Chương 333: Vua sát thủ và gia tộc Hồ Điệp


"Anh có thể dạy thêm thay em vài buổi được không?" Lâm Chỉ Vận hỏi.
"Dạy thay? Tại sao?" Dương Minh có chút khó hiểu: "Dạy thêm không phải như ở trường, thiếu mấy buổi cũng có sao đâu? Hơn nữa em xem trình độ của anh đó, có thể dạy thay em không?"
"Anh cũng là sinh viên đại học, có gì mà không thể? Hơn nữa anh không phải tốt nghiệp Tứ Trung sao. Tứ Trung cũng là một trường tốt mà" Lâm Chỉ Vận nói: "Thực ra chuyện là như thế này. Em mới gọi đến nhà em dạy thêm, nói cho bọn họ biết chân em đang đau, phải nghỉ mấy buổi. Nhưng con nhà người ta lập tức thi cuối kỳ, cho nên ở nhà không muốn thả lỏng. Không còn cách nào khác em đành đáp ứng bọn họ sẽ tìm người dạy thay mấy buổi.
"
Nhà bọn họ đồng ý à?" Dương Minh hỏi.
"
Vâng, bọn họ rất tin em" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói.
Dương Minh ngạc nhiên, bảo mình đi dạy thêm một học sinh? Trò đùa gì thế.
"
Anh thực sự được sao?" Dương Minh gãi gãi đầu hỏi.
"
Dạy thêm cho học sinh, có lẽ không vấn đề gì?" Lâm Chỉ Vận cười nói.
"
Được, nếu em đã đáp ứng người ta, anh chỉ có thể liều mạng mà đi thôi" Dương Minh nói: "Chẳng qua nếu dạy sai đừng trách anh đó"
Dương Minh hỏi rõ địa chỉ nhà học sinh kia, sau đó ghi vào điện thoại. Hôm nay không thể đi được rồi, Dương Minh định ngày mai sẽ đi. Chẳng qua chuyện này cũng không dễ làm. Mình chẳng may dạy nhầm thì sao?
Hỏi rõ Lâm Chỉ Vận về các vấn đề cần chú ý và chương trình học, Dương Minh vẫn có chút lo lắng. Chỉ là kiến thức cấp hai, mình lúc đó học rất giỏi, có lẽ không vấn đề gì.
Lâm Chỉ Vận còn đưa cho Dương Minh một quyển sách dạy thêm của nàng, bảo Dương Minh về đọc qua chút.
Trước cửa một pháo đài cổ kính ở một thị trấn hẻo lánh Châu Âu, một lão già mắt có thần đang nhìn chăm chú xung quanh.
"
Bốn mươi năm, bốn mươi năm không đến đây" Lão già thản nhiên nói.
"
Ông là ai, đến đây làm gì? Đây là đất riêng, nếu không có chuyện gì mời lập tức rời đi" Một người trẻ tuổi da vàng đi về phía lão già, nói bằng tiếng Ý, sợ lão già nghe không hiểu, hắn lại một lần nữa dùng tiếng Anh.
"
Biết nói tiếng Trung không?" Lão già trực tiếp dùng tiếng Trung.
"
Ông là người Trung Quốc?" Người thanh niên da vàng kinh ngạc, đáp lại bằng tiếng Trung.
"
Nói cho gia chủ các người, nói có bạn già đến" Lão già thản nhiên nói.
"
Xin hỏi tiên sinh tên gì?" Người thanh niên da vàng lập tức trở nên cung kính. Người Trung Quốc rất ít khi đến đây, cho nên người trước mặt rất có thể là bạn của gia chủ.
"
Vua sát thủ" Lão già nhìn người thanh niên da vàng, nhếch miệng cười nói.
Người thanh niên da vàng nghe lão già nói, cả người run lên. Là thành viên gia tộc Hồ Điệp, hắn không thể không biết tên Vua sát thủ.
