Chương 350: Bởi vì giết người


Dương Minh không dám mạnh tay nữa, chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt ve vết thương của Lâm Chỉ Vận, chẳng qua quá nhẹ lại giống như vuốt ve. Dương Minh thực ra không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng Lâm Chỉ Vận lại khác, bị Dương Minh làm như vậy khiến cho không được tự nhiên, như có kiến bò trong người nhưng không dám lộ ra, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Chẳng qua cũng may Dương Minh không định chiếm tiện nghi của Lâm Chỉ Vận, bôi thuốc cho nàng xong liền đứng dậy. Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Lâm Chỉ Vận càng hoảng sợ, vội vàng cúi đầu xuống kéo váy. Dương Minh không quan tâm mấy đến việc này, nhưng người ngoài thấy sẽ không tốt, cho nên dù thuốc còn chưa khô nàng vẫn trùm váy.
Nhưng lúc này Dương Minh đang định đứng dậy, Lâm Chỉ Vận lại cúi đầu, hai người vừa vặn như vậy làm cho trán chạm nhau không mạnh, nhưng khá xấu hổ. Cảnh này giống như trong phim vậy, làm tim Lâm Chỉ Vận đập thình thịch.
"Ai thế?" Dương Minh cũng đoán ra là Tất Hải đến.
"Dương ca, em là Tất Hải" Quả nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng của Tất Hải.
"Đợi chút" Dương Minh nói, sau đó đi đến bên cạnh Lâm Chỉ Vận, khoác áo ngoài của mình lên người nàng, sau đó nhỏ giọng nói: "Cát Hân Dao và bạn trai cô ta đến thăm em. Em mặc áo ngủ không tiện, chẳng may bị nhìn thấy thì không xong"
Lâm Chỉ Vận đỏ mặt. Đúng thế bên trong nàng đúng là không mặc gì, cho nên nghe Dương Minh nói liền vội vàng khoác áo cẩn thận.
Dương Minh thấy không có vấn đề gì mới đi ra mở cửa.
"Dương ca, mấy thứ này để đâu?" Tất Hải xách một giỏ hoa quả rất lớn đi đến, bên trong có lẽ đủ thứ.
"Để trên đất đi" Dương Minh chỉ vào một chỗ nói.
"Ách. vâng" Tất Hải xách giỏ hoa quả đi một đoạn khá xa, như con cua đi vậy. Người ta khi tặng quà nhau, đối phương đều đưa tay ra tiếp. Nhưng Dương Minh không có công sức làm như vậy, Tất Hải cũng không dám làm phiền Dương Minh, đành phải ngồi xổm xuống. Giỏ hoa quả của hắn cũng rất lớn, ngồi xuống khó khăn tăng nhiều, không cẩn thận làm cho mông chạm đất. Chẳng qua Tất Hải không dám có ý kiến, vỗ vỗ moogn cười nói: "Ha ha, lâu rồi không vận động, công phu không được. Nếu Dương ca tự mình để xuống sẽ tốt hơn em"
Dương Minh nhìn hắn một cái, không để ý đến, thầm nghĩ người này biết ăn nói, lúc nào cũng không quên hạ thấp mình, nâng người khác, chẳng qua cũng dễ nghe.
"Cát Hân Dao, sao bạn lại tới đây?" Lâm Chỉ Vận có chút kinh ngạc. Hôm qua cô ta mới hại mình, sao hôm nay lại mang quà đến thăm? Nàng hôm nay không đi học nên không biết chuyện trong trường.
"Đại tỷ. Em sai rồi" Cát Hân Dao thấy Lâm Chỉ Vận hỏi, vội vàng cung kính cúi người nói." Ồ? Cát Hân Dao? Bạn làm gì vậy? Bạn mới gọi tôi là gì?" Lâm Chỉ Vận có chút khó hiểu nhìn Cát Hân Dao.
