Chương 352: Gia sư siêu cấp


"Anh rốt cuộc muốn thế nào?" Ngô Trung Kiệt không chịu được nữa.
"Không gì cả. Cậu nhóc, đừng dùng sự ngu ngốc của mình khiêu chiến tính nhẫn nại của tao" Dương Minh túm cổ áo Ngô Trung Kiệt, dựng hắn lên: "Mẹ kiếp, Lão Tử nói cho mày, nếu không phải yêu cầu của Chỉ Vận không thể từ chối, mày nghĩ tao muốn đến dây dưa với thằng ranh mày sao?"
"Bỏ tôi ra" Ngô Trung Kiệt kinh hãi. Mình mặc dù không nặng lắm, nhưng cũng được hơn năm chục cân, người trước mặt không ngờ nhấc bổng hắn lên, sức lực thế nào chứ.
Dương Minh không để ý đến Ngô Trung Kiệt, trực tiếp đưa hắn đến ghế, thả xuống.
Ngô Trung Kiệt bị rơi xuống như vậy, mông đau. Chẳng qua thấy Dương Minh há miệng cười độc ác lại không dám ý kiến, ngồi ngoan ngoãn trước bàn học, nhưng không có ý học, cứ ngồi im ở đó.
Dương Minh cũng không để ý đến Ngô Trung Kiệt, ngồi ở ghế bên bắt chân chữ ngũ. Đánh giá phòng Ngô Trung Kiệt. Đây đúng là một thằng con trai độc lập, có lẽ bình thường Ngô Trung Kiệt rất ít khi cho mẹ vào, góc tường chất đầy quần áo bẩn, quả bóng rổ vứt cạnh giường, máy chơi game, truyện tranh cũng vứt khắp nơi. Trên giá sách còn đặt mấy bức ảnh, đĩa hấp dẫn.
Dương Minh không khỏi phì cười, phòng thằng bé này không khác gì mình năm đó.
"Anh cười cái gì" Ngô Trung Kiệt thấy Dương Minh cười, có chút khó chịu.
"Mấy chiếc đĩa trên giá sách của mày được đó, còn là bản chính chứ" Dương Minh lần đầu tiên thấy đĩa phim bản gốc.
"Đương nhiên rồi. tôi là." Ngô Trung Kiệt đắc ý nói được nửa câu, lại đột nhiên cảm thấy Dương Minh không phải bạn học của mình, mà là gia sư, liền đổi giọng: "Anh quản cái gì, hừ, xem ra anh cũng không phải thứ tốt gì"
"Ha ha, đúng vậy, tao chưa nói tao là sinh viên tốt" Dương Minh cười nói: "Tao bây giờ đã không cần xem mấy thứ này. Cậu nhóc, xem ra mày vẫn là xử nam nhỉ?"
"Đừng quản tôi" Ngô Trung Kiệt đỏ mặt nói: "Mẹ tôi mời anh đến để dạy thêm cho tôi, không phải nói nhăng nói cuội"
"Được, vậy chúng ta bắt đầu, bây giờ là giờ dạy thêm" Dương Minh thầm nghĩ, thằng bé này mà cũng đòi tranh cãi với mình?
"Cái này. a." Ngô Trung Kiệt cũng cảm thấy mình mắc bẫy. Chẳng qua tuổi của hắn đang là lúc ngang bướng nhất, nếu mình đã nói thì sẽ không đổi ý, vì thế nói: "Bắt đầu thì bắt đầu"
Ngô Trung Kiệt thầm nói trong lòng, anh không phải muốn dạy tôi sao? Tốt, xem tôi sẽ làm khó anh như thế nào. Trong lòng nghĩ như vậy, Ngô Trung Kiệt lập tức cầm lấy một quyển sách nâng cao, giở một đề khó cấp năm, rồi chỉ cho Dương Minh: "Đề này tôi không hiểu, anh giảng một chút cho tôi"
Cầm lấy quyển sách trong tay Ngô Trung Kiệt, Dương Minh liền phát hiện ra ý đồ của hắn. Chẳng qua cũng không nói gì, đề toán thi Olympics sao? Lão Tử năm đó còn thi rồi nữa là.
