Chương 329: Từng đóa hoa đào nở


"Lâm Chỉ Vận, đừng để ý đến thằng ngu này, chúng ta đi" Dương Minh cầm tay Lâm Chỉ Vận, căn bản không để ý đến Ngô Tân Khải đang cười lạnh.
"Mày dám" Ngô Tân Khải cũng đứng lên kéo Lâm Chỉ Vận lại.
"A" Lâm Chỉ Vận bị hắn kéo như vậy lập tức lảo đảo, đau đớn ngồi xổm xuống, ôm chân mình. Hiển nhiên bị kéo như vậy làm cho chân nàng va vào bàn.
"Con mẹ mày" Dương Minh thấy Ngô Tân Khải làm Lâm Chỉ Vận bị thương, đột nhiên tức giận, cầm chai Rona trên bàn đập vào đầu Ngô Tân Khải: "Mày không phải muốn biết hoa tại sao hồng sao? Tao cho mày thành hoa đào nở"
"Bốp" một tiếng, chai rượu vỡ tan, trên đầu Ngô Tân Khải đúng là nở ra một đóa hoa hồng.
"Dám động vào bạn gái của ông, ông giết chết mày" Dương Minh không chỉ cảm thấy áy náy, muốn bù đắp cho Lâm Chỉ Vận. Hơn nữa mỗi khi thấy Lâm Chỉ Vận, trong lòng hắn lại sinh ra một cảm giác muốn bảo vệ. Đúng đó là cảm giác muốn bảo vệ gìn giữ tài sản của mình vậy.
Dương Minh đập chai rượu xong còn chưa đã, nhấc chân đạp, đá bay Ngô Tân Khải ra ngoài hơn mét. Tốc độ Dương Minh thừa để đối phó với Ngô Tân Khải, cho nên người khác chưa kịp có phản ứng, Dương Minh đã hoàn thành công việc.
Ngô Tân Khải hoàn toàn không còn sức chiến đấu.
"Mẹ kiếp, hai người bọn mày hôm nay đừng mong ai rời khỏi" Mắt Tất Hải lóe lên một tia độc ác: "Người đâu, đừng cho chúng thoát"
Thực ra không cần Tất Hải lên tiếng, đám đàn em của Ngô Tân Khải trong quán đã vây lại đây.
"Tránh ra một chút, tránh ra một chút" Hạ Tuyết rất vất vả mới chen được vào trong.
Mặc dù Hạ Tuyết và Dương Minh chỉ là chân trước chân sau tiến vào trong quán. Nhưng quán rượu khá tối, tầm mắt không quá rõ. Hạ Tuyết lại không có dị năng vô địch thấu thị và viễn thị như Dương Minh. Trong nháy mắt mất đi tung tích Dương Minh, Hạ Tuyết đành phải đi khắp quán mà nhìn. Sau đó nghe thấy tiếng đánh nhau, nàng mới nhìn ra Dương Minh.
"Dương Minh, có chuyện gì vậy?" Hạ Tuyết nhíu mày hỏi.
"Không có gì, có chút phiền phức mà thôi, những người này không cho chúng tôi đi" Dương Minh thản nhiên nói. mặc dù trong miệng nói là phiền phức, nhưng thực ra hắn không coi vào đâu.
"Hắc hắc, sao, lại thêm một con ranh nữa hả? Như vậy cùng lưu lại đi" Tất Hải cười hắc hắc nói: "Ra tay"
"Chờ chút, không được nhúc nhích" Hạ Tuyết rút súng lực ra, nhắm vào Tất Hải nói: "Tôi là cảnh sát"
"Cái gì?" Tất Hải ngẩn ra, không nghĩ đến cô nàng đến sau lại là cảnh sát, hơn nữa còn rút súng ra.
"Cái này. hiểu lầm mà thôi" Lúc này Ngô Tân Khải mới từ mặt đất bò dậy, vội vàng nói: "Vị cảnh sát này, chỉ là hiểu lầm mà thôi. Mời cô thu súng lại"
Ngô Tân Khải chính là tên côn đồ, sao dám ra vẻ ta đây trước mặt cảnh sát. Nhìn thấy tình hình bất lợi cho mình, vội vàng mở miệng hòa giải.