"Cái này." Cát Hân Dao vừa định mở miệng nói thì thấy ánh mắt sắc bén của Dương Minh nhìn tới. Cát Hân Dao giật mình, lập tức hiểu ý, Dương Minh không muốn mình lộ chuyện.
Nghĩ đến tính cách thiện lương và ngây thơ của Lâm Chỉ Vận, Cát Hân Dao liền hiểu rõ ý Dương Minh. Dương Minh không muốn Lâm Chỉ Vận bị xã hội lây nhiễm. Cát Hân Dao thầm nghĩ thì ra Dương ca thích nữ sinh ngây thơ như vậy. Xem ra mình không có hy vọng rồi.
"Cái này Lâm tỷ, chị không phải lớn hơn em mấy tháng sao, em gọi chị như vậy" Cát Hân Dao giải thích.
"A. hai ta là bạn học, bạn gọi tôi là Chỉ Vận là được rồi" Lâm Chỉ Vận có chút giật mình. Cát Hân Dao hôm nay sao thế?
"Không sao, không sao, nên như vậy" Cát Hân Dao vội vàng nói: "Lâm tỷ, trước kia là em không đúng. Em nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện, chị đừng để trong lòng, được không"
"Cái này. Cát Hân Dao. chúng ta là bạn học, bạn biết sai là được rồi. không có gì. tôi không trách bạn" Lâm Chỉ Vận vốn định không chơi với Cát Hân Dao nữa, nhưng thấy cô ta nói chân thành như vậy, liền tha thứ.
"Cảm ơn Lâm tỷ, bọn em đều bị tên Ngô Tân Khải kia đầu độc. Hắn đã bị trừng phạt thích đáng" Tất Hải vội vàng nói. Lâm Chỉ Vận gật đầu. Về phần tên Ngô Tân Khải kia ra, sao, nàng không quan tâm.
"Đúng rồi, Lâm tỷ, em mua." Tất Hải vừa định nói mua điện thoại di động đã bị Cát Hân Dao kéo áo, vì thế vội vàng ngậm miệng.
"Lâm tỷ, em và Tất Hải mới đến siêu thị mua quần áo, tham gia bốc thăm trúng thưởng được hai chiếc điện thoại di động. Hai bọn em đều đã có máy, không cần dùng đến, vì vậy tặng chị và Dương ca" Cát Hân Dao lấy máy điện thoại di động đặt lên bàn. Nàng hiểu rõ tính cách Lâm Chỉ Vận. Nếu nói là mua, Lâm Chỉ Vận nhất định không lấy. Cho nên không bằng nói là trúng thưởng, như vậy sẽ không có lý do từ chối.
"A? Cái này không được?" Lâm Chỉ Vận vội vàng từ chối: "Tôi không cần thứ này mà"
"Bọn em cũng không cần dùng đến. Lâm tỷ, chị cũng biết điện thoại di động chỉ dùng có một cái. Em bán đi cũng không được bao nhiêu tiền, không bằng tặng bạn" Cát Hân Dao giải thích: "Chị nếu không cần, em chỉ có thể vứt đi. Em cũng không thiếu chút tiền này. Bảo em mang ra cửa hàng bán, em không có thời gian"
"Vậy thì tôi nhận. Máy này chắc cũng đắt lắm nhỉ?" Lâm Chỉ Vận nhìn máy điện thoại di động được đóng gói cẩn thận, không khỏi do dự.
"Không biết được, dù sao cũng là được cho không" Tất Hải vội vàng nói: "Chỉ là phần thưởng mà thôi.
Dương Minh quan sát kỹ biểu hiện của hai người này vào trong lòng. Thầm nghĩ chỉ có Lâm Chỉ Vận không có kinh nghiệm xã hội là tin lời bọn họ nói. Bốc thăm trúng thưởng? Ngẫu nhiên bốc trúng một cái còn có thể, nhưng sao lại bốc trúng hai cái máy giống nhau? Chuyện tốt trên đời đều bị bọn họ lấy hết sao? Đúng là lừa người.
