Chương 320: Tập kích ban đêm


Vương Chí Đào sau khi lao lực vì sao chép tập tài liệu ấy vào laptop, thì cũng đã đến lúc tan học, Dương Minh cũng đã ngủ xong một giấc, Chu Giai Giai cũng khỏi bị Vương Chí Đào quấy rầy.
Vương Chí Đào đem tài liệu trả lại cho Chu Giai Giai, vội vàng trở về phòng, lên mạng tìm sự giúp đỡ, Dương Minh nhìn bộ dáng của Vương Chí Đào, trong lòng buồn cười, tán gái, hình như người ta không tán theo kiểu này.
Buổi tối, Dương Minh kiểm tra một chút những vật mang theo, dây thừng, móc sắt, chủy thủ, còn có một chiếc xe máy. Đối với việc trộm xe máy, Dương Minh không chút cảm giác tội lỗi, tùng giang nhiều năm trước đã cấm xe máy chạy, nhưng vẫn có một vài người lén cưỡi xe chạy vòng vòng, chẳng những làm cho giao thông không tiện, hơn nữa thường xuyên gây chuyện xong rồi dong.
Cái xe Dương Minh lấy trộm càng là hàng cấm trong cấm.
Buổi tối, 11h, đây là một khoảng thời gian yên lặng lẫn ồn ào, có nhiều chồ đã tắt đèn, chổ của Tứ Xà bang, cái chổ sửa chữa lắp rắp kia, cũng đã tắt đèn.
Dương Minh lái xe máy đến gần chổ đó, đối với việc lái xe, Dương Minh vô cùng quen thuộc, lúc trước thời còn làm côn đồ ở sơ trung, cũng đã chơi với thứ này không ít lần.
Dương Minh cẩn thận quan sát một chút, cửa chính đã khóa, chẳng qua cửa sổ toilet lầu một vẫn mở! Có lẽ nơi này có thói quen, bất kể khi nào, cũng để cửa sổ mở để không khí được ra vào.
Cửa sổ toilet lầu một tuy mở, nhưng bên ngoài có phòng hộ, tuy rằng Dương Minh có thể dùng sức mạnh để phá cửa, nhưng đây không phải là điều cần thiết, từ nơi này lên đó cũng không có gì khó khăn.
Mình đã chuẩn bị dây thùng và móc sắt để phòng ngừa, nếu trên lầu một có cửa sổ, vậy thì cứ việc leo lên là được.
Dương Minh cười khổ, bởi vì hắn nhớ lại cảnh leo vào phòng ngủ của trần mộng nghiên, không biết bây giờ trần mộng nghiên có tha thứ cho mình chưa? Dương Minh quyết đi, sau khi giải quyết chuyện này xong, liền lập tức đi tìm Triệu Oánh để hỏi tình hình, không để kéo dài nữa, đề phòng ngày nào đó mình không chú ý, thì trần mộng nghiên thành vợ của người khác, lúc đó có hối hận thì cũng không có chổ khóc!
Cái nơi này, cũng không có gì gọi là chính quy, cho nên ngay cả người có trách nhiệm cũng không có, Dương Minh vô cùng thoải mái leo lên cửa sổ toilet, vừa mới đúc đầu vào, một mùi hôi thúi theo đúng kiểu a mô ni ác kinh điển, ở giữa còn một đống nước tiểu.
Dương Minh ngừng thở ngay lập tức, xém tí đã đem những thứ ăn hồi chiều ói ra ngay tại chổ! Hèn chi cái cửa sổ này mở là phải, bên trong toilet nó thế này mà!
Nhìn mặt đất đầy nước tiểu và phân, Dương Minh cảm thấy lạnh lưng, đặt chân xuống những chổ tạm coi là sạch sẽ, rời xa vài bước, mới thở phào nhẹ nhõm! Thật sự là thúi không chịu được!
