Chương 319: Tiểu tài nữ cũng có nổi khổ


Chu Giai Giai vô cùng chán ghét người con trai tên Vương Chí Đào này, mình và Dương Minh nói chuyện, có liên quan gì đến hắn? Vừa lúc còn hai ngày nữa đến một kỳ thi, Chu Giai Giai tiện tay đem lên bàn cái tài liệu giáo khoa, tùy tiện tìm một tờ, lấy ra một vấn đề mà mình đã quên, đưa cho Vương Chí Đào hỏi: "Đây này, bạn xem đi, giúp tôi giải đáp một chút!"
Chu Giai Giai lúc nói, tận lực làm ra vẻ khiêm tốn và vô tội, tựa như một học sinh đang đợi thấy giáo giảng bài.
"Để tôi xem" Vương Chí Đào tự tin đưa tay cầm lấy xấp tài liệu kia, vừa định nói chuyện, mặt lập tức biến sắc, cái gì thế này? Toàn tiếng Anh, không phải đang chơi xỏ nhau sao?
Vương Chí Đào nhìn cái gì mà" hub" rồi" router" , hai từ này đi riêng thì hắn có thể hiểu được, nhưng đứng chung lại thì không biết có nghĩa gì!
Chẳng qua vừa rồi đã lỡ quăng lựu đạn rồi, bây giờ mà không nói biết thì chẳng phải rất mất mặt sao? Không còn cách nào, Vương Chí Đào đành phải kiên trì thôi: "Cái này.cái kia. ở dưới tình huống này, thì Hub tổng đài điện thoại. toàn bộ cảng. liên tiếp có nhiều router khác nhau. cái này. cái kia."
Vương Chí Đào căn cứ theo trình độ tiếng anh của mình mà phiên dịch ra, nhưng nối lại với nhau thì chẳng ra nghĩa gì cả! Phiên dịch nửa ngày, hắn đã bỏ đi rất nhiều chổ trống, cuối cùng chỉ đành xấu hổ nói: "Cái đề này. đề cập đến rất nhiều phần cứng. Tôi phải cẩn thận nghiên cứu, để tôi phân tích xong sẽ giảng lại cho bạn"
"Được" Chu Giai Giai sảng khoái gật đầu.
Vương Chí Đào thở phào một hơi, nhanh chóng đem tài liệu lên bàn mình, sau đó lấy cái laptop ra copy lại, hắn vốn tưởng rằng Chu Giai Giai sẽ khinh bỉ mình, không ngờ lại đồng ý với đề nghị của mình! Hắn đâu biết rằng, đây là do Chu Giai Giai cố ý làm như vậy!
Chẳng qua, cái vấn đề này thật sự rất dài, hơn nữa có hình ảnh thực nghiệm, hơn ba trang A4, ít nhất cũng mấy vạn từ tiếng Anh! Chẳng qua vì để lấy lòng người đẹp, Vương Chí Đào nổi lên hùng tâm, nhanh chóng chép lại đống tài liệu này.
Chu Giai Giai thấy Vương Chí Đào múa bút thành văn, không khỏi bật cười, Dương Minh cũng nhìn thấy Chu Giai Giai đang đùa giỡn với Vương Chí Đào, không khỏi mở miệng cười: "Thật không nhìn ra, bạn cũng xấu xa như vậy!"
"Ai kêu hắn đáng ghét như vậy." Chu Giai Giai tuy rằng cảm thấy Dương Minh không có gì tán dương mình, nhưng ít nhất cũng chủ động nói chuyện với mình, trong lòng cũng thấy ngọt ngào.
"Mình có vài vấn đề có thể hỏi bạn được không?" Chu Giai Giai bắt đầu tiếp tục với Dương Minh.
"Ặc. bạn học Chu Giai Giai à, bạn hỏi mấy cái quá thâm ảo, trình độ của tôi chưa đến, không có thói quen giả điên trước mặt nữ sinh, cho nên, tôi thẳng thắn nói, không!" Dương Minh nói thẳng, mẹ kiếp, chỉ với cái tài liệu kia đưa cho Vương Chí Đào, bao nhiêu người có thể hiểu chứ?
