Chương 327: Chết mẹ, bị túm


Dương Minh vốn đang ngủ trong phòng học, vừa nghe Lâm Chỉ Vận gặp nguy hiểm, cả người lập tức tỉnh liền, nói: "Bạn chờ chút, mình tới liền!"
Dương Minh cũng bất chấp đang ở trong lớp, trực tiếp đứng dậy, chạy ra ngoài phòng học.
Chu Giai Giai còn tưởng Dương Minh ngủ mơ, vội vàng hỏi: "Dương Minh, làm gì vậy, còn chưa tan học mà"
"Tôi có việc" Dương Minh vội vàng trả lời, sau đó chạy đến chổ bục giảng.
"Dương Minh, có chuyện gì vậy?" Người đứng tiết hôm nay là thầy Vương, hắn vô cùng khách khí với Dương Minh.
"Thầy Vương, nhà em có chút chuyện, xin phép được về trước, có được không?" Dương Minh nói.
"Ồ, ra vậy, trong nhà có chuyện thì nhanh lên, nếu có gì thì hết tiết đến tìm tôi!" Thầy Vương gật đầu đáp ứng, thật ra thì trước đó hắn đã thấy Dương Minh ngủ, nhưng bởi vì Dương Minh giúp hắn, cho nên hắn một nhắm một con mắt mở một con mắt với Dương Minh, lúc này chỉ nói lời khách sáo mà thôi.
"Vậy cảm ơn thầy, thầy Vương!"
Dương Minh và thầy Vương nói chuyện không quá lớn, người trong phòng không nghe rõ, Tôn Chỉ Ví vừa rồi nghe thấy Dương Minh nói với Chu Giai Giai một câu" Tôi có việc" mà thôi, rồi thấy hắn bước ra ngoài, lập tức không muốn, hắn cảm thấy mình nên làm trách nhiệm của một lớp trưởng, vì thế quát lớn: "Dương Minh, bạn làm gì vậy? Đang giờ học mà dám tự ý ra ngoài?"
Dương Minh không nói nhảm với hắn, bây giờ cũng chẳng phải sợ tên Tôn Chí Vĩ này, tuy rằng Điền Đông Hoa đã nói nhà Tôn Chí Vĩ ở Đông Hải rất có thế lực, nhưng đây không phải Đông Hải, là Tùng Giang!
Ở Tùng Giang, không có mấy người dám đụng đến Dương Minh! Đương nhiên, đây là lý tưởng thôi, còn thực tế thì Dương Minh đã gián tiếp nắm toàn bộ hắc đạo Tùng Giang, trừ Hầu Chấn Hám ra, không ai biết.
Dương Minh tin rằng cho dù trong nhà Tôn Chí Vĩ có ghê gớm cách mấy thì cũng không thể làm được cái chó gì. Mà thực tế thì, Tôn Chí Vĩ cũng chỉ là một con khỉ trong rạp xiếc mà thôi, dù sao thầy giáo cũng đã cho phép mình đi, thì mình chẳng có việc gì phải sợ con khỉ này.
Cái này, Dương Minh căn bản không quan tâm, coi như là không chấp nhất với con nít.
"Mày." Tôn Chí Vĩ thấy Dương Minh không nhìn hắn một cái, nhất thời nổi giận, thấy như là quyền uy của mình bị khiêu khích, trừng mắt nhìn về phía thầy Vương nói: "Thầy Vương, Dương Minh vô cớ trốn học không phải lần một lần hai, em muốn thầy hủy bỏ tư cách thi cuối kỳ của hắn!"
Thầy Vương liếc nhìn Tôn Chí Vĩ một cái, mày tưởng mày là ai chứ? Nói hủy là hủy sao? Chị của Dương Minh là lãnh đạo trực tiếp của tao, hơn nữa, người ta cũng không phải vô cớ trốn học! Chẳng qua còn nể mặt Tôn Chí Vĩ là lớp trưởng, cho nên thầy Vương chỉ trả lời một câu: "Trong nhà Dương Minh có chuyện, đã xin phép tôi rồi, được rồi, không có chuyện gì, chúng ta tiếp tục học"
Thấy thầy Vương không truy cứu Dương Minh, Tôn Chí Vĩ đành ngượng ngùng ngồi xuống, chẳng qua trong lớp đã có nhiều người xem hắn là thằng hề.
