Chương 339: Là chị lớn


"Chính là hắn! Hắn ở bên kia!" Cát Hân Dao lấy tay chỉ về hướng Dương Minh lớn tiếng nói.
"Đúng vậy, chính là hắn!" Ngô Tân Khải nhổ một ngụm nước miếng xuống đất, vung tay lên nói: "Các anh em, bên đó chính là. chó Dương!"
Dương Minh đang cao hứng, tự nhiên thấy có ba thằng mang mặt nạ quỷ ở đâu ra vọt đến trước mặt mình, đổi lại bình thường Dương Minh đã đạp cho họ một đạp, giả quỷ à? Đi không nhìn đường hả, muốn hù chết người hả?
Chẳng qua tâm tình của Dương Minh hôm nay rất tốt, vốn không muốn ngược đãi ba tên này, chỉ là không kiên nhẫn nói: "Các người làm gì vậy? Đừng cản đường của tôi?"
"Mày chính là chó Dương?" Một thằng trong đó hỏi.
"Con mẹ mày mới là chó Dương!" Dương Minh có chút tức giận, vừa mới gặp mặt đã hỏi người ta có phải là chó Dương hay không, thằng này, có phải đầu thiếu não hay không?
"Hả? Mày không phải?" Thằng kia có chút khó hiểu, chẳng lẽ nhận lầm người? Đúng vậy, lão đại không phải nói hắn chính là chó Dương sao? Đánh hắn được không?
"Cút con mẹ mày ngay, mày mới là chó Dương!" Dương Minh thật sự muốn đạp chết thằng này ghê.
"Mẹ kiếp, mọi người, đừng nói nhảm với hắn, chính là tên này!" Tên bên cạnh đã kịp phản ứng, chỉ còn tên vừa hỏi vẫn không hiểu gì hết.
"Khoan đã, bọn mày tìm tao có việc gì?" Dương Minh thấy ba tên này hỏi đi hỏi lại, có chút khó hiểu.
"Mẹ kiếp, tiểu tử, mày xong rồi, mày biết không!" Một tên to con đứng bên cạnh tên hỏi chỉ vào Dương Minh nói: "Mày đã đắc tội với người không nên đắc tội, người mà cả đời mày đắc tội không nổi"
"Người đó là ai? Hình như còn chưa sinh ra phải không?" Dương Minh khinh thường hỏi: "Còn đắc tội không nổi? Có lầm hay không?"
"Tiểu tử, mày nói cái gì? Mày dám xỉ nhục Khải ca! Các anh em, lên, đánh chết mẹ nó!" Gã to lớn nghe Dương Minh mắng Khải ca, cho nên vội vã xông tới.
"Chết con mẹ mày đi, não mày tàn rồi!" Dương Minh đấm cho một cái, thẳng vào ngay mặt của gã to con, làm cho hắn văng thẳng ba mét trên mặt đất, rồi nằm đó không thể động đậy. bây giờ Dương Minh đã thật sự tức giận rồi, bản thân còn phải đi gặp Trần Mộng Nghiên nữa. Mà bị mấy tên đáng ghét này dây dưa không dứt, Dương Minh làm sao mà không nổi điên được chứ?
"A?" Hai tên kia thấy Dương Minh vừa ra tay đã giải quyết thằng cao to, cũng có chút chột dạ, lập tức hô to: "Khải ca, Hải ca, tiểu tử này rất lợi hại!"
"Mẹ kiếp! Chúng ta có nhiều người như vậy, sợ cái chó gì" Ngô Tân Khải không cảm thấy Dương Minh có bao nhiêu lợi hại, mình cao 1m88 lận, hơn hẳn Dương Minh một cái đầu!
"Là mày!" Dương Minh đã nhận ra Ngô Tân Khải, sau đó đùa cợt nói: "Đầu màu có phải muốn bị đập nữa không?"
"Tiểu tử, hôm qua mày ngon lắm, dám tìm cảnh sát đến cùng mày!" Ngô Tân Khải cắn răng nói: "Chẳng qua hôm nay vận khí của mày không tốt như vậy, mày không tiếp tục tìm người bạn cảnh sát của mày chứ?"
