Chương 345: Mâu thuẫn trở nên gay gắt


"Về sau đừng quấn quít lấy Kinh Tiểu Lộ, biết chưa?" Cát Hân Dao nhìn thoáng qua Lý Long Suất đang đứng ngây ngốc.
"Em muốn mạnh lên! Hải ca, về sau cho em đi theo anh đi!" Lý Long Suất đột nhiên kích động nói.
"Được rồi, tỉnh táo lại đi, về sau học tập trong trường được rồi, xã hội này phức tạp hơn cậu tưởng nhiều!" Tất Hải nhìn Lý Long Suất một cái, lắc đầu, mang Cát Hân Dao rời đi.
"Anh quen biết hắn?" Trần Mộng Nghiên nhìn chằm chằm Dương Minh hỏi: "Không phải anh nói hắn là bạn của Trâu Nhược Quang sao? !"
Dương Minh bị Trần Mộng Nghiên tra khảo lập tức lạnh người, sao mà trí nhớ tốt quá vậy? Nhìn một lần mà có thể nhớ kỹ vậy sao? Chẳng qua bởi vì cách ăn mặc của Tất Hải quả thật rất bắt mắt, cho nên cũng gây ấn tượng hơn bình thường.
"Chỉ nhận thức thôi, không quen biết" Dương Minh hàm hồ nói.
"Vậy hắn đưa Trâu Nhược Quang đi đâu?" Trần Mộng Nghiên nhíu mày hỏi: "Dương Minh, không phải anh kêu người khác đánh hắn chứ?"
"Cho dù anh đánh hắn thì sao?" Dương Minh bị Trần Mộng Nghiên hỏi làm cho khó chịu: "Hắn quấy rầy bạn gái anh, anh có thể để yên sao?"
"Anh!" Trần Mộng Nghiên tức giận dậm chân: "Chưa thấy người nào dã man như anh, chỉ có thể mà cũng dùng vũ lực giải quyết vấn đề! Hơn nữa hắn tặng hoa cho em có gì mà không đúng? Em không nhận là được rồi, anh đánh người ta làm gì?"
"Sao thế? Em đau lòng cho hắn à?" Dương Minh cũng có chút tức giận, tự nhiên vì một thằng ngốc mà cãi nhau với mình!
"Không biết nói lý!" Trần Mộng Nghiên xoay người bước nhanh về phía trước.
"Mộng Nghiên. khoan đã." Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên xoay người đi, có chút hối hận, bản thân nói quá nặng lời sao? Mới vừa làm lành, lại bị một thằng khùng làm cãi nhau, không đáng!
"Đừng đi theo tôi!" Trần Mộng Nghiên nổi nóng, nàng đang nghĩ đến việc Dương Minh gặp chuyện gì cũng dùng vũ lực để giải quyết. Không có cách giải quyết nào văn minh một chút sao? Cả ngày đánh nhau, vậy có khác gì là lưu manh đâu? Không thể không nói, từ nhỏ nàng đã được Trần Phi giáo dục tư tưởng, cho nên vô cùng có tinh thần trọng nghĩa.
"Mộng Nghiên, anh nhận sai không được sao" Dương Minh nhận lỗi, vì có câu nói, làm sai mà biết nhận lỗi với vợ, đó chính là biểu hiệu yêu vợ, cũng không tính là dọa người!
Trần Mộng Nghiên không để ý đến hắn, tiếp tục đi tới trước.
"Mẹ kiếp!" Dương Minh hết kiên nhẫn, đó là do Tất Hải nhiều chuyện mà, có liên quan đến mình đâu? Em làm vậy để cho ai xem? Không theo thì không theo, Dương Minh cũng nổi điên lên, xoay người rời đi.
Trần Mộng Nghiên đi thẳng về phía trước, đột nhiên không nghe thấy Dương Minh nói gì, có chút bất ngờ, xoay người lại, thấy Dương Minh đã rời đi! Trần Mộng Nghiên bây giờ tức giận, giơ cái con gấu mà Dương Minh tặng chuẩn bị ném xuống đất, chẳng qua chỉ để lên giữa không trung, rồi dừng lại.