Đối với ánh mắt khác thường này, Tôn Chí Vĩ chỉ đành tức giận, Dương Minh, mày được lắm, dám chơi tao như vậy! Sớm muộn gì tao cũng sẽ cho mày biết, ai mới là người đứng đầu cái lớp này!
Thật ra thì, tính ra giữa Dương Minh và Tôn Chí Vĩ cũng không có thâm thù đại hận gì, cũng không có xung đột lợi ích! Chỉ là lúc Tôn Chí Vĩ tranh cử lớp trưởng, Dương Minh đã không nể mặt hắn, nhưng cũng từ đó, tất cả lớn nhỏ đều làm cho Tôn Chí Vĩ tức giận! Đúng vậy, hắn là đại thiếu gia của Tôn gia, từ nhỏ người khác đã xu nịnh hắn, không người nào dám làm trái ý hắn.
Mà bây giờ, Dương Minh đã không nể mặt hắn, tại sao có thể không làm cho Tôn Chí Vĩ nổi giận chứ! Có đội khi, chỉ vài câu nói mà thôi, nhưng đối với đại thiếu gia của Tôn gia, thì vấn đề mặt mũi quan trọng hơn tất cả mọi chuyện!
"Chí Vĩ, không cần phải quan tâm đến người như thế!" Vu Thiên Sách cũng nhìn ra biểu tình không tốt của Tôn Chí Vĩ.
"Thiên Sách, anh không thấy tiểu tử kia sao, càng nhìn là càng thấy ngứa mắt!" Tôn Chí Vĩ tức giận nói.
"Chí Vĩ, em cũng sắp trưởng thành rồi, về sau sẽ không vừa mắt rất nhiều người, chẳng lẽ mỗi người em đều tức giận hay sao?" Vu Thiên Sách lắc đầu, là anh họ của Tôn Chí Vĩ, nhưng cho tới bây giờ Tôn Chí Vĩ chưa bao giờ gọi hắn mộ tiếng anh thật sự, chẳng qua Vu Thiên Sách không phải là một người hẹp hòi, cho nên cũng không quan tâm.
"Hừ! Không vừa mắt thì tôi sẽ làm cho thuận mắt! Thiên Sách, lát nữa đi cùng tôi đến phòng giáo viên xem hồ sơ của tiểu tử này, xem hắn có cái chó gì!" Tôn Chí Vĩ hung tợn nói.
"A!" Vu Thiên Sách thở dài, bất quá hắn không có biện pháp, một khi Tôn Chí Vĩ đã quyết định thì cho dù mười cái xe bò cũng không thay đổi được.
Dương Minh ra ngoài phòng, đến bãi gửi xe, chiếc mô tô mà hắn ăn trộm vẫn chưa bỏ đi, Dương Minh trực tiếp dắt xe ra, tăng tốc chạy ra ngoài cửa.
Quán bar Địch Địch, Dương Minh đã nghe nói qua, đây là một quán bar cũng khá nổi tiếng gần trung học Hồng Kỳ, lúc đó Dương Minh cũng đã đến chơi vài lần, cho nên trong ấn tượng vẫn khắc sâu.
Nhưng không biết vì sao Lâm Chỉ Vận lại đến chổ đó?
Đối với chuyện của Lâm Chỉ Vận, Dương Minh vô cùng quan tâm! Bởi vì từ góc độ nào cũng được, vận mệnh của cô gái này đã gắn liền với mình, trong tâm của Dương Minh đã xem Lâm Chỉ Vận là người phụ nữ của mình!
Cho nên, đối với Dương Minh mà nói, bất luận là thằng côn đồ nào trong quán bar cũng được, hay thằng chó nào cũng tốt, chỉ cần đụng đến Lâm Chỉ Vận là bỏ mẹ với mình!
Dương Minh cảm thấy Lâm Chỉ Vận đã đủ đáng thương, cho nên, thằng chó nào dám khi dễ Lâm Chỉ Vận, Dương Minh tuyệt đối không tha thứ.