"
Ngài là. Phương tiền bối?" Người thanh niên da vàng rất cung kính nói: "Vãn bối là Vương Thuận Phong gia tộc Hồ Điệp"
"
" Phương Thiên gật đầu nói: "Vào nói với gia chủ các ngươi đi"
"
Phương tiền bối đợi một lát" Vương Thuận Phong khom người nói rồi chạy vào trong thông báo.
Không lâu sau cửa pháo đài cổ kính mở hết ra, một lão già tuổi tương đương Phương Thiên đi ra: "
Phương Thiên, quả nhiên là ngươi"
"
Hừ hừ, Vương Tung Sơn, tiểu tử nhà ngươi cũng khỏe mạnh nhỉ, nhảy loạn lên. Ta còn tưởng ngươi chết rồi" Phương Thiên hiếm khi nói đùa.
"
Ngươi thối lắm. Lão Tử vẫn tốt, muốn chết thì ngươi chết trước" Vương Tung Sơn lập tức mắng.
Mấy đệ tử trong gia tộc phía sau Vương Tung Sơn đều kinh ngạc nhìn gia chủ ăn nói luôn nghiêm trang đúng mực, hôm nay sao vậy? Sao lại mắng nhau với một lão già trông như ăn mày thế kia?
"
Hắc hắc, ta vẫn khỏe lắm. Sao, không mời ta vào sao?" Phương Thiên cười hắc hắc nói.
"
Muốn vào thì tự mình vào, không phải có chân sao. Chẳng qua Phương tiểu tử, ngươi không phải đã nói sẽ không bước vào gia tộc Hồ Điệp ta nửa bước sao?" Vương Tung Sơn nói.
"
Đó là lời ta nói với bố ngươi. Bây giờ ông ấy đã chết, lời nói lúc đó hiển nhiên không còn giá trị" Phương Thiên lắc đầu nói.
"
Phương Thiên, theo lý thuyết ta căn bản không thể cho ngươi tiến vào cánh cửa này, ngươi biết không" Vương Tung Sơn vừa đi vừa nói: "Bây giờ ta là lãnh đạo nên bỏ qua. Nếu là bố ta, nhất định sẽ đuổi ngươi đi"
"
Ngươi vẫn còn nghĩ đến chuyện đó?" Phương Thiên cười khổ một tiếng, lắc đầu nói.
"
Không phải ta vẫn canh cánh trong lòng, mà ngươi phá vỡ quy củ, phá vỡ quy củ mấy trăm năm" Vương Tung Sơn nói: "Vua sát thủ bao thế hệ đều là con rể gia tộc Hồ Điệp. Điểm này ngươi không thể không biết? Sư phụ ngươi, sư phụ của sư phụ ngươi cũng vậy. Thế mà đến lượt ngươi lại chạy mất là sao?"
"
Vương tiểu tử, hai chúng ta có thể nói là lớn lên cạnh nhau. Tính cách của ta ngươi còn không biết sao? Ta trước đó đã yêu một ngươi. Ngươi nói ta sao có thể lấy em gái ngươi? Hơn nữa cô ấy cũng không thích ta" Phương Thiên nói.
"
Nhưng quy củ không thể sửa, ngươi hẳn phải biết" Vương Tung Sơn nhấn mạnh.
"
Sửa cũng đã sửa rồi, ngươi muốn sao" Phương Thiên ra vẻ lợn chết không sợ lửa.
"
Ai. Ngươi có truyền nhân không? Phương tiểu tử, ngươi cũng già rồi, nên lo lắng vấn đề này" Vương Tung Sơn thở dài nói.
"
Hắc hắc, ta đã tìm được truyền nhân. Sao, có ý đồ với đồ đệ bảo bối của ta? Để hắn làm con rể gia tộc Hồ Điệp các ngươi?" Phương Thiên cười hắc hắc nói.
"
Ta nói, Phương tiểu tử, ngươi không có lòng tốt như vậy đâu. Ta còn nghĩ ngươi đến để thăm ta. Xem ra ngươi đến là vì đồ đệ bảo bối của ngươi" Vương Tung Sơn lắc đầu nói: "Ngươi tính hay thật. Ngươi biết ta chỉ có một cô con gá, gả cho đồ đệ ngươi, ngươi có phải là muốn chiếm gia tộc Hồ Điệp chúng ta không?"
