Chương 346: Sinh con trai đặt tên là Dương Quang Minh


Lái xe để cục cảnh sát, bởi vì không có giấy thông hành, nên bị bảo vệ chặn lại ngay cửa.
"Các người tìm ai?" Bảo vệ hỏi.
"Tìm ai?" Dương Minh quay đầu lại hỏi Tiếu Tình.
"Đưa tôi đến khu điều tra kinh tế, tôi cũng không biết cụ thể phải tìm ai" Tiếu Tình nói với bảo vệ.
"Vậy không được, không có người cụ thể, xe không thể vào" Bảo vệ nói.
"Chúng tôi dừng ở đây, không phải là bị phát sao?" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"Tôi cũng không có biện pháp, tôi chỉ làm việc theo quy định" bảo vệ đáp, phỏng chừng lời này đã nói ra vô số lần, cho nên trên mặt không chút biểu tình.
"Đúng rồi, tôi quen biết một hình cảnh tên là Hạ Tuyết" Dương Minh đột nhiên nhớ ra mình có người quen trong cục.
"Hạ Tuyết? Là người nào?" Bảo vệ nghe thấy cái tên này có vẻ xa lạ.
"Còn nữa, tôi cũng nhận thức đội trưởng Trần Phi của bọn họ" Dương Minh vội vàng bỏ sung.
"À, Trần đội trưởng!" Bảo vệ nghe xong lập tức nói: "Sao cậu không nói sớm? Vào đi!"
Dương Minh lái xe vào trong cục, tìm một vị trí ngừng lại, xem ra, chú Trần tương đối có tiếng, mà hắn ta không biết rằng, bản thân vừa mới đắc tội với con gái của chú.
Cùng Tiếu Tình đi vào khu điều tra kinh tế, tìm Mã cảnh sát phụ trách vụ án này, Kỳ Thật chuyện rất đơn giản, Vương Tích Phạm đã nói qua với Vương Học Phạm, có người muốn hắn chết, nếu đi ra sẽ càng nguy hiểm, không bằng cứ ngồi trong tù đi. Cho nên Vương Học Phạm cũng nhận toàn bộ tội, sợ mình bị phán nhẹ, đi ra sẽ bị thế lực kia trả thù, cho nên cái chuyện ăn cắp y dược trước kia cũng nói ra.
Cứ như vậy, không cầ nhân chứng, tội phạm tình nghi đã tự thú, có thể trực tiếp đưa ra tòa.
"Chuyện này đại khái là như vậy, cô có thể ra tòa làm chứng không?" Mã cảnh sát hỏi.
"Có thể không cần làm chứng không?" Tiếu Tình hỏi.
"Bởi vì bây giờ Vương Học Phạm đã nhận tội, hơn nữa giáo sư Ngô Đồng Sơn trong trường đã đồng ý ra toàn, cho nên cô không ra làm chứng cũng không sao, dù sao luật sư cũng không xoay chuyển được tình huống hiện tại" Mã cảnh sát nói chi tiết.
"Vậy tôi có thể suy nghĩ được không?" Tiếu Tình hỏi.
"Đương nhiên có thể, cô cũng có thể không cần làm nhân chứng trực tiếp, cho nên tôi chỉ hỏi ý kiến của cô" Mã cảnh sát cười nói.
Ra ngoài, Tiếu Tình trưng cầu ý kiến của Dương Minh: "Dương Minh, em thấy chị có nên ra làm chứng không?"
"Em cảm thấy không quan trọng, có giáo sư Ngô là được rồi" v lắc đầu, Tiếu Tình dù có đi hay không cũng không có ý nghĩa gì, Vương Học Phạm bây giờ đã nhận tội rồi!
"Vậy được, chị sẽ nghe lời em, lát nữa chị sẽ gọi điện từ chối bọn họ, bây giờ trực tiếp từ chối có chút không tốt" Tiếu Tình nói: "Bây giờ chúng ta đi đâu?" Tiếu Tình nhìn đồng hồ, mới hơn mười giờ sáng, còn chưa tới trưa.