"Hôm qua nếu không có nàng, mày cho rằng hôm nay mày còn có thể đứng đân nói chuyện với tao sao?" Dương Minh cảm thấy buồn cười, tội nghiệp cho người này vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, hay là do mình quá tốt bụng? Ngày hôm qua nếu không có Hạ Tuyết cùng đi, nói không chừng mình đã dẹp luôn cái quán bar Địch Địch luôn rồi!
Dám làm vậy với Lâm Chỉ Vận, đó là muốn chết! Ngày hôm qua Dương Minh đã có tâm muốn giết Ngô Khải Tân, đúng vậy, nhìn thấy Lâm Chỉ Vận đau khổ ngã xuống, Dương Minh đã động sát khí.
"Tiểu tử, mồm mép lợi hại không dùng được đâu, cho mày một cơ hội, cùng đấu với tao!" Ngô Tân Khải đĩnh đạc nói.
"Cút con mẹ thằng ngu hộc này đi! Đấu với mày? Mày không xứng!" Dương Minh không đợi hắn trả lời, đã đạp một cước vào bụng hắn, một đạp này của Dương Minh vốn vô cùng ngoan độc, nếu không cũng không thể luyện thành" Dương Thị Phi Cước" . Sau đó lại đá đại thủ, cho nên càng trở nên mạnh mẽ. Vừa rồi một cước kia cũng dùng toàn lực, cho nên Ngô Tân Khải trực tiếp bay ra ngoài, ngã cái rầm xuống mặt đất, miệng, mũi đầy máu, hiểm nhiên là đã bị thương rất nặng.
Dương Minh cũng rất tỉnh táo! Hắn biết, mặc kệ là mình đánh Ngô Tân Khải thành cái dạng gì, cũng không sao cả! Bởi vì hắn đã chiếm được lợi thế! Bây giờ khác với hôm qua, trong quán rượu hôm qua là ẩu đả đánh nhau, nhưng hôm nay thì côn đồ tìm đến trường mà! Đây là điều tối kỵ của xã hội!
Dương Minh đánh côn đồ, chính là bảo vệ sự an toàn của trường học! Chẳng những trong trường sẽ ra mặt bảo vệ mình, mà những người khác còn sẽ ủng hộ mình. Đương nhiên, điều kiên tiên quyết là đám côn đồ này không báo cảnh sát, mà tụi này làm gì có gan báo cảnh sát chứ, nên hắn càng không sợ.
Tất Hải và Cát Hân Dao choáng váng, đây chẳng phải quá mạnh sao? Hai chiêu đã xử xong hai người, hơn nữa còn làm cho đối phương hoàn toàn mất đi năng lực! Cát Hân Dao đã có chút hối hận, Lâm Chỉ Vận sao lại có một người bạn trai ghê gớm như vậy? Trước kia cũng chưa từng nghe nói, về sau hắn có tìm mình trả thù hay không?
Tất Hải kinh ngạc, bất quá hắn đang nghĩ, có thể mượn sức của Dương Minh hay không, như vậy, thực lực của bản thân sẽ tăng lên rất nhiều. Về phần Ngô Tân Khải, hắn mặc kệ.
"Sao? Mày còn muốn đấu một mình với tao không?" Dương Minh khinh miệt nhìn thoáng qua Tất Hải và Cát Hân Dao.
"Ặc. không." Tất Hải nào dám, Dương Minh như vậy quần ẩu còn chưa nhất định thắng, đấu một mình hả? Không phải tìm chết sao?" Hiểu lầm, hiểu lầm, đây là chủ ý của tên Ngô Tân Khải, tôi không đồng ý, bất quá tôi chỉ là thủ hạ của hắn, chỉ có thể đi theo hắn"
"Nghe khẩu khí của mày, giống như không xem hắn là lão đại!" Dương Minh có chút đùa cợt nói.
"Hắn không xứng làm lão đại của tôi!" Tất Hải đã quyết định trở mặt với Ngô Tân Khải, bởi vì hắn không muốn đắc tội với Dương Minh, cho nên cái gì nói được liền nói.