Nguyên nhân là như vậy, Dương Minh vừa nghe Lâm Chỉ Vận gặp nguy hiểm, vội vàng phóng như tên lửa đến.
"Chiếc xe mấy phía trước. tấp vào lề ngay!" Bỗng nhiên phía sau Dương Minh truyền đến tiếng còi cảnh sát.
Dương Minh nhíu mày, quay đầu lại nhìn, một chiếc xe cảnh sát sau lưng mình không xa! Vừa rồi người lên tiếng ngồi trong xe, hình như là giọng nữ.
Chẳng qua Dương Minh cũng mặc kệ, chiếc xe này là ăn trộm mà có, còn có thể bắt mình sao? Dương Minh bây giờ sốt ruột cứu người, cho nên tăng tốc phóng về phía trước.
"Chiếc xe phía trước, cảnh cáo ngươi mau dừng xe, nhanh chóng dừng xe" Giọng nói trong xe cảnh sát lại tiếp tục vang lên.
Dương Minh không phản ứng, chiến xe cảnh sát cũng chỉ là loại van bình thường, Dương Minh không tin nó có thể đuổi theo mình.
"Cảnh cáo lần cuối, nếu không dừng, tôi sẽ nổ súng!" Nữ cảnh sát trong xe cảnh cáo.
Con mẹ nó! Không phải chứ? Bất quá chỉ là lái một chiếc xe máy thôi mà, sao phải nổ súng! Dương Minh hoảng sợ, đây không phải rất dọa người sao?
"Đoàng." Một tiếng súng vang lên.
"Két." Dương Minh vội vàng dừng xe, kinh thật, dám nổ súng! Dương Minh bất đắc dĩ, cho dù gấp cỡ nào, cũng không nên đùa với tính mạng của mình.
Không còn mạng thì cứu người bằng cái chó gì?
Lại" két" một tiếng, chiếc xe cảnh sát dừng lại," ầm" cửa xe mở ra, một nữ cảnh sát ngồi ở vị trí kế người lái nhảy xuống, trong tay cầm một cây súng lục, hét lớn với Dương Minh: "Giơ tay lên!"
Dương Minh vội vàng làm theo lời, chẳng qua, khi hắn nhìn thấy rõ mặt của nữ cảnh sát kia, không khỏi sửng sốt: "Hạ Tuyết!"
"Dương Minh?" Hạ Tuyết cũng sửng sốt, lập tức hiểu được mình nhất định đã bắt lầm người, Dương Minh mặc dù có chút đáng giận, nhưng tuyệt đối không phải là loại đại ác nhân, hơn nữa hắn và Trần đội trưởng có quan hệ không bình thường, cho nên không thể làm ra chuyện" Lái xe cướp của" này được.
"Cảnh sát Hạ, có thể cất súng vào trước được không?" Dương Minh nhìn thấy trong tay nàng là súng, có chút nhút nhát, phải biết rằng, giữa mình và Hạ Tuyết có chút hiểu lầm, lỡ như đại tiểu thư này nổi điên lên, nổ súng, thì cuộc đời mình xem như" hết phim"
"Không được!" Hạ Tuyết lập tức nhớ đến tình cảnh bị Dương Minh" đẩy ngã" ở hành lang, không khỏi đỏ mặt, thầm nghĩ, tiểu tử không phải rất lợi hại sao? Cuối cùng cũng gục ngã trong tay bổn tiểu thư thôi!
Hơn nữa bây giờ mình đang chấp hành công vụ, không tính là dùng việc công báo tư thù! Tuy rằng nàng hiểu rằng Dương Minh không có khả năng là" băng mô tô" cướp bóc, nhưng cũng có thể hiềm nghi mà! Ai kêu lái xe nhanh vậy, đã thế kêu dừng còn không dừng!
"Tôi hoài nghị cậu là người gần đây dùng xe máy để cướp bóc, cậu phải về cục để tôi điều tra!" Hạ Tuyết nghiêm túc nói: "Lên xe!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #327


Báo Lỗi Truyện
Chương 327/2205