"Dương Minh đáng chết, anh giỏi lắm! Vất vả lắm mới tha thứ cho anh, anh còn giận dỗi với em! Anh giận đi, tốt nhất là đừng tới tìm em!" Trần Mộng Nghiên căm giận nói.
Ngoài miệng thì nói vậy, chẳng qua dọc đường đi đến phòng học, Trần Mộng Nghiên không tự kìm hãm được, quay đầu nhìn lại sau lưng, nàng hy vọng Dương Minh có thể đột nhiên xuất hiện bên cạnh.
Đến cửa phòng học, Trần Mộng Nghiên vẫn chưa từ bỏ ý định, được rồi, Dương Minh, nếu bây giờ anh nói xin lỗi em một tiếng, em sẽ tha thứ cho anh!
Chỉ đáng tiếc là, Dương Minh vẫn không xuất hiện.
Dương Minh cũng đang nổi nóng, mẹ nó, thằng chó Trâu Nhược Quang có quan hệ gì với cô? Cô thay hắn nói chuyện! Hơn nữa tôi cũng không làm gì hắn, Tất Hải giáo huấn hắn là chuyện của Tất Hải, chứng minh tiểu tử đó thật sự làm cho người ta chán ghét.
"Haizzz." Dương Minh thở dài, nhìn thấy trời đã gần trưa, đang thở dài, đột nhiên truyền đến một giọng hát, Dương Minh vẫn không chú ý, tiếp tục đi về phía trước.
Chỉ là, hắn chợt phát hiện ra, mọi người trong trường đều kỳ quái nhìn hắn, làm cho Dương Minh vô cùng khó hiểu, nhưng giọng hát đó vẫn không để yên!
Bỗng nhiên, Dương Minh chợt nhớ ra, móc cái Nokia N98 của Tất Hải tặng trong túi ra. Quả nhiên là tiếng hát này! Dương Minh đổ mồ hôi, hèn chi mọi người đều nhìn mình, mẹ nó, tất cả là tại cái di động!
Dương Minh vội vàng ấn nút nghe.
"Alo?" Dương Minh hỏi.
"Dương Minh, sao bây giờ mới nghe điện thoại?" Âm thanh của Tiếu Tình truyền tới." Chị Tiếu Tình, em vừa đổi điện thoại, vừa rồi tiếng nhạc chuông kia vang lên, em còn tưởng không phải của mình, cho nên không có phản ứng" Dương Minh xấu hổ nói.
"Thì ra là vậy!" Tiếu Tình nói: "Đúng rồi, lát nữa em có rãnh không?"
Lát nữa? Làm gì? Hay là chị Tiếu Tình muốn mình? Ừ, rất có thể, hai người đã vài ngày không gặp! Vì thế Dương Minh nói: "Được, em đến nhà chị?"
"Đến nhà chị? Làm gì?" Tiếu Tình sửng sốt, chẳng qua lập tức phản ứng: "Đáng ghét, em đang nghĩ cái gì vậy! Chị có chuyện tìm em"
"Hả? Không phải?" Dương Minh cũng sửng sốt, lập tức xấu hổ nói: "Em chỉ đùa chút thôi, ha ha"
"Được rồi, không được loạn, chuyện là như vậy, sáng hôm nay, cảnh sát gọi điện đến, kêu chi qua xem, là vụ án của Vương Học Phạm, em có thể cùng đi với chị không?" Không biết vì sao, sáng hôm nay, Tiếu Tình nhận được điện thoại, người đầu tiên nàng nghĩ đến là Dương Minh.
Tuy rằng Tiếu Tình cảm thấy đây không phải là hiện tượng tốt, cũng không phải là thói quen tốt, nhưng bây giờ nàng đã bắt đầu ỷ lại Dương Minh, Tiếu Tình đã nhắc nhở mình, bên ngoài mình và hắn là chị em, không phải tình nhân, nhưng lại có một giọng nói khác vang lên, thân phận chị em chỉ là che dấu, ỷ lại mới càng thêm danh chính ngôn thuận!
Cho nên, Tiếu Tình mới không nhịn được gọi điện cho Dương Minh, vốn, chuyện nhỏ như vậy không cần làm phiền Dương Minh, chẳng qua, Tiếu Tình muốn.