Chẳng qua, hai tên côn đồ chưa bị Dương Minh đánh, vẻ mặt rất kinh ngạc nhìn quân sư của Khải ca, hắn phản bội Khải ca?" Xem ra bên trong bọn mày có mâu thuẫn?" Dương Minh hừ lạnh một tiếng: "Nếu mày bị ép, vậy chừa cho mày sống. Chẳng qua, mày nên trông nom tốt con đàn bà kia của mày, tao đã lâu rồi không đánh phụ nữ, tao cũng không ngại phá lệ đâu"
"Dương Minh. ca, em sẽ không bao giờ. dám có chủ ý với Lâm Chỉ Vận nữa." Cát Hân Dao lập tức gật đầu như điên.
"Chẳng qua, người anh em, tôi có một câu phải nhắc nhở cậu, tuy rằng Ngô Tân Khải đã xong, nhưng hắn là người của Báo ca, nếu Báo ca biết cậu đánh người của anh ấy, khẳng định sẽ không bỏ qua!" Ngô Tân Khải chắc chắn là mấy tháng cũng không rời khỏi giường, cho nên Tất Hải cũng rõ ràng thẳng thắn, hắn muốn mượn sức của Dương Minh, vì thế nói: "Bất quá tôi sẽ biện hộ thay cho cậu, bởi vì tôi xem trọng cậu"
"Báo ca? Mày nói Báo ca nào?" Dương Minh cười nhàn nhạt nói: "Bạo Tam Lập hả?"
"Cậu. cậu nhận thức Báo ca?" Tất Hải hoảng sợ, vội vàng hỏi. Hắn không cho rằng Dương Minh cố ý hù dọa hắn, bởi vì tên của Báo ca chỉ có người trong bang biết, người ngoài khẳng định sẽ không rõ ràng như vậy.
"Ha ha, mày có thể trở về nói với Báo ca của mày, là tao, Dương Minh đánh Ngô Tân Khải thành cái dạng như vậy" Dương Minh nói.
Tất Hải thầm nghĩ, chuyện hôm nay không cần tao nói, khẳng định sẽ có người nói cho Báo ca biết, nhưng mà, tên Dương Minh này nếu trấn định như vậy, hay là hắn có quan hệ với Báo ca? Vừa rồi còn muốn mượn sức Dương Minh, trong nháy mắt đã biến thành nịnh bợ! Không tồi, Tất Hải là một tiểu nhân như vậy, chỉ cần có lợi cho bản thân, liền bất chấp tất cả. Ra vẻ đáng thương nói: "Dương ca, ngài cũng quen biết với Báo ca sao?" Tất Hải thử hỏi một câu.
"Tàm tạm, trước kia có quen biết nhau trong trại!" Dương Minh nhìn Tất Hải nói, thầm nghĩ, ra vẻ là một nhân tài, không biết nhân phẩm thế nào, nếu có thể xem xét, vậy có thể dùng một chút.
"Hả." Tất Hải hết hồn! Mặc dù hắn là côn đồ, nhưng vẫn còn chưa được vào trại, tên sinh viên trước mắt này đã vào? Chẳng qua, nhìn thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, chắc chắn trước kia cũng là một nhân vật ghê gớm, chẳng lẽ bây giờ hoàn lương?
Mấy tên côn đồ đi theo, ánh mắt nhìn Dương Minh lập tức có thay đổi, trong nháy mắt trở nên rất cung kính, đó là bạn của lão đại cao nhất, chỉ bằng đám côn đồ nhỏ nhoi thì có thể đụng vào sao?
"Dương ca, chuyện hôm nay thật xin lỗi, Tất Hải tôi bồi tội ngài!" Nói xong, Tất Hải liền cúi đầu thật sâu, sau đó nói với Cát Hân Dao: "Còn không kêu Dương ca!"
"Dương ca!" Cát Hân Dao lúc này tâm phục khẩu cũng phục, người trước mặt thật sự là một kẻ khủng khiếp!
"Về sau đừng khi dễ Lâm Chỉ Vận nữa, tâm nàng lương thiện, nhưng không có nghĩa là tao cũng như vậy, hậu quả tự mình suy nghĩ đi!" Dương Minh nhìn Cát Hân Dao một cái, cảnh cáo.
"Không đâu, Dương ca, anh yên tâm! Từ hôm nay trở đi, Lâm Chỉ Vận. chị dâu. liền trở thành chị lớn của em! Em sẽ cùng theo nàng ta lăn lộn!" Cát Hân Dao vội vàng cam đoan.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #339


Báo Lỗi Truyện
Chương 339/2205