Chương 349: Bôi thuốc đầy ám muội


Buổi chiều Dương Minh từ nhà Tiếu Tình đi về, nhìn thấy đã là hơn ba giờ. Bây giờ đi học là không thể, không có việc gì, Dương Minh chuẩn bị đến xem Lâm Chỉ Vận thế nào, thuận tiện cũng đến nhà Phương Thiên một chút. Dương Minh nhớ trong nhà Phương Thiên có mấy thuốc trị thương rất hiệu quả, có lẽ có lợi cho Lâm Chỉ Vận.
Đáng lẽ hôm qua Dương Minh định đi lấy rồi, nhưng bởi vì chìa khóa nhà Phương Thiên là ở ký túc nên mới đành chuyển sang hôm nay.
Về ký túc lấy thìa khóa nhà Phương Thiên, Dương Minh chạy xe đến trước khu nhà, vừa lấy thìa khóa ra chuẩn bị mở cửa, đột nhiên có một bàn tay vỗ vào vai hắn.
Dương Minh giật mình, thời gian gần đây dù là thị giác, trực giác hay là năng lực phản ứng đều tăng nhiều, vậy mà có người vỗ vào vai hắn, hắn lại không hề hay biết.
"Ai" Dương Minh xoay người lại, kinh ngạc nhìn về phía sau, bàn tay kia đã biến mất. Phía sau Dương Minh không có bất cứ ai. Đừng nói là người, ngay cả một con chim cũng không có.
Nhìn con hẻm nhỏ trống trơn không một bóng người, Dương Minh dựng tóc gáy. Giữa ban ngày ban mặt, không phải là mình gặp ảo giác đó chứ?
Lời này không dễ nghe nhưng Dương Minh cảm thấy đó căn bản không phải là người, mà giống quỷ vậy.
Dương Minh cau mày, đánh giá hoàn cảnh xung quanh, rất bình thường mà? Không một ai ẩn núp gần đó mà mình không phát hiện được. Dương Minh bỏ đi cái suy nghĩ quái lạ đó trong đầu, sau đó mở cửa nhà Phương Thiên, đi vào, khóa lại. Sau đó tiến vào gian phòng bên trong, lôi ra một cái rương ở dưới gầm giường, tìm thuốc.
Phương Thiên rất nhiều thứ, nhưng phân loại rất quy củ. Dương Minh không tốn bao nhiêu công thức đã tìm được thuốc mình cần, một cái chai rất lớn. Dương Minh không có chai nhỏ để chia ra, đành phải cầm cả chai to, lát nữa mang về trả.
Dương Minh cầm chai thuốc đi ra ngoài cửa. Vừa đến cửa đang định khóa thì trong phòng đột nhiên có tiếng" loảng xoảng" Dương Minh nhíu mày muốn nhìn xem là điều gì. Nhưng lúc này điện thoại di động của hắn lại vang lên.
Dương Minh không chú ý đến trong nhà nữa, khóa cửa lại rồi nghe điện.
"Alo?" Dương Minh nghe điện.
"Dương ca à? Tôi là Tất Hải" Giọng Tất Hải truyền đến.
"Tất Hải? Có chuyện gì thế?" Dương Minh vừa nghe là Tất Hải, không khỏi nhíu mày, giọng nói trở nên lạnh nhạt. Hôm nay mình bị tên này làm xấu mặt, mặc dù cũng không phải chuyện gì lớn nhưng thằng này có ý gì? Dùng hàng nhái đi lừa mình?
"Cái này. Dương ca, anh bây giờ ở đâu?" Tất Hải không thấy vẻ mặt Dương Minh lúc này, nên không biết Dương Minh đang rất tức.
"Tao qua nhà Lâm Chỉ Vận" Dương Minh lạnh lùng nói: "Chỉ Vận hôm qua bị đau chân, tao qua đó xem sao"
"A" Tất Hải nghĩ đến điều này, lúc này hắn cũng nghe ra vẻ tức giận trong giọng Dương Minh. Nghĩ rằng Dương Minh vì chuyện hôm qua mà tức giận, cho nên cảm thấy đến lúc cần biểu hiện, vì thế vội vàng nói: "Dương ca, em và Cát Hân Dao cũng thấy chuyện hôm qua có chút không đúng, đang muốn đi thăm chị dâu. Như vậy đi, em và Cát Hân Dao bây giờ đến đó" .
