Chương 330: Phiếu cơm suốt đời


Đưa Lâm Chỉ Vận về nhà, Dương Minh vẫn cõng Lâm Chỉ Vận. Hạ Tuyết ở lại trong xe, Dương Minh không để cô ta đi vào.
"Lát nữa anh đừng nói với mẹ em tại sao em bị thương. Em sợ mẹ lo lắng" Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói.
"Không nói thì không sao, nhưng quan trọng là em, sao lại đến chỗ đó? Nguy hiểm lắm đó" Dương Minh trách nàng: "Nếu anh không đến kịp, xảy ra chuyện gì thì sao?"
"Em. em cũng không nghĩ Cát Hân Dao sẽ đưa em đến nơi như vậy." Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói: "Xin lỗi. em làm anh lo lắng"
"Xin lỗi gì chứ, không phải lỗi của em mà" Dương Minh lắc đầu nói: "Chẳng qua lần sau em phải khôn khéo một chút biết không? Anh thấy Cát Hân Dao kia cũng không tốt gì, lần trước người nhờ em mua đồ là cô ta?"
"Vâng." Lâm Chỉ Vận gật đầu, cằm dựa vào lưng Dương Minh, làm Dương Minh cảm thấy rất thoải mái.
"Hừ. cô gái kia cũng không phải loại tốt đẹp gì, tự chuốc phiền phức vào mình" Dương Minh khinh thường nói.
"." Lâm Chỉ Vận không biết nói gì cho tốt, chỉ có thể im lặng.
"Được rồi, nếu cô ta còn gây phiền phức cho em. Nhất là hai thằng kia còn dám tới tìm em. Em nói với anh, anh giết chết chúng" Dương Minh lạnh lùng nói." Cảm ơn anh, Dương Minh. thật đó" Lâm Chỉ Vận cảm động. Đột nhiên nàng cảm thấy Dương Minh giống như là bạn trai thật của nàng. Cõng nàng, mắng nàng, quan tâm đến nàng.
Mà mình cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Chẳng lẽ mình thực sự thích hắn rồi sao? Không thể, không được mà. Lâm Chỉ Vận vội vàng lắc đầu bỏ đi suy nghĩ đó.
Dương Minh đã có bạn gái, mình không thể xen vào. Lâm Chỉ Vận thầm nói với mình.
"Cảm ơn gì, em không phải bạn gái anh sao?" Dương Minh dõng dạc nói.
"Chiếm tiện nghi người ta." Lâm Chỉ Vận oán trách Dương Minh một câu, nhưng không hề có ý giận.
"Hắc hắc, lập tức về nhà rồi, thế này không phải tiến triển rất nhanh sao, đỡ lộ tẩy" Dương Minh cười hỏi.
"Nói bậy" Lâm Chỉ Vận thầm nghĩ: "Mình và hắn đã thân mật như vậy, hắn cũng mình, mẹ có thể nghi ngờ gì không? "
Quả nhiên, Trầm Nguyệt Bình không hề nghi ngờ quan hệ giữa hai người. Thấy Dương Minh cõng Lâm Chỉ Vận về, chỉ quan tâm hỏi: "Dương Minh, Vận nhi làm sao vậy?"
"Cô Trầm, Chỉ Vận hôm nay không cẩn thận bị ngã trong giờ thể dục" Dương Minh tùy tiện tìm một lý do. Lại nghĩ lúc trước khi mình nói dối Trần Mộng Nghiên để trốn tiết, tìm đủ lý do trời ơi đất hỡi.
Vừa nghĩ đến Trần Mộng Nghiên, tim Dương Minh lại thắt lại. Dù sao mình và Trần Mộng Nghiên bên nhau, đó mới thực sự có cảm giác yêu đương. Dương Minh vẫn không thể nào quên lúc hai người ở trong rạp chiếu phim, lúc mới vào đại học, tình cảm thật đáng quý.