"" Đi mua di động cho chị trước, cái hiện tại của chị cũng đã quá cũ rồi!" Dương Minh nói: "Bây giờ chỉ là lãnh đạo trường học, chủ nhiệm hệ sao có thể dùng di động hư được chứ!"
"
Vậy ý của em là chủ nhiệm hệ nên hủ bại?" Tiếu Tình cười hỏi.
"
Không phải là lễ vật của em trai tặng cho chị gái sao. là chị gái." Dương Minh cười thầm.
"
Không nói với em nữa, được rồi, vậy mua một cái đi" Tiếu Tình cũng cảm thấy di động của mình gần đây không còn dùng được nữa, pin dùng chưa được một ngày đã hết, màn hình đôi khi không hiện gì cả.
Dương Minh cùng Tiếu Tình vừa lên xe, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng kêu: "
Dương Minh! Cậu đứng lại cho tôi!"
Dương Minh hoảng sợ, hắn đối với âm thanh này phản xạ có điều kiện, theo bản năng giơ hai tay lên.
"
Em giơ tay làm gì?" Tiếu Tình kỳ quái hỏi. Ngay cả Hạ Tuyết đuổi theo cũng vô cùng kì quái nhìn Dương Minh.
"
Dương Minh, không phải cậu làm chuyện gì đó xấu xa sao?" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh, mặt đầy hoài nghi.
"
Chị hai à, chị hở một chút là nổ súng, sao tôi không giơ tay được!" Dương Minh cười khổ nói: "Cô cũng đủ bạo lực không, cô cho rằng đang đóng phim sao? Hở chút là nổ súng, lần trước tôi chỉ lái xe máy, xém tí đã bị cô bắn chết rồi, không phải bây giờ tôi bị ám ảnh tâm lý sao!"
"
Hì!" Hạ Tuyết cười nói: "Lần trước tôi nổ súng lên trời, cậu cho rằng tôi thật sự có thể bắn cậu sao? Bất quá chỉ là hù dọa cậu thôi! Đám lái xe đó vô cùng càn rỡ, không nổ súng cảnh cáo, bọn họ sẽ dừng xe sao?"
"
Sao không nói sớm, tôi còn tưởng rằng cô muốn bắn tôi chứ. Lúc ấy tôi đang kích động, còn tưởng rằng mình sắp toi rồi chứ" Dương Minh hạ hai tay ra, vô cùng bất đắc dĩ nói.
"
Nếu tôi muốn bắn cậu, cậu cho rằng bây giờ cậu có thể đứng nói chuyện cùng tôi?" Hạ Tuyết bĩu môi nói.
Tôi muốn bắn cậu! Lời này. có vẻ rất mờ ám, chẳng qua Dương Minh đã quen cách nói chuyện của Hạ Tuyết, so với lần đẩy ngã lần trước, không có gì là kinh hãi thế tục.
"
Cậu vội vàng đi làm gì? Vì sao vừa thấy tôi đã trốn vào xe?" Hạ Tuyết chất vấn.
"
Hạ đại cảnh quan, con mắt nào của cô thấy tôi trốn vào xe? Tôi quan minh chính đại lên xe, sau đó quan minh chính đại chuẩn bị ời đi, hiểu chưa?" Dương Minh có chút chán nản, cách dùng từ của cô hình như có vấn đề thật? Không biết thành tích ngữ văn năm đó của nàng ta là bao nhiêu nữa?
"
Cậu không phát hiện ra tôi?" Hạ Tuyết sửng sốt hỏi ngược lại.
"
Con lạy má, má đang mặc cảnh phục, ở trong cục phần lớn mọi người đều mặc cảnh phục, căn bản là con không nhìn thấy má" Dương Minh nói thật, đang mờ ám với Tiếu Tình, làm gì có thời gian mà nhìn cái khác!
"
Quên đi, tôi còn tưởng rằng cậu muốn trốn tôi, không muốn mời tôi ăn cơm!" Hạ Tuyết nhún vai nói." Nào có, nếu cô lo lắng, vậy bây giờ mời cô?" Dương Minh nói.
"
Không cần, hôm khác đi, lát nữa tôi có nhiệm vụ" Hạ Tuyết lắc đầu: "Đúng rồi, cậu nhận thức chú hai của tôi?"