"
Không phải chính ngươi nói cái gì mà quy củ đó sao? Nếu như vậy coi như ta không nói gì" Phương Thiên ra vẻ ta ăn ngươi.
"
Đồ đệ ngươi ở đâu? Ta muốn quan sát một chút" Vương Tung Sơn trầm ngâm một chút rồi nói.
"
Bây giờ không thể nói cho ngươi, để sau hãy nói" Phương Thiên lắc đầu nói: "Ta lần này đến tìm ngươi là có chuyện quan trọng. Ngươi chuẩn bị chút súng ống tối tân nhất và các trang bị huấn luyện, nghĩ biện pháp cho ta mang về"
"
Phương tiểu tử, ngươi nói đùa gì đó? Mang lậu về? Ngươi nghĩ ta có cửa sao?" Vương Tung Sơn trừng mắt nói.
"
Ta mặc kệ, chuyện này giao cho ngươi" Phương Thiên dõng dạc nói: "Nói thật, con gái ngươi xấu đẹp thế nào ta chưa từng thấy. Đồ đệ của ta mắt rất cao đó, đừng có mà là đứa xấu xí, như vậy con gái ngươi chỉ là vợ bé hay bồ nhí gì đó"
"
Ngươi cút ngay cho ta" Vương Tung Sơn trừng mắt nói: "Ta còn sợ đồ đệ ngươi luyện Quỷ phủ thần công đó"
Trên bảng xếp hạng sát thủ thế giới, mấy vị trí đầu đều bị gia tộc Hồ Điệp chiếm, nhưng vua sát thủ xếp thứ nhất lại là riêng một người. Rất nhiều người đều không hiểu tại sao gia tộc Hồ Điệp lại dễ dàng chịu được một người không thuộc tổ chức cưỡi trên đầu mình.
Thực ra bọn họ cũng không biết Vua sát thủ và gia tộc Hồ Điệp có quan hệ rất sâu xa.
Vua sát thủ bao đời đều là con rể gia tộc Hồ Điệp. Đương nhiên hôn nhân này là cây cầu chế ước nhau. Không biết bắt đầu từ lúc nào đã có quy củ này.
Đương nhiên, Vua sát thủ không nhất định chỉ có một vợ là con gái gia tộc Hồ Điệp. Nhưng danh phận nhất định là của gia tộc Hồ Điệp. Cũng bởi vì như vậy, gia tộc Hồ Điệp và Vua sát thủ mới cùng tồn tại.
Đến đời Phương Thiên càng là như vậy. Sau khi Phương Thiên tiếp nhận huấn luyện, từng ở trong gia tộc Hồ Điệp một thời gian dài. Vốn tưởng có quan hệ với con gái gia chủ gia tộc Hồ Điệp lúc đó, cũng là em gái Vương Tung Sơn.
Nhưng trong một lần chấp hành nhiệm vụ, Phương Thiên lại yêu một người phụ nữ bình thường. Phương Thiên vì nàng đã buông tha nghề sát thủ, mai danh ẩn tích ở Tùng Giang, sống cuộc sống một người bình thường.
Điều này làm gia chủ gia tộc Hồ Điệp lúc đó rất tức, phái Vương Tung Sơn đi tìm Phương Thiên. Phương Thiên khó khăn lắm mới tìm được Phương Thiên, kết quả thấy Phương Thiên đã kết hôn, hơn nữa Phương Thiên còn nói chỉ cần bố Vương Tung Sơn còn làm gia chủ một ngày, hắn vĩnh viễn không vào gia tộc Hồ Điệp một bước.
Nói thực ra Phương Thiên rất bất mãn với chuyện ép buộc, Vương Tung Sơn quan hệ rất tốt với Phương Thiên, vì vậy Vương Tung Sơn cũng không mạnh mẽ ép hắn, về gia tộc bẩm báo.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #333


Báo Lỗi Truyện
Chương 333/2205