Chương 336: Dự mưu


Trở lại trường, Dương Minh rất buồn bực. Triệu Oánh và mình mặc dù vẫn thân cận như cũ, nhưng cảm giác này làm Dương Minh có chút mất mát, hắn không xác định Triệu Oánh có tình cảm nam nữ với mình hay không. Mặc dù Triệu Oánh vẫn rất quan tâm đến mình, nhưng quan tâm và yêu là hai chuyện khác nhau.
Quan tâm giữa chị em khác hẳn đôi nam nữ đang yêu quan tâm đến nhau. Chẳng qua bỏ chuyện này đi, Dương Minh hôm nay cũng thu hoạch rất lớn. Ít nhất biết suy nghĩ của Trần Mộng Nghiên, hơn nữa cũng biết Triệu Oánh và Kim Cương không có quan hệ gì.
"Hẹn về rồi à?" Trương Tân rất dâm đãng nhìn Dương Minh, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra cái gì đó. Hai tiếng có thể làm được rất nhiều chuyện.
"Đừng dùng ánh mắt dâm đãng của mày nhìn tao. Tao và chị Oánh rất trong sáng" Dương Minh sởn gai ốc.
"Hắc hắc, tao hiểu, tao hiểu" Trương Tân gật đầu, ra vẻ mày yên tâm, tao biết tao không nói.
"Đúng là thua mày. Chị Oánh tìm tao chỉ để nói chuyện Trần Mộng Nghiên" Dương Minh cười khổ nói.
"Trần Mộng Nghiên, đúng, Lão Đại, chuyện mày và Trần Mộng Nghiên cũng cần phải có biện pháp giải quyết chứ?" Trương Tân nói: "Hôm nay có một thằng năm ba đến tặng hoa cho đại tẩu đó"
"Năm ba? Làm cái gì?" Dương Minh nhíu mày: "Trong phòng học?"
"Đúng thế, như sáng hôm nay trước khi vào học, có một thằng năm ba, hình như tên là Trâu Nhược Quang, nghe nói là chủ tịch hội sinh viên khoa nào đó" Trương Tân nói: "Thằng này khá nổi tiếng, có rất nhiều Fan nữ"
"Rất nhiều Fan nữ? Tại sao?" Dương Minh ngạc nhiên nói: "Bởi vì nó là chủ tịch hội sinh viên sao?"
"Vậy thì không phải, trông cũng khá đẹp trai, quan trọng nhất chính là đã bắt đầu gây dựng sự nghiệp ở bên ngoài, bây giờ đã có một công ty quy mô không nhỏ" Trương Tân nói: "Rất nhiều nữ sinh đại học bây giờ đều thích lợi ích thực tế. Một danh hiệu gì đó chẳng đáng gì, các cô nữ sinh coi trọng người đàn ông có tài và có tiền trong tay"
"Vậy Trần Mộng Nghiên phản ứng như thế nào?" Dương Minh mặc dù biết Trần Mộng Nghiên sẽ không nhận hoa mà thằng Trâu Nhược Quang kia tặng, chẳng qua vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Hắc hắc, Lão Đại, cô gái không tham hư vinh như Trần Mộng Nghiên thật sự quá ít. Phải biết rằng làm bạn gái Trâu Nhược Quang là một việc rất tốt đó. Nhưng Trần Mộng Nghiên chỉ khéo léo từ chối hắn" Trương Tân lắc đầu nói.
"Mẹ nó. Trương Tân mày nói gì, ý của mày là gì? Hình như tao không bằng thằng Trâu Nhược Quang kia thì phải" Dương Minh vừa nghe không khỏi tức giận, hình như mình rất kém vậy.
"Vậy thì không phải, ai chẳng biết Lão Đại nhà mày mạnh nhất. Thằng Trâu Nhược Quang trước mặt mày chỉ là cọng lông. Trong tay mày có năm triệu, nhiều tiền ơn thằng Trâu Nhược Quang bao nhiêu. Nó là hạt gạo mà cũng dám tranh với mặt trăng sao?" Trương Tân cười hắc hắc nói." Vậy sau đó thì sao? Thằng Trâu Nhược Quang cứ thế buông tha sao?" Dương Minh hỏi.