"Tốt, không thành vấn đề. Bây giờ được không?" Dương Minh hỏi.
"Bây giờ được, em đang ở đâu?" Tiếu Tình hỏi.
"Em đang ở gần khu máy tính, còn chị?" Dương Minh nói.
"Vậy em chờ chị, chị xuống lầu, đang ở trên đó!" Tiếu Tình nói xong cúp điện thoại.
Dương Minh gọi điện thoại cho Trương Tân, cái điện thoại mới này thật là thích, cảm giác cầm trong tay thật khác.
"Alo? Lão đại hả, không phải mày hôm nay đi làm lành với đại tẩu sao? Sao đại tẩu hôm nay lại tức giận đến lớp vậy? Chẳng qua nhìn trong tay nàng ta là bó hoa hồng cùng con gấu mày mua về từ Hồng Công kìa!" Trương Tân không đợi Dương Minh nói, liền giành nói trước.
"Vấn đề phức tạp lắm, cái thằng chó Trâu Nhược Quang kia hôm nay tặng hoa cho Mộng Nghiên, là bạn của tao giáo huấn hắn một chút, Trần Mộng Nghiên nói tao dã man, rồi cả hai cãi nhau!" Dương Minh có chút bất đắc dĩ nói: "Chuyện này từ từ nói sau, sáng nay mày có dùng xe không?"
"Tao đang ở trường, dùng xe cái con mẹ gì, hỏi vô nghĩa!" Trương Tân khinh bỉ nói: "Nếu mày muốn thì dùng đi, đúng rồi, giá dầu vừa mới lên, lát về mày đổ giúp tao!"
"Được, chẳng qua mày có vẻ túng thiếu nhỉ!" Dương Minh cười nói.
"Mẹ kiếp, có tiện nghi không chiếm là thằng ngu đó" ! Trương Tân nói.
Cúp điện thoại, Tiếu Tình cũng đi ra, Dương Minh vội vàng nghênh đón: "Chị Tiếu Tình, vết thương của chị sao rồi?" " Không có chuyện gì, đã không cò đau" Tiếu Tình cười nói: "Không ngờ nha, em còn biết quan tâm đến chị"
"Em không quan tâm chị thì quan tâm ai nữa!" Dương Minh cất điện thoại vào túi, sau đó nói: "Vậy bây giờ hai chúng ta có thể."
"Không đứng đắn, vừa thấy mặt đã nói cái này, thân làm chị như chị cũng thương tâm. cảm thấy chị chính là công cụ phát tiết dục vọng của em." Tiếu Tình làm vẻ đau khổ nói.
"Nào có!" Dương Minh vội vàng giải thích: "Chị Tiếu Tình, chị đừng nghĩ bậy, về sau em sẽ không làm chị."
"Ha ha, chọc em vui thật, khẩn trương chưa!" Tiếu Tình cười nói: "Chờ buổi trưa xong chuyện trở về, được không?"
"Tốt!" Dương Minh sao có thể không đồng ý.
Tiếu Tình cũng hưởng thụ cảm giác cùng một chổ với Dương Minh, hai người trừ bỏ quan hệ tình nhân trên danh nghĩa ra, kỳ thật còn quan tâm lẫn nhau hơn, ít nhất Tiếu Tình cho là vậy, nàng cảm thấy rằng, Dương Minh vui, nàng mới có thể vui, cho nên sẽ không cự tuyệt yêu cầu của Dương Minh.
"Chúng ta lái xe của Trương Tân đi" Dương Minh quơ quơ cái chìa khóa xe trong tay.
"Cái này hình như không tiện" Tiếu Tình lắc đầu: "Đúng rồi, em mới đổi điện thoại?"
"Là một người bạn cho em, sao vậy?" Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó: "Chị Tiếu Tình, nếu không thì chị cũng mua một cái giống vậy đi, hai ta làm điện thoại tình nhân"
"Quên đi, nếu để bạn gái em nhìn thấy, vậy thì không biết sao nữa" Tiếu Tình lắc đầu nói.
"Không có đâu, chị em dùng điện thoại giống nhau thì đã sao, quyết định vậy đi!" Dương Minh nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #345


Báo Lỗi Truyện
Chương 345/2205