"Không sao là được rồi, Vận nhi" Trầm Nguyệt Bình kéo Dương Minh từ trong suy nghĩ lại: "Dương Minh, cháu đặt Vận nhi lên ghế đi. Vận nhi, con xem Dương Minh tốt với con như vậy, còn cõng con về nhà. Dương Minh, Vận nhi không nặng chứ? "
"Không nặng ạ, không có gì mà cô. Đây không phải điều cháu nên làm sao" Dương Minh cười nói.
"Đúng, Dương Minh, tối cháu ở đây ăn cơm, cô nấu canh khoai tây xương" Trầm Nguyệt Bình nói.
"Không được ạ, cô Trầm, cháu còn có chuyện phải làm" Dương Minh vội vàng nói.
"Vậy cháu làm xong rồi về ăn tối là được mà" Trầm Nguyệt Bình không chịu, nói.
"Mẹ, mẹ làm gì đó" Lâm Chỉ Vận có chút xấu hổ.
"Nhất định đến ăn đó, lát cô sẽ làm thêm phần của cháu" Trầm Nguyệt Bình nói.
"Vâng ạ. Lát cháu sẽ đến" Dương Minh đành cười khổ gật đầu. Nhưng thật ra Dương Minh đúng là muốn đến gần gia đình Lâm Chỉ Vận.
"Ừ, như vậy đi" Trầm Nguyệt Bình nói.
Dương Minh ra khỏi nhà Lâm Chỉ Vận, lên xe Hạ Tuyết, sau đó nói: "Đi, nữ cảnh sát Hạ, về cục cảnh sát, tôi nghe cô điều tra"
"Hừ, coi như cậu biết điều" Hạ Tuyết gật đầu, nói với lái xe: "Tiểu Lý, về cục"
Đi đến cục cảnh sát, vẫn là phòng thẩm vấn lần trước.
"Tên? Giới tính? Nghề nghiệp?" Hạ Tuyết hỏi.
"Tôi nói nữ cảnh sát Hạ này, tư liệu về tôi không phải cô đều có sao? Cô trước đây đã hỏi tôi hai lần rồi?" Dương Minh lắc đầu xua xua tay.
"Đừng ba hoa, nói mau" Hạ Tuyết tức giận nói.
"Dương Minh, nam." Dương Minh lại một lần nữa nói ra tư liệu về mình.
"Xe máy này từ đâu mà cậu có?" Hạ Tuyết hỏi.
"Bỏ ra năm trăm đồng mua lại từ người khác" Dương Minh bắt đầu nói dối.
"Năm trăm? Xe này chỉ có năm trăm? Xe ăn trộm à?" Hạ Tuyết trừng mắt hỏi.
"Xin cô, tôi đâu biết là xe gì? Hôm nay tôi mới mua, mua của một thanh niên tóc vàng gần trường" Dương Minh nói.
"Cậu mua xe làm gì?" Hạ Tuyết hỏi.
"Cô cũng thấy đó, lúc đó tôi đang rất gấp, lại không có xe taxi" Dương Minh nhún vai nói: "Tôi đang muốn đi cứu bạn gái mình. Tôi liền thương lượng với thanh niên đi xe máy hỏi có thể chở mình một đoạn không, kết quả người này nói năm trăm là bán xe. Tôi lúc đó rát sốt ruột, không nói gì với hắn ta đã mua"
"Như vậy hả? " Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói, gật đầu. Dương Minh nói cũng có lý, mà lại không có sơ hở gì. Hơn nữa Hạ Tuyết căn bản cũng không coi Dương Minh là kẻ cướp, chỉ cảm thấy hắn đột nhiên đi xe máy, lại lao đi rất nhanh nên có chút nghi ngờ mà thôi.
Bây giờ biết rõ nguyên nhân, cũng không cần hỏi tiếp làm gì.
"Xe này tám phần là xe ăn cắp, hơn nữa thành phố Tùng Giang đã có lệnh cấm loại xe này, tôi sẽ thu xe" Hạ Tuyết nói.
"Không phải chứ? Tôi bỏ ra năm trăm đồng thành công cốc à?" Dương Minh ra vẻ đau lòng nói.
"Không phạt cậu là may lắm rồi đó" Hạ Tuyết hừ một câu.