"Các người? Đến đó?" Dương Minh do dự một chút, cảm thấy để Cát Hân Dao xin lỗi Lâm Chỉ Vận là đúng, vì thế nói: "Được, mày biết địa chỉ nhà Lâm Chỉ Vận không?"
Chỉ nghe thấy Cát Hân Dao ở bên cạnh nói: "Em biết, em biết nhà Lâm Chỉ Vận" Sau đó nghe thấy tiếng Tất Hải: "Cát Hân Dao biết, bọn em đến ngay"
"Được" Dương Minh thản nhiên nói một câu rồi tắt máy, đi đến nhà Lâm Chỉ Vận.
Bên kia Tất Hải và Cát Hân Dao lập tức đi mua một giỏ hoa quả, sau đó lại mua ít thực phẩm dinh dưỡng, mang điện thoại di động mới mua chạy đến nhà Lâm Chỉ Vận.
"Lâm Chỉ Vận chưa có điện thoại di động đúng không?" Trong xe taxi, Tất Hải hỏi.
"Vâng, không có, sao vậy?" Cát Hân Dao nói.
"Hắc hắc, vẫn là anh thông minh. Em xem xem, mau hai máy điện thoại di động, như vậy có thể cho cô ta một cái, tặng Dương ca một cái" Tất Hải đắc ý nói.
"Đúng. Sao em không nghĩ ra nhỉ" Cát Hân Dao gật đầu nói, hy vọng như vậy Dương ca sẽ không tức giận hai người.
"Thực ra anh thấy Dương ca không có ý trách chúng ta. Nếu không cũng không đề cử anh với Báo ca" Tất Hải lắc đầu nói: "Bây giờ, Dương ca có thể bât mãn vì chuyện Lâm Chỉ Vận bị thương. Cho nên lát nữa em nhất định phải có thái độ cho tốt, đừng giống như trước kia"
"Hải ca, anh yên tâm, em biết làm như thế nào mà" Không cần Tất Hải dặn dò, Cát Hân Dao cũng tự biết mình là ai. Cô ả vốn là người thích bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Bây giờ Lâm Chỉ Vận có chỗ dựa là Dương Minh, thân phận tăng lên cực nhanh. Mình dù ngồi tên lửa cũng không đuổi kịp. Tất Hải ngưu hơn nữa cũng không thể nào vượt qua Báo ca. Cho nên Cát Hân Dao bây giờ cam tâm tình nguyện gọi một tiếng" Lâm tỷ"
"Ừ. Anh không nói nhiều. Em đừng thấy tính tình Dương ca tốt, nhưng anh thấy chuyện khác thì không sao. Nhưng nếu dính dáng đến phụ nữ của mình, Dương ca sẽ không tốt như vậy. Cho nên sau này em nhất định phải cẩn thận" Tất Hải dặn dò: "Thằng Ngô Tân Khải kia chính là một ví dụ. Ai bảo hắn có ý với người phụ nữ của Dương ca"
Cát Hân Dao đã đến nhà Lâm Chỉ Vận một lần, cũng bắt đầu từ lần đó Cát Hân Dao mới xem thường Lâm Chỉ Vận. Một con bé nghèo hèn làm sao có thể so sánh với mình – con gái nhà giàu chứ? Bởi vì Lâm Chỉ Vận xinh đẹp hơn cô ả, cho nên Cát Hân Dao mới bắt đầu nhằm vào Lâm Chỉ Vận. Không nghĩ đến bây giờ lại nghịch chuyển, khu dân nghèo làm Cát Hân Dao chau mày không muốn đến, bây giờ lại đang tự mình chạy đến. Còn phải được người ta đồng ý mới có thể đến.
Dương Minh tới trước cửa nhà Lâm Chỉ Vận, gõ cửa.