"Hiểu lầm, phải không?" Hạ Tuyết hừ lạnh nói.
"Lui ra, lui ra, không có gì, không có gì" Ngô Tân Khải vội vàng nói với mấy thằng đàn em vây quanh.
"Hừ" Hạ Tuyết hừ lạnh một tiếng, nàng tự nhiên hiểu rõ đám người này là côn đồ. Chẳng qua nàng không thể nào bắt hết mọi người về. Nếu những người này đã tản đi, Hạ Tuyết không quản đến chúng. Thu súng lại, lúc này mới nhìn thấy Lâm Chỉ Vận đang ngồi trên mặt đất.
"Em gái, em không sao chứ?" Hạ Tuyết vội vàng hỏi.
"Không có gì ạ, chân chỉ hơi sưng thôi ạ" Lâm Chỉ Vận nói.
Dương Minh nghe Lâm Chỉ Vận nói, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo nhìn sang Ngô Tân Khải. Không nghĩ đến Ngô Tân Khải cũng đang nhìn hắn, hơn nữa còn nói không ra tiếng với hắn: "Mày chờ coi"
Dương Minh cười khỉnh một tiếng, chỉ vào Ngô Tân Khải, đưa tay ra vẻ khinh bỉ, cũng dùng miệng ra hiệu: "Mày xong rồi"
"A? Là em?" Hạ Tuyết kinh ngạc. Nàng nhớ khá rõ Lâm Chỉ Vận. Đây là người bị hại đầu tiên mà nàng tiếp xúc khi vào đội hình sự.
"A? Chị Hạ Tuyết?" Lâm Chỉ Vận cũng sửng sốt.
"Em và cậu ta. với nhau?" Mặc dù lúc ấy Lâm Chỉ Vận nói Dương Minh là bạn trai, nhưng trực giác Hạ Tuyết cảm thấy chuyện nhất định có gì đó. Nhưng nếu chưa khởi tố, người bị hại cũng yêu cầu hủy án, vậy Hạ Tuyết sẽ không hỏi rõ chi tiết. Nhưng bây giờ thấy Lâm Chỉ Vận thực sự là bạn gái Dương Minh, không khỏi có chút kỳ quái.
"Ách. cái này. không phải. thực ra" Lâm Chỉ Vận lắp bắp: "Chuyện kia anh ấy vẫn còn không biết. chị đừng nói cho anh ấy được không?"
"A?" Hạ Tuyết ngẩn ra, lập tức hiểu Lâm Chỉ Vận nói đến chuyện gì. Chẳng qua có chút nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu nói: "Được, chị giữ bí mật cho em. Chẳng qua chị có chút tò mò muốn biết rõ mọi chuyện"
"Vâng. vậy chị giữ bí mật cho em chứ?" Lâm Chỉ Vận hỏi lại.
"Không thành vấn đề" Hạ Tuyết gật đầu.
"Hai người quen nhau?" Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận và Hạ Tuyết đang thì thầm mới nhau có chút kỳ quái. Chẳng qua hắn cũng không xem hai người bọn họ đang nói gì. Bởi vì hắn cảm thấy không có gì đặc biệt.
"Ồ, không có gì, chân cô ấy bị thương, tôi hỏi thăm chút mà thôi" Hạ Tuyết đáp.
Dương Minh nhíu mày, hiển nhiên Hạ Tuyết đang nói dối. Dương Minh vốn chỉ hỏi cho có, nhưng Hạ Tuyết lại lừa mình. Dương Minh biết lần đó người bị hại là Lâm Chỉ Vận. Hạ Tuyết sao có thể không nhận ra?
Vừa nãy Lâm Chỉ Vận và Hạ Tuyết thì thầm điều gì? Chẳng qua Dương Minh có thể khẳng định là Lâm Chỉ Vận nhất định không muốn cho mình biết, nàng chính là người bị hại chuyện lần trước.
Cho nên Dương Minh cũng không truy cứu làm gì.