Chẳng qua chuyện tức cười này Lâm Chỉ Vận cũng tin là thật, thật sự than thở một câu: "
Hai người đúng là quá may mắn, tôi chưa bao giờ trúng thưởng như vậy. Chẳng qua tôi cũng ít khi đi mua quần áo."
Nếu là trước kia, Cát Hân Dao nghe Lâm Chỉ Vận nói nhất định sẽ cười nhạo, con bé nghèo đương nhiên không có tiền mua quần áo. Bây giờ thì khác, cười nhạo? Trừ phi đầu cô ả có vấn đề. Làm Dương Minh tức giận, kết quả sẽ như Ngô Tân Khải. Dù Ngô Tân Khải có ra viện, Báo ca cũng sẽ không trọng dụng hắn.
"
Lâm tỷ, chị trời sinh đã rất đẹp, mặc quần áo nào cũng đẹp, đâu giống em, nếu không mặc quần áo hàng hiệu, sẽ bị người ta bỏ qua" Cát Hân Dao nói: "Lâm tỷ nếu trang điểm một chút, vậy không phải dẫn đến một đám ruồi bọ vây quanh sao, cho nên chị như vậy là đúng"
"
Hì hì" Lâm Chỉ Vận mặc dù không phải cô gái thích hư vinh, nhưng nghe Cát Hân Dao nói, nàng vẫn vui vẻ.
Dương Minh thầm nghĩ hai người này đúng là cực phẩm, đâm người giỏi, nịnh bợ cũng giỏi, đúng là **** tiểu nhân. Chẳng qua loại tiểu nhân này có chỗ đặt chân của hắn.
Lịch sử có triều đại nào không có tiểu nhân? Không những có, hơn nữa triều đại nào cũng không thể thiếu.
Cho nên Dương Minh đang quan sát, nếu Tất Hải có thể đảm đương công việc, cũng không ngại giao cho hắn chút việc gì đó làm.
Phụ nữ có rất nhiều đề tài để nói, đừng nhìn quan hệ của Cát Hân Dao và Lâm Chỉ Vận không có gì đặc biệt. Nhưng Cát Hân Dao đang cố sức lấy lòng, hai người rất nhanh thành một đoàn.
Nhưng Tất Hải không có chuyện gì làm nên cũng nói chuyện với Dương Minh.
"
Dương ca, anh trước kia cũng đã từng vào trại?" Tất Hải cẩn thận hỏi.
"
Ừ, có" Dương Minh gật đầu: "Đó là chuyện trước kia, bây giờ đã rời khỏi trại lâu rồi"
"
Vậy anh vào trong trại tạm giam là vì." Tất Hải có chút tò mò.
Mẹ nó, có ai hỏi như mày không? Dương Minh không khỏi tức giận, đánh người không đánh mặt, mày không biết à? Dương Minh không có khả năng nói cho Tất Hải biết nguyên nhân khiến hắn vào trại là do XXX Lâm Chỉ Vận. Vậy không phải là mình quá. Nhất là ở trước mặt Lâm Chỉ Vận, nếu mình nói ra như vậy không phải mọi người đều xấu hổ sao? Hơn nữa dù Lâm Chỉ Vận không ở đây, chuyện riêng tư này cũng không thể để cho Tất Hải biết.
Vì vậy Dương Minh nghĩ nghĩ, không bằng lừa dối một chút, còn có tác dụng uy hiếp Tất Hải. Vì vậy thản nhiên nói: "
Giết người"
Dương Minh đúng là đã giết người, chẳng qua là ra tay nghĩa hiệp, không việc gì phải che giấu. Chuyện này cũng là do hắn làm, không sợ Tất Hải hỏi thăm.
"
Ồ, thì ra là giết người. Cái gì? Giết người" Tất Hải kinh hãi, hoảng sợ nhìn Dương Minh: "Dương ca, anh. anh không nói đùa chứ?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #350


Báo Lỗi Truyện
Chương 350/2205