"Không biết, chẳng qua vẻ mặt khó coi, có lẽ chưa từ bỏ ý đồ" Trương Tân nói.
"Mặc kệ nó, bên cạnh Trần Mộng Nghiên nhiều ruồi lắm, thêm nó cũng chẳng đáng gì" Dương Minh cũng không để ý mấy, chỉ cần không dùng thủ đoạn cực đoan, Dương Minh cũng không can thiệp.
"Lão Đại, chẳng lẽ mày chắc chắn như vậy?" Trương Tân vừa nghe liền hỏi.
"Ha ha, chắc chắn thì không. Chẳng qua hôm nay nghe chị Oánh phân tích, có lẽ vấn đề không lớn lắm" Dương Minh có chút đắc ý nói lại lời của Triệu Oánh cho Trương Tân nghe.
"Không sai, Lão Đại, nghe mày nói như vậy, tao cũng hiểu" Trương Tân nghe xong gật đầu nói: "Hay là mày ra tay trước?"
"Tao cũng cảm thấy thế, tao định mai đi tìm cô ấy" Lời nói của Triệu Oánh hôm nay làm Dương Minh hạ quyết tâm. Lúc trước hắn cho rằng Trần Mộng Nghiên không có câu trả lời với hắn bởi vì chưa nghĩ thông suốt. Nhưng có Triệu Oánh phân tích, Dương Minh mới cảm thấy khác. Trần Mộng Nghiên da mặt mỏng, không chủ động liên hệ với mình.
"Mẹ kiếp, không ngờ dám dùng chai rượu đánh tao" Ngô Tân Khải tức giận mắng: "Tất Hải, thằng đó như thế nào?"
"Khải ca, thằng chó đó không ngờ dám đánh anh? Em thấy nó không muốn sống rồi" Tất Hải cũng rất tức, thấy mình sắp thăng quan, kết quả bị Dương Minh hủy đi. Hắn có thể không tức sao: "Nhìn bộ dạng nó cũng là sinh viên trường chúng ta"
"Em biết người này, nó tên Dương Minh" Cát Hân Dao xen miệng vào: "Đúng, nó đúng là sinh viên trường chúng ta. Nó đã từng đánh một trận với xã trưởng Tiệt quyền đạo xã"
"Tiệt quyền đạo xã? Còn là xã trưởng? Thằng Dương Minh này rất lợi hại sao?" Tất Hải nghe xong cả kinh. Hắn mặc dù là côn đồ nhưng vẫn có những người phải sợ.
"Lợi hại gì mà lợi hại" Cát Hân Dao cười kể lại chuyện hôm đó ra một lần.
"Mẹ nó, đúng là đám chó chết" Ngô Tân Khải nghe xong mắng: "Cát Hân Dao, em biết nó học khoa nào không?"
"Biết, khoa công nghệ trường chúng ta, giống em, là năm nhất" Cát Hân Dao gật đầu nói: "Khải ca, người này rất ghê tởm, anh không nên bỏ qua cho nó"
Đáng lẽ không nên nói là ghê tởm, đáng ghét, bởi vì cô ả Cát Hân Dao đâu có quan hệ gì với Dương Minh. Nhưng hết lần này đến lần khác lại thích khơi mào.
"Không sai. Con mẹ nó, tao nếu bỏ qua cho nó, nó còn tưởng Ngô Tân Khải tao dễ ăn hiếp.s bây giờ Tùng Giang có thể sánh vai được với Báo ca. Chúng ta theo Báo ca mà, không thể mất mặt vì thằng chó đó" Ngô Tân Khải vỗ bàn nói: "Hôm nay nếu con nữ cảnh sát kia không đến quấy rối, thằng chó đó không thể ra khỏi cánh cửa này"
"Đúng, như vậy Lâm Chỉ Vận cũng sẽ thành gái của Khải ca" Cát Hân Dao thêm dầu thêm mỡ nói.