Dương Minh cười cười nhìn đề, nhìn một lát liền tìm được cảm giác năm nào. Đề này thực ra không khó, chỉ vòng vo một chút. Vì vậy cầm lấy tờ giấy trắng, bắt đầu giảng cho Ngô Trung Kiệt.
Thi đại học, kết quả môn toán của Dương Minh là thật, được Triệu Oánh dạy, cho nên giảng giải cũng rất rõ ràng. Ngô Trung Kiệt vốn có chút khinh thường, nhưng hắn dần cảm thấy gia sư này đúng là giỏi.
Toán là môn thế mạnh của Ngô Trung Kiệt, hắn hiển nhiên biết độ khó của đề này. Thấy Dương Minh dễ dàng giải quyết như vậy, trong lòng mặc dù không phục nhưng cũng không có biện pháp gì. Nhưng đã bỏ đi cái suy nghĩ dùng đề làm khó Dương Minh, hỏi mấy vấn đề mà mình không hiểu.
Dương Minh thầm nghĩ may may, may mắn thằng ranh này chỉ hỏi về môn toán, nếu các môn khác không phải mình sẽ xong đời sao? Mà mấy vấn đề này đều là các câu hỏi bình thường, cho nên Dương Minh dễ dàng giải thích.
Bất tri bất giác hai tiếng đã qua. Dương Minh cũng không cần biết Ngô Trung Kiệt còn vấn đề gì không, đứng lên nói: "Được rồi, đến giờ, tao phải về"
"Cái gì?" Ngô Trung Kiệt hôm nay mới được mở rộng tầm mắt. Gia sư thế này là lần đầu tiên hắn gặp. Trước kia đều là hắn nói thôi, Lâm Chỉ Vận mới thôi. Hôm nay người này lại nói trước: "Thêm thời gian tôi sẽ tính thêm tiền, sao anh phải đi gấp như vậy?"
"Xin lỗi cậu nhóc. Lão Tử chỉ nhận lời giúp Chỉ Vận mấy buổi, mỗi lần là hai tiếng. Hơn nữa bây giờ Lão Tử có hẹn, không có thời gian chơi với mày. Có vấn đề gì lần sau hỏi" Dương Minh cầm lấy quyển sổ của Lâm Chỉ Vận, xoay người định rời đi.
"Anh. anh đứng lại" Ngô Trung Kiệt gấp, mình dùng tiền thuê hắn mà, sao hắn lại kiêu ngạo như vậy?
"Hắc hắc, đó là do mày mà. Nếu không phải mày làm chậm trễ thời gian, có lẽ hỏi được nhiều vấn đề hơn" Dương Minh nhìn Ngô Trung Kiệt, nói.
"Vậy mai anh đến rồi nói tiếp" Ngô Trung Kiệt hừ lạnh một tiếng.
"Ngày mai ư? Hôm nào cũng học sao?" Dương Minh sửng sốt hỏi lại.
"Sao? Chị Chỉ Vận không nói với anh à? Xem ra quan hệ giữa hai người cũng không được" Ngô Trung Kiệt cũng học theo giọng điệu của Dương Minh, nói châm biếm.
Mẹ kiếp, thằng ranh này. Dương Minh trừng mắt nhìn Ngô Trung Kiệt, nói: "Ngày mai hả? Được, vậy hôm nay chào tạm biệt mày"
Cái gì thế. Dương Minh vừa xuống lầu vừa nghĩ, mình thành gia sư.
"Ai, Tiểu Dương, cháu xuống rồi à" Bà chủ nhà nhiệt tình đưa năm mươi đồng cho Dương Minh: "Đây là tiền công lần này, lần sau là hôm nào?"
"Không phải ngày mai sao?" Dương Minh hỏi lại.
"Ngày mai? Cháu hẹn với Trung Kiệt là ngày mai?" Bà chủ nhà có chút kỳ quái hỏi." Sao vậy ạ? Có gì không đúng ạ?" Dương Minh nói.
