Chương 353: Chỗ cũ?


Xong rồi
"Xin lỗi, Mộng Nghiên. Hôm nay anh quá nóng, chẳng qua cái thằng Trâu Nhược Quang kia quá đáng ghét, anh thấy hắn đến làm phiền em, nên mất đi lý trí" Dương Minh giải thích: "Nếu hắn làm phiền người khác, anh mặc kệ"
"Hừ, nói dễ nghe nhỉ" Trần Mộng Nghiên trách một câu, nhưng trong lòng không tức mấy. Không sai, Dương Minh nói đúng, hắn nếu không suy nghĩ về mình, vậy cũng không quản tên kia.
"Anh ở dưới ký túc đợi em" Dương Minh nói: "Xuống nhé, anh chờ em"
"Người ta buồn ngủ rồi" Trần Mộng Nghiên nói.
"Anh có cái này tặng em" Dương Minh nói.
"Được rồi, anh chờ em ở dưới" Trần Mộng Nghiên thực ra cũng không buồn ngủ, bây giờ còn một lúc nữa mới đến giờ, chủ yếu là do con gái xấu hổ thôi.
Không lâu sau Trần Mộng Nghiên đã xuống. Hiển nhiên nàng không buồn ngủ, nhưng Dương Minh không nói trắng ra.
"Làm gì, đã muộn thế này mà còn gọi người ta?" Trần Mộng Nghiên có chút tức giận, sớm không gọi người ta, muộn thế này mới đi?
"Không có, hôm nay một người bạn của anh bị bệnh, anh thay cô ấy đi dạy thêm" Dương Minh nói: "Nếu không anh đã sớm đến tìm em. Anh bây giờ còn chưa ăn cơm đó"
"Dạy thêm? Anh?" Trần Mộng Nghiên không tin nổi nhìn Dương Minh. Trong ấn tượng của nàng, Dương Minh không giống người làm gia sư gì hết." Sao, mặc dù lúc trước anh nhờ em phụ đạo nên thi đã đại học, nhưng anh chỉ dạy thêm cho một thằng bé trung học thừa sức, không phải sao?" Dương Minh cười nói: "Xem thường anh à?"
"Vậy à, người ta lúc ấy hỏi anh, thế mà còn bị từ chối" Trần Mộng Nghiên nghĩ đến lúc trung học, trong lòng không khỏi cảm thấy ngọt ngào.
"Đúng thế, em nói xem, có phải lúc đó đã bắt đầu thích anh không?" Dương Minh cười cười nhìn Trần Mộng Nghiên.
"Đâu có. Người ta chỉ muốn anh tốt thôi. Hơn nữa em lúc đó còn có cái không." Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói.
"Hắc hắc, em hỏi gì nhỉ." Dương Minh cười hắc hắc: "Chẳng qua em không thừa nhận cũng vô dụng. Em nếu không thích anh, tại sao khi Vương Chí Đào cầm ảnh đưa cho em, em lại giận?"
"Còn nói người ta, anh lúc trước xảy ra chuyện lớn như vậy mà không nói cho em. Anh rốt cuộc có coi em là bạn gái của mình không?" Trần Mộng Nghiên giận dỗi nói.
"Sao lại không coi em là bạn gái. Rõ ràng là em không đáp ứng anh, anh tốn rất nhiều sức lực mới đạt được thân phận người đứng đầu trong danh sách theo đuổi em đó" Dương Minh cười khổ nói.
"Được, em bỏ qua cho anh lần này" Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói thế, không khỏi buồn cười.
"Không giận?" Dương Minh hỏi.
"Ai thèm giận. Ở bên anh, phải giữ bình tĩnh, nếu không bị anh làm tức chết" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Ha ha, đúng rồi, cái này tặng em" Dương Minh tặng Trần Mộng Nghiên máy điện thoại di động mà Tất Hải đưa cho hắn. Mình đã mua một cái, cái này thì đưa cho Trần Mộng Nghiên. Cứ như vậy mấy người phụ nữ của mình đều dùng máy giống nhau. Chẳng qua không có Lam Lăng. Cũng không biết Lam Lăng lúc này như thế nào. Mỗi khi đêm về, Dương Minh đều nhớ đến nàng. Mặc dù hai người ở bên nhau chưa đầy ba tháng, nhưng tình cảm rất sâu sắc.
Không biết nàng học cổ thuật thế nào rồi? Chẳng qua Dương Minh cũng biết một ngày nào đó Lam Lăng cũng sẽ về, nhớ cũng phí công.
"Đây là cái gì?" Trần Mộng Nghiên nhận lấy hộp mà Dương Minh đi, nhìn thoáng qua nói: "Điện thoại? Anh không phải mua cho em một cái rồi sao? Sao lại đưa em cái nữa?"
"Cái này là một người bạn tặng anh, tặng hai chiếc. Một chiếc cho em" Dương Minh nói.
"Vậy à" Trần Mộng Nghiên gật đầu, nàng cũng không nghĩ nhiều, thầm cho rằng chiếc còn lại là Dương Minh dùng. Nhưng đâu biết rằng chiếc đó đang trong tay Lâm Chỉ Vận.
"Cái này. không phải N96 sao? Đắt lắm nhỉ?" Trần Mộng Nghiên nhìn thoáng qua máy rồi nói.
"Không biết, anh giúp bạn một chuyện, hắn dùng cái này cảm ơn anh" Dương Minh tìm một lý do có thể làm nàng tin.
"Được rồi, em nhận" Trần Mộng Nghiên cũng không khách khí với Dương Minh. Nếu là đôi yêu nhau sẽ không cần khách khí: "Đúng, anh không phải chưa ăn cơm sao? Đi, em và anh ăn gì đó"
"Được" Dương Minh cao hứng gật đầu: "Đi đâu?"