"
Chú hai của cô là ai?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"
Hạ Chí Đông" Hạ Tuyết nói.
"
Không biết, họ Hạ mà tôi biết, chỉ có một người, đúng rồi, tôi còn biết hạ lưu" Dương Minh bắt đầu nói bậy.
"
Hạ Lưu?" Hạ Tuyết ngạc nhiên, lập tức cắn răng cả giận nói: "Dương Minh, trong đầu cậu cả ngày chỉ nghĩ cái này hả! Sao lúc nào cũng âm u thế? Cậu không thể nghĩ chuyện trong sạch một chút sao?"
"
Có thể!" Dương Minh nghiêm trang gật đầu: "Không phải chuyện quang minh nào cũng dễ làm! Hay là về sau cô sinh con trai, đặt tên nó là Dương Quang Minh đi! Làm chuyện nhiều quang minh a!"
"
Sinh con trai đặt tên là Dương Quang Minh? Vì sao lại là Dương Quang Minh?" Hạ Tuyết lầm bầm một lần, đột nhiên, sắc mặt tái ngay tức khắc, trong mắt phát ra lửa giận, hét lớn: "Dương Minh! Cậu đi chết đi, ngay bây giờ!"
"
Haha!" Dương Minh cười, nhanh chóng kéo Tiếu Tình vào xe.
"
Rầm!" Hạ Tuyết đá một cái vào cửa xe, nháy mắt xuất hiện một cái lỗ to, Hạ Tuyết còn chưa hết giận, còn đá mạnh thêm mấy cái, sau đó mới khập khiễng rời đi.
Dương Minh ngồi ở trong xe cười ngã nghiên, cô còn tưởng cô là siêu nhân nước Mỹ hả? Đá sắt? Không đau chết mới lạ đó!
"
Dương Minh, sao em lại hư như vậy!" Tiếu Tình cũng có chút buồn cười: "Miệng rộng quá, không biết che đậy"
"
Haha, không sao đâu, hai người cũng quen rồi" Dương Minh nói: "Chị Tiếu Tình, chị cũng không biết, lần trước em lái xe máy trên đường, con cọp bạo lực đó tự nhiên nổ súng, xém tí đã hù chết em!"
"
." Tiếu Tình trầm mặc một chút, hỏi: "Em thích nàng ta?"
"
Thích? Haha!" Dương Minh cười nói: "Đùa à!"
Tiếu Tình lắc đầu, không nói gì, chẳng lẽ mình hiểu lầm? Chẳng qua cũng không sao, chỉ cần Dương Minh vui vẻ là được rồi.
Dương Minh lái xe đến một cửa hàng điện thoại lớn, sau đó đi vào, đến quầy chuyên bán Nokia, Dương Minh hỏi: "
Xin hỏi các người nơi này có bán Nokia N98 không?"
"
Nokia n98?" Người bán hàng sửng sốt: "Tiên sinh, kiểu điện thoại đó còn chưa ra thị trường, bây giờ loại hiện đại nhất là n96, chứ không có n98"
"
Chưa ra thị trường?" Dương Minh sửng sốt lấy điện thoại của mình ra hỏi: "Chưa ra thị trường vậy cái của tôi từ đâu mà có?"
"
Xin lỗi tiên sinh, ngài có thể bị lừa rồi, đây là đồ giả, bên ngoài bắt chước iphone, bên phía Nokia còn chưa ra đời mẫu n98!" Người bán hàng ngại ngùng nói.
"
A? Đồ giả?" Dương Minh cảm thấy trên mặt mình như phát sốt, mẹ nó, thằng chó Tất Hải này, dám lấy đồ giả ra lừa lão tử? Con mẹ mày, sớm biết nên kiểm tra một chút!
Dương Minh nhanh chóng cất cái điện thoại vào túi, sắc mặt có chút xấu hổ nổi: "
Cái đó. à, là của một người bạn cho tôi, vậy cho tôi mượn cái n96 xem thử đi!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #346


Báo Lỗi Truyện
Chương 346/2205