"Không có gì, vốn là một tuần hai lần, không ngờ Trung Kiệt lại thích cháu, học cả ngày mai" Bà chủ nhà cười nói: "Chẳng qua như vậy Trung Kiệt thích cháu. Cô đã nói mà, tuổi hai đứa không chênh bao nhiêu, dễ nói chuyện"
Mẹ chứ. Dương Minh thầm mắng một câu trong lòng, nghĩ mình bị thằng ranh Ngô Trung Kiệt này lừa rồi. Nhưng ngoài miệng lại thản nhiên nói: "Vâng"
Năm mươi đồng tiền công này, Dương Minh không từ chối. Đây là hắn lao động mà có được, không cầm là kẻ ngu. Vì vậy trực tiếp nhét vào túi áo.
Lúc về, Dương Minh gọi điện cho Lâm Chỉ Vận, nói mình đã hoàn thành nhiệm vụ của nàng, chẳng qua cũng kể xấu Ngô Trung Kiệt với Lâm Chỉ Vận.
"Cậu nhóc này khá tinh nghịch, chẳng qua ngày mai nó bảo ngày mai anh đến, nói rõ nó thích anh" Lâm Chỉ Vận cười nói.
Thích mình? Ngã mất. Thằng ranh này đang muốn đấu với mình. Dương Minh cũng đi từ tuổi đó ra, sao không biết suy nghĩ của Ngô Trung Kiệt.
Về đến trường, Dương Minh gọi điện cho Trần Mộng Nghiên. Cũng may Trần Mộng Nghiên vẫn mở máy, hơn nữa không từ chối. Chẳng qua giọng có hơi lạnh nhạt: "Anh gọi điện cho tôi làm gì?"
"Mộng Nghiên, em bây giờ có thời gian không? Anh muốn gặp em" Dương Minh trầm ngâm một chút rồi nói.
"Gặp tôi? Gặp tôi làm gì? Anh không phải ghét tôi quản anh sao?" Trần Mộng Nghiên nói đến đây lại thấy ủy khuất trong lòng. Hai người khó khăn lắm mới tốt đẹp lại, nhưng lại vì chuyện nhỏ đó mà cãi nhau.
Vừa nãy Trần Mộng Nghiên đang suy nghĩ, tình cảm giữa hai người có phải đi đến cuối không? Trần Mộng Nghiên muốn khóc. Chẳng lẽ mình thực sự đã yêu lầm sao? Đều là vì mình sao?
Chỉ bởi vì lúc đầu không tin nên mới dẫn đến tình hình như bây giờ, phải không? Nhưng mình lúc trước nghi ngờ là vì mình quan tâm đến Dương Minh mà. Nếu như không để ý đến hắn, vậy sao cần phải để ý đến bức ảnh đó.
Chẳng lẽ chỉ vì một sai lầm nhỏ của mình mà phải chấp nhận Dương Minh ba thê tứ thiếp sao? Được, mình khó khăn lắm mới thuyết phục được bản thân chấp nhận Lam Lăng, nhưng lại vì một chuyện nhỏ nhặt mà cãi vã.
Trần Mộng Nghiên cảm thấy giữa mình và Dương Minh bây giờ hoàn toàn không còn tình cảm thắm thiết như lúc ban đầu, thậm chí có chút áp lực. Trần Mộng Nghiên rất sợ, đó có phải một điềm báo không hay.
Cho nên lần này khi Dương Minh gọi tới, Trần Mộng Nghiên phá lệ không từ chối. Bởi vì trực giác nói cho nàng, quan hệ giữa hai người không thể rơi vào chiến tranh lạnh nữa, nếu như vậy rất có thể có chuyện lớn.
Cho nên Trần Mộng Nghiên nhận điện, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái. Hắn có phải quá chủ nghĩa nam tử không? Cách làm của hắn không thỏa đáng còn không cho người ta nói?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #352


Báo Lỗi Truyện
Chương 352/2205