Giai Giai nói: "Còn có, mỗi người có thể phải đóng một trăm đồng, không có vấn đề gì chứ?"
"Không sao? Bao giờ nộp? Bây giờ đưa cho cô nhé?" Dương Minh lắc đầu hỏi.
"Không cần, đến lúc đó đóng là được" Chu Giai Giai nói: "Ở đó có thể bơi, Dương Minh nếu đi thì có thể mang đồ tắm"
"Ừ, như vậy đi, sáng hai sáu không phải vẫn đi học sao, đến lúc đó cô nhắc tôi một chút" Dương Minh sợ mình quên, nên nói vậy.
"Được, không thành vấn đề" Chu Giai Giai vui mừng gật đầu. Nàng đang tính xem có thể cùng đi với Dương Minh không, như vậy sẽ có cơ hội ở bên nhau.
Buổi trưa Dương Minh gọi điện cho Trần Mộng Nghiên, tìm nàng đi ăn cơm. Nhưng Điền Đông Hoa lại mặt dày đi theo. Hắn đi, Vương Tuyết cũng đi, đương nhiên cũng không thể thiếu Chu Giai Giai.
Dương Minh đau đầu, Chu Giai Giai này là sao chứ? Ba nữ, hai nam? Tổ hợp kỳ quái.
Trần Mộng Nghiên thấy mấy người Dương Minh, cũng sửng sốt. Bởi vì tổ hợp này dễ làm người ta hiểu lầm.
"Chào bạn, bạn là bạn gái Dương Minh?" Chu Giai Giai nhiệt tình hỏi Trần Mộng Nghiên.
"Chào bạn, xin hỏi bạn là?" Trần Mộng Nghiên vốn có chút nghi hoặc, cô gái xinh như thế có quan hệ gì với Dương Minh. Thấy cô ta đi về phía mình, Trần Mộng Nghiên không khỏi cảnh giác.
"Mình là bạn học cùng cấp hai của Dương Minh, mình là Chu Giai Giai" Chu Giai Giai vươn tay ra nói.
"Ồ, chào bạn. Mình là Trần Mộng Nghiên, bạn gái Dương Minh" Trần Mộng Nghiên nhấn mạnh thân phận của mình rồi bắt tay Chu Giai Giai.
"Ha ha, đây là bạn học cấp ba của mình, Vương Tuyết" Chu Giai Giai giới thiệu Vương Tuyết.
Trần Mộng Nghiên gật đầu với Vương Tuyết. Chẳng qua bây giờ đã hiểu sao lại có tổ hợp kỳ quái này. Điền Đông Hoa bên cạnh Vương Tuyết, Trần Mộng Nghiên biết. Điền Đông Hoa là bạn cùng phòng ngủ với Dương Minh. Mà nhìn Điền Đông Hoa và Vương Tuyết thân mật như vậy, không khó đoán ra quan hệ của hai người bọn họ. Mà Chu Giai Giai nhất định là bạn thân của Vương Tuyết, mà cô ta lại là bạn học cấp hai của Dương Minh, cho nên mới đi theo.
Nghĩ đến đây Trần Mộng Nghiên hơi yên tâm.
Vương Chí Đào rất bực mình, thấy Chu Giai Giai đi cùng Dương Minh, Vương Chí Đào lại muốn trả thù. Mẹ kiếp, Dương Minh, ông nhịn mày, mày lại được voi đòi tiên.
Nhiều lần phá hỏng chuyện của tao à. Chẳng qua Vương Chí Đào bây giờ cũng khó mà cứng đối cứng với Dương Minh. Vương Chí Đào biết Dương Minh khó đối phó, hơn nữa có quan hệ với hắc đạo. Cho nên Vương Chí Đào nghĩ đến một kế, một kế mà mình không cần ra mặt cũng đối phó được Dương Minh.
Thằng kia tên gì nhỉ? Đúng, là Tôn Chí Vĩ. Nó không phải cũng tức Dương Minh sao? Vậy mình sẽ chia rẽ chút.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #354


Báo Lỗi Truyện
Chương 354/2205