Dương Minh bước nhanh lên cầu thang lầu ba, sau đó tìm một cửa phòng không khóa, đẩy cửa vào, phía dưới chính là mái nhà của cái xưởng sửa chữa, từ nơi này nhảy xuống không cao, Dương Minh dễ dàng tiếp đất bên kia.
Về phần Xà ca ở phòng nào, Dương Minh không lo lắng, hắn có thể dễ dàng tìm được vị trí Xà ca! Chỉ cần xác định là Xà ca có bên trong xưởng sửa chữa, vậy là dễ dàng rồi!
Ngày hôm qua, lúc đến tra xét, tuy rằng có thể dùng dị năng để nhìn thấu vào bên trong, nhưng cách này rất tốn thời gian, cho nên Dương Minh căn cứ theo lời nói của Thuận tử, phán đoán đại khái vị trí của Xà ca rồi liền lập tức rời đi.
Hôm nay, Dương Minh mặc một bộ đồ đi đêm, đứng trên mái nhà xưởng sửa chữa, không làm cho bất kỳ kẻ nào chú ý, cho nên, Dương Minh có thể từ từ mà tìm nơi ở của Xà ca!
Không bao lâu, Dương Minh liền tìm được phòng của Xà ca! Haha, tên này, còn đang hưởng thụ, con nhỏ kia, dáng người cũng không tệ a.
Giờ phút này, Xà ca đang nằm trên giường, ôm một cô gái có dáng người đầy đặn, đang làm một số việc" đưa đẩy" ấy mà.
Hai ngày nay, Bạo Tam Lập tựa hồ như sợ bị đánh, hai ngày nay đều đang tránh né! Xà ca rất cao hứng, mắt thấy Tùng Giang sẽ thu vào trong túi mình!
Chờ xóa tên Bạo Tam Lập ra khỏi Tùng GIang, thì mình phải tính toán thế nào để lấy hết lợi ích từ trên người của thằng ngốc Vu Hướng Đức kia. Chẳng qua, cái này cũng không khó khăn, bởi vì bây giờ Vu Hướng Đức rất nghe lời mình nói.
Nghĩ đến đây, Xà ca hết sức hưng phấn! Giấc mộng lão đại sắp thành sự thật rồi! Ở Đông Hải, hắn biết mình sẽ không có ngày nổi dan! Trên có Hồng Hội áp chế, Tứ Xà bang chỉ có thể làm một bang phái hạng hai! Chẳng những phải làm việc cho Hồng Hội, mà mỗi năm còn phải nộp cho Hồng Hội một đống tiền, bằng không Tứ Xà bang cũng không thế tồn tại đến bây giờ!
Mà hắc đạo Tùng Giang còn chưa ra gì, Xà ca thấy cơ hội đã đến, vừa đúng lúc Vu Hướng Đức cầu viện, cho nên hai người hợp tác với nhau! Vốn, lúc đầu Xà ca chỉ muốn ăn một phần thôi, nhưng dục vọng của con người là vô hạn, khi phát hiện ra vu hướng dức là một thằng ngu đúng nghĩa đen, Xà ca nổi hứng thú lên, muốn thu hết hắc đạo của Tùng Giang vào trong tay.
Cái suy nghĩ này, một khi bắt đầu, sẽ không thể dừng lại! Giờ phút này, Xà ca đang ôm giấc mộng vàng, cực lực mà đẩy trên người cô gái, mặc dù cặp vú bự cứ tưng tưng trước mắt, nhưng hắn bây giờ không có tâm tình để nhìn, vì trong đầu đang suy nghĩ đến kế hoạch thống nhất giang hồ!
"Beng" một tiếng, mảnh kính rớt xuống đất.
"A!" Cô gái trên người Xà ca sợ đến mức hét chói tai lên, chạy ù té ra cửa.
"A!" Chỉ khổ cho Xà ca, thằng em vẫn còn nằm trong cơ thể cô gái, mà cô gái này sau khi rút ra, còn dùng chân đạp mạnh vào nó để lấy đà chạy! Làm cho Xà ca đau đến mức muốn chết trên giường! (Em cũng thấy thốn quá !)
