Chương 328: Tôi cũng muốn đi


"Cái gì? Nhóm cướp đi xe máy?" Dương Minh có chút khó hiểu: "Hạ đại tiểu thư? Cô có nhầm không vậy? Cô đang nói gì thế? Đám cướp đó có quan hệ gì với tôi?"
"Theo quần chúng thông báo, thành viên nhóm tội phạm di chuyển trên đường phố, chuyên môn cướp người đi đường. Mà cậu rất phù hợp với những điều này" Hạ Tuyết nói.
"Tôi ngất" Dương Minh dở khóc dở cười: "Tôi đi xe máy, tôi chính là thành viên nhóm cướp sao? Tưởng tượng của cô phong phú thật"
"Tôi có lý do nghi ngờ cậu" Hạ Tuyết nói.
"Được, cô không phải nói tôi là thành viên nhóm cướp đi xe máy sao, vậy cô nhìn xem trên người tôi có thứ gì là cướp được không?" Dương Minh mở hai tay, sau đó đi vòng hai vòng.
"Bây giờ thì không có, nhưng ai biết lát nữa cậu có đi cướp không?" Hạ Tuyết không chịu bỏ qua nói.
"Tôi thật không hiểu trong đội sao lại phái cô đi làm nhiệm vụ" Dương Minh trừng mắt nói.
Nghe Dương Minh nói như vậy, Hạ Tuyết càng thêm tức. Đúng vậy, nàng bị Dương Minh nói đúng nhược điểm của mình. Hạ Tuyết là cô gái duy nhất trong đội hình sự, cho nên các vụ án giết người. sẽ không cho nàng tham gia, chỉ chia cho nàng mấy vụ án bình thường mà thôi. Sau một năm tích lũy kinh nghiệm, trong thành phố xuất hiện một đám cướp đi xe máy nên Trần Phi giao chuyện này cho Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết đã nhịn đủ rồi, mình tốt xấu cũng là một người cảnh sát. Nàng có một giấc mộng làm nữ cảnh sát như trong phim Trọng án lục tổ trên TV, cũng đi phá những vụ án lớn. Nhưng Trần Phi căn bản không cho nàng cơ hội, luôn bắt nàng phụ trách các vụ án nhỏ.
Tuy nói công việc là có lợi cho nàng, nhưng Hạ Tuyết vẫn cảm thấy không thoải mái. Mang xe ra khỏi cục cảnh sát đi lòng vòng quanh thành phố hơn ba ngày mà không phát hiện ra một tên tội phạm nào, Hạ Tuyết đang phát chán. Hôm nay không dễ dàng gì túm được Dương Minh, nàng sao có thể buông tha.
Thực ra Hạ Tuyết cũng biết Trần đội trưởng không để cho nàng là một cô gái tiếp xúc với các xác chết thối rữa, xương trắng chính là vì muốn tốt cho nàng.
Nhưng từ xưa có Hoa Mộc Lan ra chiến trường, ai nói con gái không bằng con trai.
"Mau lên xe, cậu có trong sạch hay không, phải qua điều tra mới biết. Ai biết cậu có phải đang đi cướp hay không?" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.
"Vậy cô bắt hết người trên đường đi" Dương Minh thản nhiên nói.
"Tại sao?" Hạ Tuyết sửng sốt.
"Cô nói tôi đi xe máy tức là đang đi cướp. Vậy đàn ông đều có công cụ hiếp dâm, sao cô không bắt bọn họ về?" Dương Minh cười lạnh nói.
"Vậy còn nữ?" Hạ Tuyết ngẩn ra, lại hỏi.
"Nữ? Nữ cũng có thể đi bán dâm, cô cũng bắt hết bọn họ đi" Dương Minh trừng mắt nhìn nàng một cái.
"Khì khì" Lái xe cảnh sát không nhịn được cười. Hạ Tuyết lập tức quay đầu lại nhìn hắn, lái xe ngậm miệng lại ngay, nghiêm trang nhìn phía trước.