"Không phải, cái đề kia, mình làm vậy cố ý đuổi hắn đi thôi" Chu Giai Giai nói: "Thật ra. mình muốn hỏi bạn. à."
Chu Giai Giai cân nhắc một chút, nếu v đã thẳng thắn như vậy, không bằng tìm một cái đơn giản thôi, vì thế cầm lấy cuốn sách giáo khoa, sau đó tìm đại một đề tài, chỉ cho Dương Minh: "Đây nè."
Dương Minh bất đắc dĩ nhìn vào trong sách: Hìn thức của thư điện tử (email) là gì? Chọn một trong bốn câu trả lời sau:
XX@XX, xxaxx.com, xxxx.
Nhìn câu hỏi này, Dương Minh mê muội, ngẩng đầu, nhìn Chu Giai Giai, biểu tình giống như một đứa ngốc.
"Cái kia. sao vậy." Chu Giai Giai khẩn trương.
"Bạn ngu quá rồi cũng đem tôi trở thành ngu ngốc sao?" Dương Minh tức giận trả lời: "Cái này bạn còn phải hỏi tôi sao?"
"Quá khó khăn.?" Chu Giai Giai cẩn thận hỏi, bởi vì nàng nhớ Dương Minh thường xuyên không đi học, chẳng lẽ cái này mà cũng không biết?
Dương Minh nghe xong đổ mồ hôi, cảm thấy choáng váng, cô nàng này. không cần phải hại người như vậy chứ? Phẫn nộ nói: "Chu Giai Giai, tôi không biết bạn rốt cục muốn làm gì, vừa rồi bài kia bạn làm được, tôi không tin bạn ngay cả hình thức thư điện tử cũng không biết"
"Mình. chỉ đùa với bạn một chút thôi." Chu Giai Giai cũng đỏ mặt, xem ra cách làm của mình có vẻ rất là. Sớm biết như vậy tìm một câu khác hỏi Dương Minh là được rồi, mà lại sợ Dương Minh không biết, chẳng phải như vậy sẽ xấu hổ sao?
"Được rồi, trò đùa đã xong, chẳng buồn cười chút nào" Dương Minh lắc đầu: "Còn chuyện gì không? Không còn gì thì tôi đi ngủ"
"Cái này. cái kia. mình." Chu Giai Giai thật sự không tìm được lý do khắc, vừa định nói không còn gì, thì đột nhiên Vương Tuyết lên tiếng: "Giai Giai, không phải bạn muốn nói chuyện họp lớp với Dương Minh sao?"
"A, đúng rồi!" Chu Giai Giai đột nhiên nhớ ra chuyện họp lớp, vì thế nói: "Dương Minh, còn có chuyện này"
"Cái gì?" Dương Minh vốn định ngủ, nghe xong, ngẩng đầu lên nhìn, nhíu mày.
"Mình ở trên mạng đọc được tin tức, cuối tháng mười hai này, bạn học trung học của chúng ta muốn họp lớp, bạn có đi không?" Chu Giai Giai nói.
"Họp lớp? Bạn học sơ trung?" Dương Minh nhướng mày.
"Đúng vậy. chính là. bạn học sơ trung." Chu Giai Giai nhỏ giọng nói.
"Bạn không biết tôi ở sơ trung không có bạn học sao?" Dương Minh hỏi ngược lại một câu.
". Cái này, chuyện trước kia thành thật xin lỗi." Chu Giai Giai thở dài nói.
"Quá khứ đã qua rồi, tôi cũng quên rồi" Dương Minh thuận miệng nói: "Chuyện này để nói sau"
"Ồ" Chu Giai Giai gật đầu, không có biện pháp, vì nàng cũng biết quá khứ của Dương Minh, Dương Minh quả thật thời sơ trung không được tốt lắm, cả học kỳ chưa đi học được lần nào, muốn nói bạn, có lẽ chỉ có Tô Nhã, nhưng mà. chẳng qua nếu Dương Minh đã nói không có gì, vậy thì hắn có thể cùng đi được.