"Sáng mai, sẽ thịt con mẹ nó" Ngô Tân Khải nghe xong, nhiệt huyết dâng trào: "Mẹ kiếp, dám đoạt gái với Ngô Tân Khải tao"
"Đúng thế, thằng chó đó không biết chữ chết viết như thế nào" Tất Hải nói theo: "Chuyện này có cần nói với Báo ca một tiếng không?"
"Chuyện nhỏ như vậy làm phiền Lão Đại làm gì?" Ngô Tân Khải bị hỏi rất mất hứng, trừng mắt nói: "Tao có thể làm chủ. Báo ca bây giờ đang rất bận, hắc đạo Tùng Giang mới thống nhất, đâu có nhiều thời gian mà quản mấy chuyện gà chó này"
"Đúng vậy, đúng vậy, chút chuyện nhỏ nhặt này, Khải ca có thể làm chủ mà. Lại nói, quán rượu DiDi này là địa bàn của Khải ca mà" Tất Hải thấy mình nói làm Ngô Tân Khải mất hứng, vội vàng chữa lời.
"Ừ, không sai, cứ như vậy đi. Cát Hân Dao mai em dẫn đường, thịt thằng ranh đó" Ngô Tân Khải gật đầu hài lòng: "Tất Hải, lát nữa mày nói chuyện một chút với bọn Ngốc tử, chuẩn bị chu đáo, sáng mai cùng tao đi làm việc"
"Vâng, Khải ca" Tất Hải gật đầu, sau đó nói với Cát Hân Dao: "Em đi tìm một phòng mà ngủ. Anh có chuyện thương lượng với các huynh đệ"
"Tốt, vậy anh mau lên nhé" Mắt Cát Hân Dao đầy tia mê đắm.
"Em đi trước đi, anh theo sau" Tất Hải phất phất tay nói. Cát Hân Dao không quá xinh đẹp, Tất Hải không hứng thú gì mấy với cô ta. Chỉ là nhà cô này có tiền, Tất Hải ở bên cô ả, được không ít tiền.
Chờ Cát Hân Dao rời đi, Tất Hải bắt đầu cùng các huynh đệ khác nghiên cứu chuyện chỉnh Dương Minh vào ngày mai.
Cát Hân Dao nằm trong phòng chờ Tất Hải đến. Cát Hân Dao cũng biết Tất Hải không thích quan hệ *** với mình, thà tìm gái chơi, Tất Hải cũng không muốn làm với mình.
Nhưng Cát Hân Dao thích người đàn ông như Tất Hải. Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu.
Đột nhiên cửa phòng két két bị mở ra, Cát Hân Dao đang vui vẻ trong lòng, ngẩng đầu vừa định hét" Tất Hải" thì lại thấy Ngô Tân Khải người đầy mùi rượu đi vào.
"Khải ca, sao anh lại tới đây?" Cát Hân Dao sửng sốt hỏi.
"Có muốn vui vẻ cùng Khải ca không?" Ngô Tân Khải uống hơi quá chén cười ha hả đi tới, ôm lấy Cát Hân Dao.
"Khải ca. chúng ta. Tất Hải còn ở bên ngoài." Cát Hân Dao nói. Cô ả vốn không phải loại phụ nữ tam tòng tứ đức gì, ả chỉ sùng bái bạo lực, loại phụ nữ thích khoái cảm nhục dục.
"Tất Hải đi tìm huynh đệ bàn bạc việc mai chỉnh thằng Dương Minh kia" Khải ca không thèm để ý: "Nói thật, Khải ca sớm đã muốn thử sinh viên các em rồi"
"Ồ. Khải ca, anh nói gì vậy. người ta cũng xấu hổ mà" Nhìn thân hình cường tráng của Ngô Tân Khải, Cát Hân Dao bắt đầu si mê.
"Hắc hắc, lát nữa em còn xấu hổ mới là lạ. Khải ca cho em ngồi máy bay, miễn phí lên tận mây xanh" Ngô Tân Khải cười hắc hắc đầy dâm đãng bắt đầu cởi quần áo trên người mình. Sau đó lên giường với Cát Hân Dao đang nửa đẩy nửa kéo.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #336


Báo Lỗi Truyện
Chương 336/2205