"Tôi có thể đi chưa" Dương Minh hỏi.
"Có thể" Hạ Tuyết gật đầu.
". Vậy không phải đến đây công không sao?" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Chuyện này chẳng lẽ cô không rõ sao?"
"Sao? Cậu còn có ý kiến? Có tin tôi tiếp tục hỏi không?" Hạ Tuyết trừng mắt nói.
"Tôi nói nữ cảnh sát Hạ, tôi cảm thấy giữa chúng ta có hiểu lầm cần phải nói rõ" Dương Minh cảm thấy nhất định phải nói rõ mọi chuyện. Nếu không sau này Hạ Tuyết sẽ đến gây phiền phức cho mình nữa.
"Hiểu lầm gì? Lần trước cậu khi dễ tôi cũng là hiểu lầm sao?" Hạ Tuyết hừ lạnh nói.
"Cái gì mà tôi khi dễ cô?" Dương Minh dở khóc dở cười: "Rõ ràng là cô đá tôi trước, sau đó tôi không cẩn thận bị cô kéo ngã nên mới đè lên người cô, có quan hệ gì với khi dễ? "
"Tôi mặc kệ, là cậu chà đạp tôi" Hạ Tuyết nói.
"Dát? Chà đạp?" Dương Minh kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Hạ Tuyết. Đại tiểu thư này không biết là thật hay giả? Từ này đâu thể nói lung tung.
"Chẳng lẽ không phải sao?" Hạ Tuyết hỏi ngược lại.
"Tôi cảm thấy được, cái này. coi như vậy đi." Dương Minh không biết nói sao với Hạ Tuyết.
"Cậu nhìn xem, cậu thừa nhận đã chà đạp tôi đó" Hạ Tuyết đắc ý nói: "Hừ hừ, lời vừa rồi của cậu đã bị mình dùng máy ghi âm mini ghi lại, không sợ sau này cậu không thừa nhận"
"Cái gì? Còn ghi âm lại?" Dương Minh kinh ngạc nhìn máy ghi âm trong tay nàng.
"Hừ hừ, sợ sao? Dương Minh, tôi nắm được nhược điểm của cậu rồi" Hạ Tuyết cầm máy ghi âm lên, khua khua trước mặt Dương Minh.
"." Dương Minh bị Hạ Tuyết làm cho thất bại hoàn toàn, đành phải nói: "Được, vậy cô muốn thế nào?"
"Ừ. tôi nghĩ đã." Hạ Tuyết vốn không có thâm thù đại hận gì với Dương Minh. Bây giờ Dương Minh hỏi nàng muốn thế nào, nàng thật không biết nên trừng phạt Dương Minh sao sao? Nếu đánh hắn một trận, hắn đi tố cáo với Trần đội trưởng, nói mình đánh hắn, vậy sẽ bị kiểm điểm, không thể làm chuyện ngu như vậy. Hạ Tuyết thực ra không biết nàng không thể đánh lại Dương Minh.
"Hay là cậu mời tôi ăn cơm?" Hạ Tuyết suy nghĩ một lát, rốt cuộc nghĩ ra một biện pháp làm Dương Minh tốn tiền.
"Mời cô ăn cơm? Được, không thành vấn đề" Dương Minh lập tức gật đầu đáp ứng. Chỉ cần cô sau này đừng coi tôi là nghi phạm là được. Mời ăn cơm thì có là gì.
"Không được" Hạ Tuyết thấy Dương Minh lập tức đáp ứng như vậy, cảm thấy mình thiệt, vội vàng nói: "Hai lần. Không, ba lần. Không, năm lần."
"Mười lần được không?" Dương Minh nhìn Hạ Tuyết lòng tham không đáy, tức giận nói.
"Mười lần? Không được. Ăn đến bao giờ tôi hài lòng mới thôi" Hạ Tuyết rốt cuộc nói ra điều không ai ngờ.
"Mẹ nó? Đây không phải cô muốn tôi thành phiếu cơm suốt đời sao"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #330


Báo Lỗi Truyện
Chương 330/2205