Vừa mới tiễn Hạ Tuyết, Lâm Chỉ Vận chuẩn bị vào phòng đọc sách, không nghĩ đến ngoài cửa vang tới tiếng gõ, chẳng lẽ là Hạ Tuyết quên gì đó? Lâm Chỉ Vận vội vàng đi tới cửa hỏi: "Là Hạ Tuyết tỷ à?"
"Hạ Tuyết?" Dương Minh ngẩn ra, nói: "Là anh, Dương Minh"
"A?" Lâm Chỉ Vận nghe xong vội vàng mở cửa, nói: "Dương Minh, sao anh lại đến đây?" Bởi vì vừa cùng Hạ Tuyết nói về chuyện Dương Minh, cho nên bây giờ thấy Dương Minh, Lâm Chỉ Vận lại đỏ mặt.
"Anh đến thăm em, mang thuốc đến" Dương Minh giơ chai thuốc trong tay lên, nhìn Lâm Chỉ Vận một lát rồi hỏi: "Em vừa nói Hạ Tuyết gì thế? Cô ta cũng đến đây?"
"Không có, Hạ Tuyết tỷ mới đến, bây giờ về rồi?" Lâm Chỉ Vận nói: "Em vừa nãy tưởng là chị ấy"
"Thì ra là như vậy. Hạ Tuyết đến làm gì thế?" Dương Minh nhíu mày. Bởi vì quan hệ giữa mình và Lâm Chỉ Vận rất vi diệu, mà Hạ Tuyết lại là người biết chuyện này, Dương Minh sợ cô ả nói gì bất lợi cho mình. Cô gái bạo lực này, miệng hay nói lung tung. Cô ta dù không định nói xấu mình, nhưng có khi nhỡ mồm.
"Không có gì, chị ấy đến thăm em" Lâm Chỉ Vận nói: "Hôm qua không phải chị ấy đưa em về sao?"
Dương Minh nhìn Lâm Chỉ Vận một cái, không nói gì nữa. Không thể nghi ngờ Lâm Chỉ Vận đang nói dối. Bắt đầu từ ngày hôm qua, nàng chẳng những giấu chuyện trước kia đã biết Hạ Tuyết, hơn nữa hôm nay cũng đang nói dối. Bởi vì hôm qua Hạ Tuyết đưa nàng đến đầu ngõ, không vào nhà, không thể nào biết địa chỉ cụ thể nhà Lâm Chỉ Vận. Chẳng qua Dương Minh cũng không truy cứu vấn đề này. Nếu Lâm Chỉ Vận muốn giấu, vậy để nàng giấu đi.
"Ồ, không quản cô ta nữa. Em ngồi lên ghế đi, anh bôi thuốc cho em" Dương Minh nói.
"Hôm qua em chẳng phải đã bôi thuốc rồi sao?" Lâm Chỉ Vận chỉ vào chân mình: "Còn muốn bôi thuốc nữa sao?"
"Ừ, thuốc này rất hiệu quả, tốt hơn hôm qua nhiều" Dương Minh nói.
"Như vậy à." Lâm Chỉ Vận gật đầu, thực ra nàng cũng không có bao nhiêu hy vọng. Chẳng qua không muốn Dương Minh mất công.
Mặc dù Lâm Chỉ Vận và Dương Minh đã có quan hệ thể xác, nhưng đó là lúc không tỉnh táo. Mà hôm nay khi tay Dương Minh chạm vào chân nàng, Lâm Chỉ Vận không nhịn được mà run lên, hơn nữa một cảm giác nóng ran tràn ngập cơ thể.
"A." Lâm Chỉ Vận khẽ rên lên. Không biết là vì đau, hay vì bị Dương Minh chạm vào chân khiến nàng có cảm giác khác lạ.
"Sao thế? Đau à, anh sẽ cố nhẹ tay" Dương Minh đang chuẩn bị dùng phương pháp mà Phương Thiên dạy xoa bóp cho Lâm Chỉ Vận. Nhưng thấy nàng rên rỉ, nên đành thôi, cẩn thận bôi thuốc.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #349


Báo Lỗi Truyện
Chương 349/2205