Đây là cơ hội ngàn năm có một, Dương Minh trong lòng mừng rõ. Tùy tay ném một ấm trà gần cửa sổ lại chổ cô gái đang chạy, độ chính xác của Dương Minh bây giờ. khỏi phải nói rồi, trực tiếp làm cô gái ấy hôn mê, hự một tiếng, liền ngã xuống đất.
Về phần Xà ca, Dương Minh không sợ hắn chạy, căn cứ vào tìm hiểu lúc trước, biết con rắn này công phu rất bình thường, cho nên đối với mình không có tính khiêu chiến gì cả.
"Mày là ai? !" Lão đại rốt cục vẫn là lão đại, trong nháy mắt đã trở nên bình tĩnh, bất chấp thằng em đang khá là đau đớn, nhìn chằm chằm Dương Minh hỏi.
Nhìn đi, nhìn cho đã đi! Dương Minh thầm nghĩ, tao đang đeo một cái kính nhìn đêm, không sợ mày nhìn ra tao! Dương Minh cũng không tin hắn có năng lực nhìn thấu giống mình!
"Tao là ai không quan trọng, quan trọng là, tao đại diện cho thế lực một bên" Dương Minh thản nhiên nói: "Lấy tay đặt dưới gối của mày ra đi, không cần vọng tưởng dùng súng đối phó tao, cho dù mày có giết tao, thì tổ chức cũng sẽ giết cả nhà mày, giết thân nhân của mày!"
Dương Minh đã sớm nhìn ra dưới gối của Xà ca là một cây súng, giờ phút này hắn đang đưa tay chụp lấy súng.
Thường thì người trong tình huống nguy hiểm thì không suy nghĩ nhiều, Xà ca không còn lý trí nữa, nghe Dương Minh vạch trần, nhanh chóng rút tay ra, đương nhiên, trên tay là một khẩu súng!
Xà ca cho rằng Dương Minh tới giết hắn, cho nên cần phải giữ mạng trước! Quản cái tổ chức của hắn làm con mẹ gì, nếu không giết hắn, thì người bị giết là mình! Cùng lắm là giết hắn xong rồi bỏ chạy! Thân trong xã hội đen, Xà ca sớm đã có chuẩn bị chạy trốn!
Dương Minh sao có thể không nhìn thấy động tác của Xà ca. Khi tay hắn rút súng dưới gối ra, Dương Minh đã biết hắn muốn làm gì!
Chút tài mọn này sao có thể tránh được ánh mắt của Dương Minh! Dương Minh mỉm cười đùa cợt, tùy tay ném chủy thủ ra, trúng ngay cánh tay cầm súng của Xà ca," Cốp" một tiếng, súng rớt xuống đất.
"A." Xà ca la lên một tiếng, bất quá hắn cũng còn chút đàn ông, không hét to lên. Còn tiếng kêu kia vì bản thân bỉ đổ máu!
"Nói mày đừng vọng tưởng, mày không nghe!" Dương Minh dùng ngữ khí vô cùng hẹn mọn nói: "Mày cho rằng mày là hắc đạo, thì trước mặt người bình thường là ghê gớm lắm sao? Chẳng qua, tao có thể nói cho mày biết, mày, trong mắt tao, không là cái chó gì cả!"
"Rốt cục mày là ai?" Xà ca cắn răng chịu đau, hỏi: "Mày tìm tao làm gì?"
"Tao là một sát thủ" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"Có người mướn mày đến giết tao?" Thần sắc Xà ca có chút kích động, trong hắc đạo, ít nhiều gì cũng nghe đến cái danh sát thủ! Những người này không như xã hội đen, ra tay là đổ máu! Đương nhiên, là đối phương nằm xuống!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #320


Báo Lỗi Truyện
Chương 320/2205