"Em không biết. Anh chọn đi" Trần Mộng Nghiên nói: "Em rất ít ra khỏi trường"
"Anh biết một quán cafe không sai, hay là đến đó" Dương Minh đề nghị.
"Quán cafe đó có cơm không?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Có mấy món ăn" Dương Minh nói: "Quan trọng không khí ở đó rất được"
"Được rồi, vậy đi thôi" Trần Mộng Nghiên không thấy sao cả, đi đâu cũng được.
Dương Minh dẫn Trần Mộng Nghiên đến quán Cà phê sáu sinh viên kia, đón hắn vẫn là chủ quán hôm trước: "Chào quý khách, mời vào, vẫn chỗ cũ chứ?"
Chủ quán đúng là có mắt nhìn, liếc một cái là nhận ra Dương Minh, đây là bí quyết kinh doanh của hắn mà. Chẳng qua lại quên bạn gái bên cạnh Dương Minh. Hắn không nghĩ đến mới có một ngày mà Dương Minh đã thay đổi bạn gái.
Dương Minh cũng không để ý, gật đầu. Nhưng Trần Mộng Nghiên lại thầm hoài nghi.
Đến ghế tình yêu, Trần Mộng Nghiên sa sầm mặt. Đây rõ ràng là chỗ mà đôi tình nhân đến mà, chủ quán nói chỗ cũ là sao?
Chẳng qua chủ quán vẫn ở đây, Trần Mộng Nghiên không thể phát tác ngay lập tức, vẻ mặt khó coi nhìn Dương Minh. Chỗ này ánh đèn khá tối nên Dương Minh không phát hiện ra.
Gọi chút đồ ăn, Trần Mộng Nghiên gọi một cốc trà, chờ chủ quán đi rồi, nàng mới ghen mà nói: "Dương Minh, trước kia anh đã đến đây?"
"Ừ, hôm qua anh đến đây một lần, cũng ngồi ở đây? Sao? Hoàn cảnh ở đây không tệ chứ? Rất thích hợp với các đôi yêu nhau. Mộng Nghiên, em sao thế?" Dương Minh vừa nói thì lại thấy mặt Trần Mộng Nghiên càng lúc càng khó coi. Đèn mặc dù tối, nhưng mắt Dương Minh rất tốt, cho nên hắn lập tức phát hiện ra vẻ không ổn của Trần Mộng Nghiên.
"Hoàn cảnh rất được, thích hợp các đôi yêu nhau. Ha ha, Dương Minh, hôm qua anh một mình đến đây à?" Trần Mộng Nghiên mặc dù tức, nhưng vẫn cố làm cho mình trở nên bình tĩnh.
"A? Thì ra vì như vậy mà em mất hứng" Dương Minh dở khóc dở cười, rốt cuộc cũng hiểu được nguyên nhân. Thầm nghĩ Trần Mộng Nghiên đúng là hay ghen: "Hôm qua anh và chị Oánh đến đây. Anh hỏi được tình hình của em từ chỗ này"
"A. Là vậy à." Trần Mộng Nghiên lập tức cảm thấy mặt mình nóng ran. Xem ra mình hiểu lầm Dương Minh. Mình lần sau phải chú ý, không được nhỏ nhen như vậy.
"Ha ha, sao thế, cao hứng à?" Dương Minh trêu: "Em có phải cho rằng anh cùng nữ sinh khác đến đây?"
"Không thèm. Em còn tưởng rằng mình anh đến đây, sợ anh có khuynh hướng kia." Trần Mộng Nghiên cố giải thích. Dương Minh cười cười không nói phá nàng, mà đổi đề tài: "Đúng, Mộng Nghiên, sắp đến noel rồi, em định thế nào"
"Em còn chưa có kế hoạch gì, anh thì sao?" Trần Mộng Nghiên bây giờ đang hòa thuận với Dương Minh, hiển nhiên thầm nghĩ sẽ cùng chơi ngày noel với Dương Minh.
"Anh cũng không biết, chẳng qua người ta đều nói đêm bình an là thất trinh, em có dám cùng anh không?" Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên mà cười.
"Có gì mà không dám" Trần Mộng Nghiên chu miệng nói: "Hay là chúng ta đến bãi biển?" Ngoài miệng Trần Mộng Nghiên mặc dù nói có gì không dám, nhưng vô ý thức hỏi tránh đi.
Bây giờ tình yêu sinh viên sớm có quan hệ với nhau đã không phải việc lạ. Trần Mộng Nghiên mặc dù là một cô gái có suy nghĩ truyền thống, nhưng có những người còn truyền thống hơn nàng vẫn cùng bạn trai thuê phòng. Cho nên Trần Mộng Nghiên cảm thấy mình và Dương Minh có chút chưa đúng. Đây cũng là nguyên nhân làm Trần Mộng Nghiên buồn bực. Cho nên Trần Mộng Nghiên không bài xích với chuyện nam nữ quan hệ, điều sẽ diễn ra thì sớm một chút cũng có sao đâu? Dù sao trái tim mình đã thuộc về Dương Minh.
Cho nên Trần Mộng Nghiên ngược lại mong sớm có chuyện đó. Nếu Dương Minh không có hứng thú với mình, nàng mới lo lắng.
Vừa nãy Dương Minh nói đêm bình an là đêm thất trinh, Trần Mộng Nghiên cũng đã nghe nói đến, nhưng nàng không phản đối gì. Mà chỉ hơi biểu lộ chút tâm ý của mình. Có thể hiểu hay không là do Dương Minh. Mình không thể nào nói thẳng ra được chứ?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #353


Báo Lỗi Truyện
Chương 353/2205