"Dương Minh, cậu đừng nói linh tinh, mau lên xe. Nếu không tôi không khách khí" Hạ Tuyết tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, người này mồm miệng quá.
"Được, cô cứ quấn lấy tôi, vậy cũng được. Tôi bây giờ có chuyện phải đi làm, xong chuyện tôi đến cục cảnh sát gặp cô, được chứ?" Dương Minh nhìn đồng hồ, không muốn tiếp tục tranh cãi với Hạ Tuyết nữa. Xem ra hôm nay Hạ Tuyết không dễ dàng bỏ qua cho mình.
"Có chuyên? Chuyện gì cũng phải đợi đến cục cảnh sát đã. Cậu đi theo tôi" Hạ Tuyết hiển nhiên không chịu để cho Dương Minh rời đi.
"Đại tiểu thư? Cô không làm loạn được không? Tôi đúng là có chuyện quan trọng phải làm mà" Dương Minh thực sự có chút tức giận, cô là nữ, tôi không chấp nhặt với cô. Nhưng cô không thể cứ quấn người thế chứ.
"Tôi làm loạn? Tôi làm loạn cái gì? Tôi đang chấp hành nhiệm vụ" Hạ Tuyết nâng súng trong tay lên, chỉ vào Dương Minh nói: "Mau lên xe"
"Cô có phải đang lợi dụng chức quyền không? Tôi có cần gọi điện cho chú Trần không hả?" Dương Minh lạnh lùng nhìn Hạ Tuyết.
"Cậu lấy Trầm đội trưởng ra uy hiếp tôi? Cậu có ý gì" Hạ Tuyết cắn cắn răng. Lời này của Dương Minh làm nàng tức giận. Nàng ghét nhất bị người uy hiếp.
"Hạ Tuyết, tôi nói cho cô, đừng cho là tôi không biết cô đang nghĩ gì" Dương Minh cười lạnh một tiếng, mắt đỏ lên, căm tức nói: "Tôi không phải đám cướp xe máy nào hết, điều này cô hiểu rõ trong lòng. Mặc dù cô cũng có thể bắt tôi về, điều tra một chút. Đúng, cô có cái quyền đó, tôi cũng cần phối hợp với cô. Nhưng bây giờ tôi đúng là có chuyện phải làm"
"Cậu có chuyện gì?" Hạ Tuyết thấy mắt Dương Minh đỏ lên, không khỏi chột dạ. Thầm nghĩ có phải mình quá đáng không? Chẳng qua mình có làm gì sai đâu? Nhưng giọng Hạ Tuyết không còn ngang như trước, mà là dò hỏi Dương Minh.
"Hạ Tuyết, tôi bây giờ phải đi cứu bạn gái của mình. Cô ấy bị mấy tên côn đồ trong quán rượu quấn lấy, tình huống rất nguy hiểm" Dương Minh nói: "Như vậy đi, tôi đảm bảo sau khi giải quyết xong sẽ đến cục cảnh sát trình diện với cô, phối hợp điều tra đám cướp xe máy gì đó, xin lỗi với cô cũng được"
"Cậu thực sự đi cứu người?" Hạ Tuyết nghi hoặc nhìn Dương Minh.
"Đúng, chị à, tôi sốt ruột lắm rồi" Dương Minh tức giận nói.
"Được, vậy tôi đi cùng cậu" Hạ Tuyết nói. Nàng có chút tò mò. Tên háo sắc như Dương Minh thì bạn gái sẽ như thế nào? Cho nên nàng muốn đi xem. Về phần khác cũng là muốn xem Dương Minh có nói dối không.
"Cô đi làm gì? Không phải làm loạn tôi thêm chứ" Dương Minh lắc đầu nói: "Địa chỉ nhà tôi thế nào cô cũng biết rõ, cô còn sợ tôi bỏ chạy sao?" " Tôi, sao lại sự cậu chạy. Hừ" Hạ Tuyết hừ lạnh nói: "Đừng quên tôi là một cảnh sát, côn đồ gây chuyện giao cho tôi"
"Cô?" Dương Minh bĩu môi.