"Chúng ta đi chứ?" Dương Minh hỏi: "Có thể đi không? Hay là anh cõng em?"
Dương Minh bây giờ thực sự cảm thấy yêu thương Lâm Chỉ Vận. Cô gái này luôn làm cho hắn muốn bảo vệ.
"Em không sao." Lâm Chỉ Vận rất cẩn thận đứng lên, nhưng thiếu chút nữa đã ngã xuống đất.
"Em nhìn mình kìa, đừng có mà ra vẻ" Dương Minh nói rồi ngồi xuống, sau đó vỗ vỗ vào lưng mình: "Lên đi"
"Vâng." Không biết tại sao khi Dương Minh nói như vậy, Lâm Chỉ Vận lại ngoan ngoãn trèo lên lưng hắn.
Cảm nhận cơ thể mềm mại của cô gái trên người mình, Dương Minh không khỏi chấn động. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với Lâm Chỉ Vận, hơn nữa lần trước còn là trần như nhộng. Nhưng hai lần hoàn toàn khác nhau, lần trước không có ý thức, nhìn thấy gì, xảy ra chuyện gì Dương Minh cũng không nhớ rõ.
Lần này thực sự cảm nhận được, cảm nhận hơi thở của nàng, trái tim nàng, còn mùi thơm trên cơ thể nàng, Dương Minh chấn động trong lòng.
Dương Minh vươn tay ra, nhẹ nhàng nâng mông nàng lên. Chỉ nghe Lâm Chỉ Vận kêu khẽ một tiếng, làm cho sinh lý của Dương Minh lại trỗi dậy.
Chẳng qua cũng may cõng người là phải cúi xuống, nên cũng không lộ ra.
Không thể nói Dương Minh cố lý chiếm tiện nghi của Lâm Chỉ Vận. Cõng người, không nâng mông người ta lên thì cõng thế nào được.
Lâm Chỉ Vận cũng hiểu được điểm này nên mới kêu khẽ một tiếng mà không nói gì khác.
"Tôi nói, hai người đừng tình chàng ý thiếp ở đây được không? Phải biết đây là đâu chứ" Hạ Tuyết có chút sốt ruột nói.
"Mẹ kiếp, cô không nói thì ai bảo cô câm đâu" Hạ Tuyết nói làm Dương Minh xấu hổ, cười hai tiếng, cõng Lâm Chỉ Vận đi ra cửa quán rượu.
Lâm Chỉ Vận ở phía sau nên Dương Minh không thấy được mặt nàng. Chẳng qua Lâm Chỉ Vận vừa nãy cũng xấu hổ không kém gì Dương Minh.
Dương Minh cõng Lâm Chỉ Vận lên xe Hạ Tuyết, sau đó cẩn thận đặt nàng vào chỗ. Lúc ngồi lên, không cẩn thận" bốp" một tiếng đụng vào đỉnh xe"
"
Anh. không sao chứ?" Lâm Chỉ Vận quan tâm hỏi.
"
Không có gì, không có gì" Dương Minh nhe răng cười, đưa tay lên sờ đầu, cũng may không sưng.
"
Có cần đến bệnh viện không?" Hạ Tuyết cũng lên xe, hỏi.
"
Không cần. tôi không sao" Dương Minh có chút cảm động nói. Không nghĩ tới cô gái bạo lực này còn quan tâm đến mình.
"
Không hỏi cậu. Tôi hỏi Lâm Chỉ Vận" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh: "Cậu đụng như vậy cần gì phải đi bệnh viện?"
Dương Minh toát mồ hôi, xem ra mình nghĩ nhiều rồi. Ấn tượng tốt với Hạ Tuyết lập tức tan thành mây khói.
"
Không cần, chị Hạ Tuyết." Lâm Chỉ Vận lắc đầu: "Về nhà bôi chút thuốc là được ạ"
"
Ồ, vậy cũng được, nhà em ở đâu? Đưa em về trước" Hạ Tuyết gật đầu nói: "Tiểu Lý, đi"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #329


Báo Lỗi Truyện
Chương 329/2205