Dương Minh kỳ thật chỉ nói cho có thôi! Bây giờ hắn đang muốn dưỡng sức, buổi tối còn hành động lớn! Thành bại ngay trong lần này!
Về phần họp lớp, chỉ là chuyện nhỏ! Nếu không có gì đặc biệt, Dương Minh thật sự muốn đi coi thử, Dương Minh nhớ lúc đó ngồi cùng hàng với mình có một nam sinh tên là Tôn Hạo Minh, cũng rất tốt với mình! Hồi lúc mình sa đọa, tiểu tử này đã khuyên bảo mình rất nhiều, phải có trách nhiệm với tương lai này nọ!
Bây giờ nghĩ lại, Dương Minh cũng cảm thấy rất cảm kích hắn! Tuy rằng lúc đó Dương Minh đem lời của hắn như gió thoảng mây bay, nhưng quả thật hắn lúc đó rất quan tâm mình!
Không biết hăn bây giờ ra sao? Sau trung học, Dương Minh cũng mất liên lạc với hắn, nhớ rõ hồi còn trong trường, người mà mình nói chuyện nhiều nhất chính là hắn!
Khi đó Tôn Hạo Minh là một học sinh tốt, thành tích rất cao, tuy rằng so với trước khi Dương Minh sa đọa thì kém một chút, nhưng từ khi Dương Minh sa đọa rồi, chẳng ai quan tâm đến Dương Minh, chí có Tôn Hạo Minh không nề hà khuyên giải mình!
Nhớ đến chuyện cũ, Dương Minh có chút thương cảm, không khỏi hỏi một câu: "Ngày nào họp lớp?"
"A?" Chu Giai Giai vui vẻ, vội vàng nói: "26/12, buổi tối thứ sáu sau ngày Giáng Sinh!"
"Ừ, tôi biết rồi, đến lúc đó nhớ nhắc tôi!" Dương Minh gật đầu: "Đúng rồi, bạn biết Tôn Hạo Minh có đi không?"
"Tôn Hạo Minh?" Chu Giai Giai lắc đầu: "Mình cũng không rõ, nếu không để mình về hỏi giùm bạn cho"
"Vậy làm phiền bạn!" Dương Minh khách khí nói, khi con người dần trưởng thành thì bạn bè thời thơ ấu cũng dần dần biến mất trong cuộc sống.
"Không có gì cả" Chu Giai Giai cao hứng nói, cứ như vậy, về sau mình còn lý do để ngồi bên cạnh Dương Minh, tuy rằng có thể dựa vào quan hệ của Vương Tuyết và Điền Đông Hoa, nhưng phải mặt dày mới làm được, còn bây giờ thì khác, mình có thể danh chính ngôn thuận để trả lời Dương Minh.
Nói xong, Dương Minh tiếp tục áp mặt xuống bàn, suy nghĩ về kế hoạch buổi tối.
Chu Giai Giai cũng không khẩn trương nữa, dục tốc bất đạt, vạn sự khởi đầu nan (Gian nan bắt đầu nản =))) Mỗi ngày tiến bộ một chút, khoảng một tháng sau, quan hệ hai người khẳng định sẽ đột phá!
Mà quan trọng nhất là, mỗi lần đều phải có lý do để nói chuyện với Dương Minh! Cái này làm tốn nhiều chất xám của Chu Giai Giai lắm! Tiểu tài nữ cũng có nổi khổ mà! Chu Giai Giai lần đầu tiên cảm thấy, trên đời này có chuyện còn khó khăn hơn cả việc học tập kỹ thuật Hacker, đó chính là tình yêu.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #319


Báo Lỗi Truyện
Chương 319/2205