"Quán rượu ở đây? Đừng làm mất thời gian, mau lên xe" Hạ Tuyết nói với Dương Minh.
"Vậy còn xe máy?" mặc dù Dương Minh không tiếc gì cái xe, nhưng cứ như vậy mà bỏ Hạ Tuyết sẽ nghi ngờ.
"Tiểu Lý, cậu xuống nâng xe máy lên, lát lấy sau" Hạ Tuyết sai lái xe cảnh sát.
"Vâng" Lái xe nghe xong lập tức xuống xe, nâng xe máy lên.
Xem ra" cô gái bạo lực" Hạ Tuyết rất có uy danh trong cục cảnh sát, ngay cả lái xe cũng sợ nàng. Đương nhiên đây chỉ là những người trẻ tuổi mà thôi. Trần Phi nhất định không sợ nàng. Hạ Tuyết cũng không dám ra vẻ bạo lực với Trần Phi.
Dựa theo vị trí mà Dương Minh nói, Hạ Tuyết bảo Tiểu Lý bật còi mở đường. Bởi vì có còi cảnh sát nên tốc độ không chậm hơn nếu Dương Minh đi xe máy là bao.
Vừa dừng xe, Dương Minh lập tức nhảy xuống, Hạ Tuyết theo sát sau đó. Tiểu Lý không có nhiệm vụ này, hắn chỉ là một lái xe không thể tham gia việc này.
Vừa vào quán, Dương Minh không cần tìm kiếm đã" nhìn" thấy vị trí của Lâm Chỉ Vận, lập tức đi về phía đó.
Lúc này tên Ngô Tân Khải đang cầm chai rượu không ngừng ép Lâm Chỉ Vận uống. Lâm Chỉ Vận bị ép, mỗi lần chỉ có thể bưng chai rượu uống một ngụm nhỏ. Nhưng cho dù như vậy chiếc Rona cũng sắp thấy đáy rồi.
"Chỉ Vận" Dương Minh bước nhanh đến bên cạnh Lâm Chỉ Vận, nắm lấy tay nàng.
"Dương Minh" Lâm Chỉ Vận đợi mãi, nàng sợ Dương Minh không tìm được nơi này. Bây giờ rốt cuộc thấy Dương Minh, yên tâm. Cả người như vô lực dựa vào Dương Minh.
Đúng vậy, nàng vừa nãy rất khẩn trương, chỉ hai mươi phút giống như một thế kỷ. Bây giờ Dương Minh đã tới, Lâm Chỉ Vận sẽ không sợ nữa.
Không biết tại sao, một người đàn ông từng làm thương tổn nàng, bây giờ đứng bên cạnh nàng nhưng lại làm Lâm Chỉ Vận cảm thấy rất an toàn. Có hắn ở bên cạnh Lâm Chỉ Vận cảm thấy mình không sợ bất cứ nguy hiểm gì.
"Thằng ranh, mày là ai?" Tất Hải thấy một thằng đàn ông xuất hiện, nắm tay Lâm Chỉ Vận, lập tức trừng mắt chỉ vào Dương Minh, quát.
"Tao là bạn trai cô ấy, tao muốn dẫn bà xã tao về nhà" Dương Minh thản nhiên nói.
"Anh là bạn trai cô ấy? Sao tôi không biết?" Cát Hân Dao tố khổ nói: "Lâm Chỉ Vận, bạn biết người này?"
Mặt Lâm Chỉ Vận đỏ lên, khẽ gật đầu: "Anh ấy là. bạn trai của mình"
"Mẹ kiếp. Thế này là thế nào? Thằng chó, tao không cần biết mày là ai, quán rượu này là địa bàn của tao, ở đây không chào đón mày. Mày cút ngay, nếu không tao sẽ cho mày biết hoa sao lại hồng" Ngô Tân Khải tự cho rằng lời mình nói rất đáng cười, cười hắc hắc hai tiếng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/2205